Trình Anh cảm nhận rõ lớp vải lụa xanh trên cánh tay mình bị kéo ghì xuống. Bàn tay của Lục Vô Song rất lạnh, những khớp ngón tay gầy guộc siết chặt đến mức vạt áo màu xanh lá mạ của nàng nhăn nhúm lại. Nàng khẽ xoay người, bàn tay thon dài ấm áp đặt lên mu bàn tay đang run rẩy của biểu muội, khẽ vuốt nhẹ như vỗ về một con thú nhỏ đang hoảng sợ. Qua làn da mỏng, nàng cảm nhận được nhịp mạch đập dồn dập của Vô Song, nóng hổi và hỗn loạn, rồi dần dần lịm đi dưới hơi ấm của nàng.

Ở giữa đại sảnh Tương Dương, dưới ánh sáng lung linh của hàng trăm ngọn nến đang nhỏ lệ, Dương Quá đứng đó. Hắn chỉ còn một tay, tà áo xám tro trống trải bên phải rũ xuống, phẳng lặng. Đứng cạnh hắn là Tiểu Long Nữ. Nàng mặc bộ váy lụa trắng muốt thanh khiết, tà áo rộng khẽ lay động theo nhịp thở. Họ đứng trước mặt Quách Tĩnh và Hoàng Dung, tĩnh lặng như hai bức tượng ngọc được tạc giữa chốn hồng trần đầy bụi bặm.

Quách Tĩnh bước xuống vài bước, đôi mắt trĩu nặng sương gió đỏ hoe. Ông nhìn vào cánh tay cụt của Dương Quá, giọng nói nghẹn ngào trong cổ họng:

"Quá nhi... cháu..."

Dương Quá khẽ cúi đầu, thần sắc bình thản:

"Quách bá bá, chuyện cũ đã qua, điên cuồng của tuổi trẻ không cần nhắc lại."

Quách Tĩnh bước tới ôm chặt lấy bờ vai trái của Dương Quá. Bàn tay to lớn, thô ráp của vị đại hiệp thủ thành run rẩy chạm vào khoảng trống bên vai phải của hiền điệt. Nơi đó chỉ còn lại lớp vải xám phẳng lặng, mất đi hoàn toàn một cánh tay lực lưỡng. Nước mắt của Quách Tĩnh lã chã rơi xuống vai áo Dương Quá, giọng ông khản đặc:

"Quá nhi, đều là lỗi của Quách gia ta. Ta nuôi dạy Phù nhi không nghiêm, để nó gây ra thảm kịch này cho cháu. Mỗi lần nghĩ đến cánh tay này của cháu, lòng ta như bị dao cắt. Nghĩa đệ Dương Khang dưới suối vàng nếu biết chuyện, ta làm sao ăn nói với đệ ấy đây?"

Dương Quá khẽ dùng tay trái vỗ nhẹ vào lưng Quách Tĩnh, mỉm cười rộng lượng:

"Quách bá bá, mạng của cháu là do bá bá và bá mẫu cứu nhiều lần. Một cánh tay này đổi lấy sự thanh thản, cũng là một cái giá xứng đáng. Cháu chưa từng oán hận bá bá, xin bá bá đừng tự trách mình."

Hoàng Dung đứng sau phu quân, mắt nhìn qua Tiểu Long Nữ rồi dừng lại trên gương mặt phong trần của Dương Quá. Nàng khẽ thở dài, chiếc gậy đả cẩu trong tay hơi chúc xuống đất. Những nghi kỵ, những định kiến về mối tình sư đồ nghịch thiên năm xưa, trước sự sinh tử của thành Tương Dương và mười sáu năm chờ đợi ròng rã của hai đứa trẻ, giờ đây bỗng trở nên nhỏ bé. Nàng bước tới cạnh chồng, ánh mắt phức tạp nhìn Dương Quá, rồi nhìn sang Tiểu Long Nữ. Nàng khẽ cúi người, giọng nói mang theo sự chân thành hiếm thấy:

"Quá nhi, Long cô nương. Năm xưa ta vì lòng dạ hẹp hòi, lại thêm tư tâm bảo vệ danh tiếng của Quách gia và quy củ giang hồ, nên đã nhiều lần chia rẽ hai đứa. Nhìn hai đứa phải chịu khổ ải mười sáu năm qua, ta thật sự hổ thẹn với lòng mình. Mong hai đứa nhận của ta một lạy này."

