Hai đệ tử áo xanh dùng lực đẩy mạnh vào vai Dương Quá, khiến hắn loạng choạng bước qua ngưỡng cửa phòng gỗ dày. Vừa đặt chân vào, một luồng khí nóng hầm hập mang theo mùi mồ hôi nam nhân nồng nặc lẫn với mùi dâm dịch tanh nồng của nữ nhân xộc thẳng vào mũi. Bầu không khí trong sương phòng ngột ngạt đến mức nghẹt thở, ngập tràn thứ dục vọng thô bạo và u ám. 

Trên chiếc ghế gỗ lớn chạm khắc hoa văn kỳ lân tinh xảo, tì thiếp của Công Tôn Chỉ đang bị treo ngược hai chân lên hai bên tay vịn bằng gỗ. Tư thế ấy banh rộng hai đùi nàng, phơi bày toàn bộ phần hạ bộ đỏ ửng và sưng tấy trước mắt những kẻ vừa bước vào. Mông đùi nàng in hằn những vết ngón tay đỏ tía do những cú va đập thô bạo trước đó. Lồng ngực nàng phập phồng thở dốc, bầu vú bên trái bị bàn tay to lớn của Công Tôn Chỉ bóp nghẹt đến biến dạng, những vết lằn bầm tím xuất hiện trên làn da trắng mịn màng.

Công Tôn Chỉ vẫn chưa rút phần thân dưới ra khỏi người nàng. Gã nghe tiếng đệ tử áp giải Dương Quá vào thì cười gằn một tiếng tàn nhẫn, hông đột ngột thúc mạnh một cú lút cán. Tiếng da thịt va chạm bôm bốp vang lên khô khốc, nữ nhân nọ rú lên một tiếng đau đớn, hai tay nắm chặt lấy thành ghế, móng tay cào rách cả lớp sơn gỗ bóng loáng. Cánh mông tròn trịa của nàng run rẩy mỗi lần hông gã đàn ông nện tới, âm hộ đỏ hồng kẹp chặt lấy thân dương vật to lớn đang hăng máu. Gã liên tục thúc đẩy hông, mặc kệ những tiếng rên rỉ nghẹn ngào vì đau đớn của nàng ta. Cơn giận dữ và thú tính trong gã hòa làm một, biến cuộc hoan lạc thành một buổi hành hình thể xác đầy nhục cảm dơ bẩn.

Dương Quá đứng thẳng người, hai đệ tử giữ chặt hai vai hắn nhưng hắn không hề cúi đầu. Đôi mày kiếm nhíu chặt lại, khóe môi nhếch lên nụ cười khinh bỉ tột cùng. Hắn nhìn thẳng vào gương mặt đẫm mồ hôi, đầy dục vọng của vị cốc chủ Tuyệt Tình Cốc, ánh mắt lạnh lùng như đang nhìn một thứ bẩn thỉu nhất trên đời. Hắn đã đi qua nhiều sóng gió giang hồ, chứng kiến nhiều hạng người đê tiện, nhưng sự thô bỉ khoác tấm áo thanh cao của kẻ nắm quyền Tuyệt Tình Cốc này vẫn khiến dạ dày hắn nôn nao.

Sự khinh miệt lộ liễu ấy đánh thẳng vào lòng tự tôn của Công Tôn Chỉ. Đang trong cơn hưng phấn cực độ, cái nhìn của tên tiểu tử rách rưới này khiến gã cảm thấy bị sỉ nhục. Gã gầm lên một tiếng tức giận, đột ngột rút dương vật thô dài, nổi đầy gân guốc ra khỏi âm đạo tì thiếp. Quy đầu đỏ thẫm bóng loáng dâm dịch rút ra mang theo một dòng dịch trắng đục lẫn với chút máu đỏ nhạt từ vết rách nhẹ nơi cửa lồn tì thiếp. Dòng chất lỏng tanh nồng ấy chảy dọc xuống mép ghế gỗ, nhỏ giọt xuống sàn đá lạnh lẽo. Nữ nhân nọ như trút được gánh nặng, toàn thân nhũn ra, ngã quỵ xuống đất dưới chân ghế, cố gắng vớ lấy vạt áo rách để che đi thân thể trần trụi đang run rẩy, khóc không thành tiếng.