Nói rồi, Hoàng Dung muốn quỳ xuống. Nhưng Dương Quá đã nhanh chóng tiến lên một bước, tay trái vững vàng đỡ lấy khuỷu tay nàng, ngăn lại:

"Quách bá mẫu, vạn lần không thể. Bá mẫu làm vậy là muốn tổn thọ cháu sao? Người làm mẹ lo lắng cho con cái, lo lắng cho tiền đồ của cháu, cháu đều hiểu cả. Mười sáu năm qua đối với cháu và Long nhi không chỉ là đau khổ, mà còn là thử thách để tụi cháu biết quý trọng nhau hơn. Mọi chuyện đã qua, xin bá mẫu hãy để nó trôi theo gió."

Tiểu Long Nữ bên cạnh cũng khẽ cúi đầu chào Hoàng Dung, gương mặt thanh tú không một chút oán hận, giọng nói trong vắt như nước suối đầu nguồn:

"Quách phu nhân, Quá nhi nói đúng. Chúng ta không oán hận ai cả. Có thể gặp lại nhau ở đáy vực Đoạn Trường Nhai, đối với chúng ta đã là ân huệ lớn nhất của trời đất rồi."

Quách Tĩnh lau nước mắt, nhìn đôi uyên ương khăng khít bên nhau, lòng vừa mừng vừa tủi. Ông nắm lấy tay Dương Quá, khẩn khoản:

"Quá nhi, hiện nay quân Mông Cổ đang áp sát thành Tương Dương, đại thế vô cùng nguy ngập. Cháu võ công đã đạt đến cảnh giới hóa cảnh, lại có lòng hiệp nghĩa. Hay là cháu và Long cô nương ở lại thành Tương Dương cùng ta thủ thành, bảo vệ bách tính giang sơn? Chúng ta sẽ cùng nhau kề vai sát cánh, đuổi quân thù ra khỏi bờ cõi."

Dương Quá nhìn vào mắt Quách Tĩnh, thấy trong đó là ngọn lửa trung quân ái quốc rực cháy cả một đời. Hắn khẽ thở dài, lắc đầu từ tốn:

"Quách bá bá, tấm lòng hiệp cốt đan tâm của bá bá, cháu vô cùng kính phục. Nhưng Dương Quá nửa đời bôn ba, ân oán giang hồ đã mỏi mệt. Cháu và Long nhi đã thề nguyện cùng nhau sống những ngày tháng bình lặng ở Cổ Mộ, tránh xa hồng trần tục lụy. Việc quốc gia đại sự, cháu xin chúc bá bá giữ vững thành trì. Từ nay về sau, giang hồ không còn Thần Điêu Đại Hiệp nữa. Cháu chỉ muốn làm một người bình thường, bầu bạn bên thê tử của mình."

Hoàng Dung nhìn ra sự kiên định trong mắt Dương Quá, biết rằng không ai có thể lay chuyển được quyết định của hắn. Nàng khẽ kéo tay Quách Tĩnh, lắc đầu ra hiệu cho chồng không nên ép buộc thêm. Nàng nói với Dương Quá:

"Quá nhi, cháu đã cống hiến cho thành Tương Dương quá nhiều rồi. Lần này nếu không có cháu và Thần Điêu trợ giúp, thành Tương Dương có lẽ đã thất thủ từ lâu. Cháu muốn quy ẩn, ta và bá bá cháu hoàn toàn ủng hộ. Chỉ mong hai đứa từ nay về sau được bình an, hạnh phúc, bù đắp lại mười sáu năm chia lìa."

Cách đó không xa, Quách Phù đứng chôn chân bên cạnh Da Luật Tề. Nàng cảm nhận được một bàn tay ấm áp, vững chãi luồn qua eo, siết nhẹ như muốn kéo nàng về với thực tại. Da Luật Tề nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy sự bao dung và lo lắng. Nhưng cơ thể Quách Phù lúc này đã hoàn toàn tê dại. Hơi ấm từ bàn tay của phu quan không thể xua đi cái lạnh buốt đang bò dọc sống lưng nàng.

Mắt nàng dán chặt vào khoảng trống bên vai phải của Dương Quá. Chỗ đó lẽ ra phải là một cánh tay khỏe mạnh. Nàng nhớ lại nhát kiếm định mệnh năm xưa, lưỡi thép sắc lạnh ngập vào da thịt, tiếng xương gãy giòn giã và dòng máu nóng hổi bắn lên mặt nàng. Nỗi kinh hoàng của ngày hôm đó chưa bao giờ thực sự biến mất. Mỗi lần nàng nhắm mắt lại trong vòng tay của Da Luật Tề, khi phu quan đè nàng xuống giường, đẩy dương vật nóng hổi vào sâu trong âm đạo nàng, nàng lại thấy máu.

Nàng nhớ lại những đêm trên chiếc giường gỗ chạm khắc ở phủ phò mã. Da Luật Tề dịu dàng cởi bỏ từng lớp xiêm y gấm vóc của nàng, hôn lên cổ, lên ngực nàng, rồi dùng những ngón tay vuốt ve mép lồn nàng cho đến khi dâm dịch chảy ra ẩm ướt. Nhưng ngay cả khi Da Luật Tề dạng chân nàng ra, đưa con cu thô dài của hắn đâm mạnh vào trong lồn nàng, dập liên tục và bắn luồng tinh dịch đặc ấm vào âm đạo nàng, nàng vẫn không cảm thấy thỏa mãn hoàn toàn. Nàng đã rên rỉ, đã ôm siết lấy lưng hắn, nhưng thực chất chỉ là để chạy trốn khỏi bóng ma của Dương Quá. Nàng dùng dục vọng với chồng để khỏa lấp tội lỗi và sự ham muốn thầm kín dành cho kẻ bị nàng hủy hoại. Nàng khao khát được Dương Quá trừng phạt, khao khát được hắn đè nghiến xuống đất, dùng bàn tay thô ráp của hắn bóp chặt bầu ngực nàng, hay thậm chí là thô bạo đâm con cu của hắn vào lồn nàng để trả thù cho cánh tay bị mất. Nhưng Dương Quá chưa bao giờ nhìn nàng bằng ánh mắt thèm khát. Hắn nhìn nàng bằng sự lạnh nhạt, xa cách, và giờ đây là sự bao dung rộng lượng đến đáng sợ.

Giờ đây, đứng trước Dương Quá trọn vẹn bên cạnh người phụ nữ khác, Quách Phù cúi đầu. Nàng nhìn vào tà váy trắng muốt không một vết bụi của Tiểu Long Nữ, rồi nhìn lại bộ váy gấm hoa lệ nhưng nặng nề của mình. Nàng cảm thấy mình dơ bẩn và dung tục. Nàng khẽ nương tựa vào lồng ngực Da Luật Tề, ép bản thân phải đóng vai một người vợ hiền thục, dẫu trái tim nàng đã chết một nửa từ cái ngày cánh tay kia đứt lìa.

Da Luật Tề cảm nhận được sự run rẩy của thê tử, khẽ thì thầm bên tai nàng:

"Phù nhi, nàng sao thế? Có phải trong người không khỏe?"

Quách Phù lắc đầu, giọng nói nghẹn ngào trong cổ họng:

"Thiếp không sao... Chỉ là thấy... thấy Quá nhi trở về, lòng thiếp vừa mừng vừa sợ."

Da Luật Tề thở dài, ôm chặt nàng hơn:

"Chuyện cũ đã qua, Dương huynh là người đại lượng, huynh ấy sẽ không để bụng chuyện năm xưa nữa đâu. Nàng đừng tự dằn vặt mình nữa."

Lời an ủi của phu quan không làm Quách Phù nguôi ngoai, trái lại càng làm tăng thêm sự tủi nhục trong lòng nàng. Nàng biết mình vĩnh viễn không thể có được một vị trí nào trong tâm trí Dương Quá, ngay cả là một kẻ thù bị oán ghét.

Lục Vô Song nhìn chằm chằm vào đôi uyên ương đứng ở trung tâm sảnh. Trí óc nàng quay ngược về đêm tối trong hang đá năm xưa. Khi đó, cơ thể hai người dán chặt vào nhau dưới bóng tối ẩm ướt. Nàng vẫn nhớ như in cảm giác bộ ngực thanh xuân của mình ép sát vào khuôn ngực rộng, ấm áp của hắn. Vạt áo xám phong trần của Dương Quá và tà lụa trắng thanh khiết của Tiểu Long Nữ quấn quýt lấy nhau theo mỗi bước chân, như sự kết hợp hoàn mỹ giữa sương mù và đất đá. Họ bước ra ngoài sảnh, hướng về phía cổng thành Tương Dương dưới ánh hoàng hôn đang buông xuống.