Công Tôn Chỉ không thèm nhìn nàng ta, đứng bật dậy, giật phắt chiếc áo choàng xanh bên cạnh quấn vội quanh hông, che đi phần cu thô dài vẫn còn dựng đứng và ướt át dâm dịch. Gã bước những bước nặng nề đến trước mặt Dương Quá, ngón tay run lên vì giận dữ chỉ thẳng vào mặt hắn, giọng nói khản đặc vì ham muốn bị cắt đứt nửa chừng và sự tức giận điên cuồng:

"Thằng ranh con! Ngươi dám dùng ánh mắt đó nhìn ta? Ở Tuyệt Tình Cốc này, ta chính là trời, lời ta nói ra chính là luật lệ! Đám đệ tử đâu, đánh nát hai chân nó cho ta, rồi quăng xuống mật thất ngầm!"

Hai tên đệ tử áo xanh đứng sau lưng Dương Quá lập tức vung gậy gỗ bọc sắt nện mạnh vào khoeo chân hắn. Tiếng xương thịt va chạm vang lên khô khốc, nặng nề. Dương Quá đau đớn gầm lên một tiếng, nhưng hắn kiên quyết không quỳ xuống. Hắn gồng cứng cơ bắp, chân khí hỗn loạn trong kinh mạch cuộn trào ngược lên cổ họng, khiến hắn hộc ra một ngụm máu tươi ngay trên sàn nhà.

"Lão già bỉ ổi... võ công của ngươi chỉ để dùng hành hạ nữ nhân thôi sao?" Dương Quá phun ra một búng máu, cười sằng sặc, đôi mắt long sòng sọc đầy thách thức.

Cơn giận của Công Tôn Chỉ bùng lên đỉnh điểm. Gã bước tới, vung một chưởng cực mạnh nện thẳng vào ngực Dương Quá. Tiếng xương sườn rạn nứt vang lên rõ mòn một. Thân hình Dương Quá bay vút ra sau, đập mạnh vào bức tường đá trước khi ngã sấp xuống. Hắn bất tỉnh nhân sự.

Khi Dương Quá mở mắt ra, xung quanh là một khoảng tối đen đặc quánh. Hắn nằm trên nền đá lạnh lẽo của mật thất ngầm dưới lòng đất Tuyệt Tình Cốc. Nơi này ẩm ướt vô cùng, hơi nước ngấm qua những kẽ đá mang theo mùi nấm mốc rữa nát và mùi hôi hám của bùn sình tích tụ lâu năm. Hơi lạnh từ lòng đất thấm qua lớp áo mỏng rách nát, buốt thấu xương tủy. Cơn đau từ lồng ngực và hai ống chân ập đến như ngàn mũi kim châm. Mỗi hơi thở của hắn đều kéo theo một cơn đau nhói ở đan điền, báo hiệu nội thương cũ từ trận chiến với Lý Mạc Sầu đang thừa cơ trỗi dậy, tàn phá kinh mạch.

Dương Quá cố dịch chuyển bả vai nhưng toàn thân cứng đờ. Hắn cảm nhận được máu nóng từ vết thương trên ngực đã thấm đẫm vạt áo, giờ đây gặp khí lạnh dưới hầm ngầm đang đông cứng lại, dính chặt da thịt vào lớp vải thô ráp. Mỗi cử động nhỏ đều kéo căng vết thương, giống như da thịt bị bóc ra từng mảng. Bóng tối ở đây quá tuyệt đối, không có lấy một kẽ hở nào của ánh mặt trời chạm tới. Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần đá xuống một vũng nước cạn đâu đó gần bên, vang lên những âm thanh tọc tọc đều đặn đến đáng sợ, như tiếng gõ của chiếc đồng hồ đếm ngược cái chết của hắn.

Hắn thở hắt ra, hơi ấm ít ỏi từ miệng phả vào khoảng không lạnh giá nhanh chóng hóa thành làn sương mỏng rồi tan biến. Trong cơn sốt cao bắt đầu thiêu đốt đại não, những ảo ảnh bắt đầu chập chờn xuất hiện trước mắt hắn. Giữa bóng tối nhớp nhúa và dơ bẩn của mật thất này, gương mặt thanh khiết như tiên tử của Tiểu Long Nữ hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết.