Quách Tĩnh và Hoàng Dung đứng nhìn theo cho đến khi bóng dáng hai người hoàn toàn biến mất sau cánh cửa lớn. Đại sảnh Tương Dương xôn xao tiếng bàn tán của quần hùng võ lâm, nhưng đối với những người trong cuộc, một thời đại đã chính thức khép lại.

Lục Vô Song nhìn theo bóng lưng hai người biến mất sau khúc ngoặt, khẽ quay sang Trình Anh:

"Biểu tỷ, chúng ta cũng đi thôi."

Trình Anh gật đầu. Hai nàng lặng lẽ rời khỏi đám đông đang ồn ào bàn tán, trở về quán trọ thu dọn hành trang đơn giản. Không có nhiều thứ để mang theo, chỉ có vài bộ y phục, thanh liễu diệp đao của Vô Song và ống tiêu ngọc của Trình Anh. Họ bước ra khỏi cổng thành Tương Dương, chọn con đường mòn dẫn lên ngọn núi hoang sơ phía tây bắc.

Đường núi gập ghềnh dốc đứng. Trình Anh bước đi khoan thai, nho phục màu xanh mạ lay nhẹ trước gió núi.

Lục Vô Song đi phía sau, bước chân mỗi lúc một chậm hơn, đi hơi khập khiễng. Nàng dừng lại bên một sườn đá lạnh lẽo, cúi người khẽ vuốt ve vết thương cũ ở chân. Cơn đau âm ỉ từ khớp xương truyền lên, gợi nhắc về những năm tháng phiêu bạt ngày cũ. Nàng nhớ những buổi chiều tà, khi chân nàng đau buốt không thể bước nổi, Dương Quá đã trêu chọc rồi cúi người cõng nàng trên lưng. Tấm lưng hắn rộng, ấm áp và vương mùi mồ hôi nam tử nồng đượm. Khi đó, lồng ngực nàng ép chặt vào lưng hắn, mỗi bước đi của hắn là một lần chà xát khiến thân thể nàng rạo rực, lồn non nớt chảy dâm dịch ướt đẫm cả quần trong.

Trình Anh nhận thấy tiếng bước chân khập khiễng phía sau thưa dần rồi dừng hẳn. Nàng quay đầu lại, tà áo xanh nhẹ bay theo làn gió lạnh buốt từ đỉnh núi thổi xuống. Vô Song đang ngồi tựa lưng vào phiến đá xám, khuôn mặt thanh tú tái nhợt vì lạnh và mệt mỏi, đôi môi cắn chặt để ngăn tiếng rên rỉ đau đớn. Trình Anh không tiến tới vỗ về ngay, nàng chỉ bước lại gần, đặt hành lý xuống đất rồi ngồi cạnh biểu muội. Nàng nâng bàn chân đau của Vô Song đặt lên đùi mình, hai bàn tay thon dài ấm áp bắt đầu nới lỏng dây xà cạp dính đầy bụi đất.

"Chỗ xương khớp này cứ đến mùa lạnh lại hành hạ muội." Trình Anh khẽ thầm thì, ngón tay cái bắt đầu nhấn nhẹ vào mắt cá chân lồi lên của biểu muội. "Chúng ta sắp đến nơi rồi. Đi qua rặng thông phía trước sẽ có một thung lũng kín gió, ta đã nhờ người dựng tạm căn nhà trúc ở đó."

Lục Vô Song ngửa cổ ra sau, nhắm nghiền mắt lại. Hơi ấm từ lòng bàn tay của biểu tỷ thấm qua làn da lạnh ngắt, xoa dịu đi cơn nhức buốt dọc ống chân. Nhưng nỗi đau thể xác làm sao sánh được với sự trống trải đang dâng tràn trong lòng nàng. Nàng thở hắt ra một hơi, giọng khàn khàn:

"Biểu tỷ, tỷ nói xem... từ nay về sau, hắn có thật sự sống hạnh phúc bên nàng ấy không?"

Ngón tay của Trình Anh hơi khựng lại. Đôi mắt nàng hướng về khoảng không vô tận dưới chân núi, nơi mây mù đang cuộn lên che khuất những mái nhà của thành Tương Dương xa xôi. Nàng im lặng hồi lâu, rồi tiếp tục xoa bóp, lực đạo nhẹ nhàng nhưng kiên định:

"Hạnh phúc hay không, đều là con đường họ đã chọn. Muội và ta cũng vậy. Giang hồ rộng lớn, nhưng lòng người thì chật hẹp, dung chứa được một bóng hình đã là quá mệt mỏi rồi."

Vô Song không nói thêm. Nàng hiểu ý của biểu tỷ. Mười sáu năm qua, hai nàng nương tựa vào nhau, phiêu bạt khắp nẻo đường chỉ để tìm kiếm một người không thuộc về mình. Giờ đây, khi cát bụi đã lắng xuống, khi người kia đã tìm được bến đỗ bên Tiểu Long Nữ thanh khiết thoát tục, hai nàng biết mình vĩnh viễn phải chôn vùi thứ tình cảm sai lệch kia vào lòng đất hoang vu này.

Họ tiếp tục tiến bước khi mặt trời chỉ còn là một vệt đỏ sẫm yếu ớt nơi đường chân trời. Căn nhà trúc hiện ra giữa thung lũng hoang sơ, xung quanh bao bọc bởi những rặng thông già xào xạc trong gió hú. Nơi này cách biệt hoàn toàn với nhân gian ồn ã, không có bóng người, chỉ có tiếng chim đêm kêu gọi bầy đầy u tịch.

Căn nhà nhỏ chỉ có một gian phòng đơn giản với chiếc giường tre trải đệm rơm, một chiếc bàn gỗ nhỏ và lò sưởi bằng đất nện ở góc nhà. Trình Anh nhanh nhẹn nhóm lửa. Những thanh củi khô nhanh chóng bén lửa, phát ra tiếng nổ lách tách vui tai, mang lại chút hơi ấm ít ỏi cho không gian tối tăm, lạnh lẽo.

Vô Song ngồi bệt xuống cạnh lò sưởi, hai tay hơ trên ngọn lửa bập bùng. Ánh lửa đỏ rực chiếu lên khuôn mặt nàng, làm nổi bật những đường nét sắc sảo nhưng đượm buồn. Trình Anh đi đến bên giường, cởi bỏ chiếc áo choàng ngoài màu xanh mạ, chỉ còn lại lớp áo lót mỏng bằng lụa trắng ôm sát thân hình mảnh mai, thon thả. Nàng lấy ra một hũ rượu nhỏ cất sẵn trong góc phòng, bước đến ngồi cạnh Vô Song.

"Uống một ngụm cho ấm người đi." Trình Anh đưa hũ rượu cho biểu muội.

Vô Song đón lấy, ngửa cổ uống một hơi dài. Vị rượu mạnh nóng bỏng thiêu đốt cổ họng nàng, chảy xuống lồng ngực rồi lan tỏa khắp cơ thể. Nàng ho khan vài tiếng, gò má trắng bệch bắt đầu ửng lên hai vệt hồng kiều diễm. Nàng quay sang nhìn Trình Anh, đôi mắt to tròn lấp lánh hơi nước dưới ánh lửa.

"Tỷ cũng uống đi." Vô Song đưa hũ rượu trả lại.

Trình Anh đón lấy rượu, nhưng không uống. Nàng đặt hũ rượu xuống đất, đưa tay vuốt ve những lọn tóc rối bết mồ hôi trên trán Vô Song. Ánh mắt Trình Anh ngập tràn sự dịu dàng pha lẫn u uất. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt rất gần, gần đến mức họ có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của nhau hòa vào không khí lạnh ngắt của đêm núi.

"Vô Song, muội có hối hận không?" Giọng Trình Anh nhẹ như gió thoảng.

Vô Song nhìn vào đôi môi đỏ mọng hơi hé mở của biểu tỷ. Nỗi cô đơn thèm khát thể xác âm ỉ mười sáu năm qua bỗng chốc bùng cháy dữ dội trong lòng nàng. Nàng không trả lời bằng lời nói, mà nhoài người tới, áp đôi môi lạnh ngắt của mình lên môi Trình Anh.

Trình Anh khẽ run lên, nhưng không đẩy ra. Nàng ôm lấy gáy Vô Song, đáp lại nụ hôn của biểu muội một cách nồng nhiệt. Đầu lưỡi của cả hai quấn quýt lấy nhau, nếm trải vị rượu nồng đượm còn sót lại. Nụ hôn của họ không chỉ mang theo sự khao khát thể xác đơn thuần, mà còn là sự sẻ chia, nương tựa của hai linh hồn cô độc bị bỏ lại bên lề cuộc đời của một nam nhân khác.

Vô Song thở dốc, tay nàng luồn vào trong áo lót của Trình Anh, chạm vào làn da mịn màng, ấm nóng ở vùng lưng thon thả. Nàng đẩy Trình Anh ngã xuống tấm đệm rơm mềm mại bên giường tre. Dưới ánh lửa bập bùng, hai thân thể quấn chặt lấy nhau, vội vã lột bỏ những lớp y phục vướng víu cuối cùng.

Khi y phục trút bỏ hết, hai cơ thể khỏa thân trần trụi phơi bày trước ánh lửa. Trình Anh sở hữu thân hình thon dài, làn da trắng ngần như ngọc thạch, bầu ngực tròn trịa săn chắc với hai đầu vú hồng hào khẽ dựng đứng lên vì lạnh và hưng phấn. Lục Vô Song tuy có một chân khập khiễng, nhưng cơ thể nàng lại tràn đầy sức sống thanh xuân với chiếc hông nở nang và cặp đùi mật ong săn chắc. Giữa hai đùi nàng, vùng lông đen rậm rạp bao bọc lấy đóa hoa lồn đang bắt đầu rỉ nước ẩm ướt.

Trình Anh đưa tay vuốt ve từ bờ vai tròn trịa xuống bầu ngực đầy đặn của Vô Song. Nàng cúi đầu, ngậm lấy một bên đầu vú của biểu muội mà mút nhẹ, dùng chiếc lưỡi mềm mại trêu đùa xung quanh quầng vú hồng nhạt.

"A... biểu tỷ..." Vô Song ưỡn cong lồng ngực, hai tay bấu chặt vào tóc Trình Anh. Cảm giác ấm áp và tê dại từ khuôn miệng của biểu tỷ khiến nàng run rẩy không ngừng.

Bàn tay thon dài của Trình Anh trượt dần xuống bụng dưới của Vô Song, rồi nhẹ nhàng len lỏi vào giữa hai đùi đang khép chặt của nàng. Ngón tay nàng khẽ vạch hai cánh môi lồn sưng mọng, chạm vào hạt dâm hạch nhạy cảm đang run rẩy. Lồn của Vô Song lúc này đã ướt đẫm dâm dịch nóng hổi. Trình Anh dùng ngón tay giữa từ từ cắm vào âm đạo chặt khít của biểu muội.

"Ưm... đau... tỷ ơi..." Vô Song rên rỉ, cơ đùi co thắt kịch liệt kẹp chặt lấy tay Trình Anh.

"Ngoan, thả lỏng ra nào Vô Song." Trình Anh thì thầm bên tai nàng, hơi thở nóng hổi thổi vào vành tai nhạy cảm của biểu muội. Nàng cúi xuống hôn lên môi Vô Song để phân tán sự chú ý, đồng thời ngón tay bắt đầu ra vào nhịp nhàng trong âm đạo ẩm ướt.

Mỗi nhịp thúc ngón tay của Trình Anh mang theo sự cọ xát tàn nhẫn, dâm dịch trong lồn Vô Song chảy ra ngày càng nhiều, tạo ra tiếng nước nhóp nháp đầy dâm mỹ. Khi Vô Song đã hoàn toàn thích ứng, Trình Anh đưa thêm ngón tay thứ hai vào sâu bên trong, chọc ngoáy liên tục vào điểm nhạy cảm.

"A... mạnh hơn... biểu tỷ... đâm mạnh vào trong..." Vô Song sướng đến mất đi lý trí, nàng dạng rộng hai đùi ra hết cỡ, hông uốn éo liên tục đón nhận sự thâm nhập của ngón tay biểu tỷ.

Trình Anh không thỏa mãn ở đó. Nàng trượt người xuống dưới, áp khuôn mặt thanh tú của mình vào giữa hai đùi dang rộng của Vô Song. Nhìn đóa hoa lồn sưng đỏ, đẫm nước dâm đang phập phồng co thắt trước mắt, Trình Anh hé môi, dùng chiếc lưỡi mềm mại của mình liếm dọc theo khe lồn nhạy cảm. Nàng ngậm lấy hạt dâm hạch đang nhô ra mà mút mạnh, rồi thọc đầu lưỡi vào sâu bên trong âm đạo của biểu muội để liếm láp luồng nước ngọt ngào.

"Ôi... biểu tỷ... tỷ liếm lồn muội... sướng quá... a..." Lục Vô Song hét lên thành tiếng, thân thể nàng giật mạnh liên hồi trên đệm rơm. Nước dâm nóng hổi bắn ra xối xả từ âm đạo nàng, phủ đầy lên môi và cằm của Trình Anh.

Trong cơn say đắm nhục cảm, Vô Song cũng không để biểu tỷ cô đơn. Nàng xoay người nằm nghiêng, đưa tay xuống dưới tìm đến vùng kín của Trình Anh. Âm đạo của Trình Anh lúc này cũng đã ngập ngụa nước dâm nóng hổi. Vô Song đưa ngón tay vào trong lồn biểu tỷ, liên tục móc ngoáy một cách thô bạo để giải tỏa ngọn lửa ham muốn đang thiêu đốt cả hai.

Hai người phụ nữ khỏa thân ôm chặt lấy nhau, da thịt cọ xát râm ran. Trình Anh gác một chân lên hông Vô Song, đưa âm đạo của mình áp sát vào âm đạo của biểu muội. Hai đóa lồn ẩm ướt cọ xát trực tiếp vào nhau theo tư thế cây kéo. Sự cọ xát đầy nhục dục giữa hai vùng nhạy cảm tạo ra luồng khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng cả hai.

"Ưm... Vô Song... muội..." Trình Anh rên rỉ dồn dập, gò má nàng đỏ bừng, mắt nhắm nghiền khi cảm nhận sự cọ xát mạnh mẽ từ âm hộ của Vô Song.

"Tỷ... ôm chặt lấy muội... chúng ta cùng nhau..." Vô Song thở dốc, hai tay ghì chặt lấy tấm lưng trần mịn màng của biểu tỷ, hông dập liên tục vào hông Trình Anh.

Hai âm đạo cọ xát điên cuồng, tiếng nước dâm nhóp nháp vang lên đầy nhục dục trong căn nhà trúc tối tăm. Khoái cảm dâng trào đến đỉnh điểm, lồn của cả hai co thắt kịch liệt, đồng loạt phun ra những dòng dâm dịch nóng ấm hòa quyện vào nhau. Lục Vô Song ôm chặt lấy cổ Trình Anh, khóc nấc lên thành tiếng dưới ánh lửa tàn. Trình Anh cũng siết chặt biểu muội vào lòng, nước mắt âm thầm lăn dài trên má, vỗ về tấm lưng đang run rẩy của nàng để xua đi nỗi tủi hờn và cô độc của một đời tình si không lối thoát.

Đêm lạnh trôi đi trong sự yên bình hiếm hoi của thung lũng hoang sơ. Họ nằm cuộn tròn bên nhau dưới tấm chăn ấm, dùng nhiệt độ cơ thể của nhau để sưởi ấm cho hai linh hồn cô độc. Bóng ma của người nam nhân kia giờ đây đã lùi xa vào bóng tối, nhường chỗ cho sự nương tựa thể xác thực tế giữa hai chị em.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng nhạt màu của mùa đông bắt đầu len lỏi qua khe cửa trúc, Trình Anh thức dậy trước. Nàng nhẹ nhàng bước ra khỏi giường để không làm thức giấc biểu muội đang ngủ say với gương mặt đã vơi đi vài phần u uất. Nàng mặc vào bộ nho phục màu xanh mạ thanh lịch, nhặt ống tiêu ngọc giắt bên hông rồi bước ra ngoài hiên nhà.

Trời đất bao la, sương mù giăng phủ lối đi lên đỉnh núi. Gió núi lạnh buốt thổi tung vạt áo của nàng. Trình Anh nâng ống tiêu ngọc lên môi.

Tiếng tiêu trầm uất, u sầu vang lên réo rắt giữa khoảng không vô tận của núi rừng. Tiếng nhạc như lời tự tình tiễn đưa những năm tháng thanh xuân đầy sóng gió, gửi lời chào cuối cùng đến giang hồ đầy rẫy ân oán tình si của một thời tuổi trẻ đã vĩnh viễn khép lại sau lưng. Tiếng tiêu bay xa, tan vào sương mù xám đục, để lại một thung lũng hoang sơ yên bình và bóng dáng hai người phụ nữ nương tựa vào nhau đi qua phần đời còn lại.