"Cô cô... nàng đang ở đâu?" Hắn thì thầm, giọng nói khản đặc run rẩy giữa khoảng tối cô độc.

Hình ảnh của nàng giống như một dòng suối mát lành chảy qua tâm trí đang bị thiêu đốt bởi cơn sốt của hắn. Hắn nhớ lại những đêm ở Cổ Mộ, khi hai người cùng ngồi xếp bằng đối diện trên chiếc giường đá hàn ngọc lạnh giá. Làn da của nàng khi đó mát lạnh như băng tuyết, còn cơ thể hắn lại nóng rực như lò lửa do chân khí cuộn trào. Để tránh tẩu hỏa nhập ma, hai người phải cởi bỏ áo ngoài, chỉ mặc lớp áo lót mỏng manh để thoát nhiệt. Những ngón tay thon dài, lạnh buốt của nàng nhẹ nhàng chạm vào da thịt trần trụi của hắn, dẫn dắt chân khí của hắn đi qua từng huyệt đạo. Sự mát lạnh của làn da nàng lúc đó dễ chịu biết bao, hoàn toàn tương phản với cái lạnh ẩm ướt, nhớp nhúa và đầy u tối của hầm ngầm Tuyệt Tình Cốc lúc này.

Ở Cổ Mộ tuy không có ánh mặt trời, chỉ có những gian phòng đá tối tăm, nhưng nơi đó sạch sẽ, thanh khiết và tràn ngập tôn nghiêm. Tình cảm của hắn và nàng chớm nở từ những lần tiếp xúc thể xác trong sáng ấy, khi hơi thở hai người hòa quyện, khi lồng ngực hắn phập phồng sát bên làn hương hoa trà thanh tao vương trên tóc nàng. Còn ở nơi Tuyệt Tình Cốc này, mọi góc tối đều sực nức mùi nhục dục bạo ngược của Công Tôn Chỉ, mùi máu và nước mắt của những nữ nhân bị chà đạp. Sự dơ bẩn của thung lũng này như muốn vấy bẩn mọi ký ức tươi đẹp mà hắn hằng gìn giữ.

Cơn đau ở lồng ngực lại nhói lên. Dương Quá ho khan, lồng ngực co thắt dữ dội khiến hắn phải gập người lại trên nền đá ẩm. Hắn thèm khát cảm giác được gục đầu vào bầu ngực mát lành của Tiểu Long Nữ, thèm được nghe giọng nói tĩnh lặng không gợn sóng của nàng vỗ về lòng hắn. Nhưng giờ đây, xung quanh hắn chỉ có bóng tối dày đặc và tiếng nước nhỏ giọt đơn điệu. Nỗi tuyệt vọng nhớ thương cào xé tâm can hắn còn dữ dội hơn cả vết thương thể xác. Sự cô độc bao trùm lấy hắn, dìm hắn xuống vực sâu không đáy của sự bất lực.

Giữa bóng tối mịt mùng, một tiếng động nhẹ vang lên phía trên. Tiếng xích sắt lách cách rồi tiếng cửa đá nặng nề chầm chậm dịch chuyển. Một luồng ánh sáng tù mù từ ngọn đuốc hắt xuống, xua tan một phần bóng tối của mật thất.

Một bóng dáng nhỏ nhắn bước xuống bậc thang đá. Đó là Công Tôn Lục Ngạc. Nàng mặc bộ y phục màu xanh lá sẫm đặc trưng của cốc, một tay cầm đuốc, tay kia xách một chiếc giỏ tre nhỏ đựng cơm nước. Bước chân của nàng cực kỳ nhẹ nhàng, dường như sợ có người phát hiện.

Khi bước xuống đến nền mật thất, Lục Ngạc dừng lại. Dưới ánh đuốc chập chờn, nàng nhìn thấy Dương Quá đang nằm co quắp trên đất. Thân hình cao lớn của hắn giờ đây run rẩy bần bật, hai tay ôm chặt lấy ngực, gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu. Những vết thương dọc ngang trên người hắn, cùng vết máu khô sẫm trước ngực khiến tim nàng thắt lại.

Lục Ngạc vội vàng đặt giỏ cơm và ngọn đuốc sang một bên, chạy lại gần hắn. Nàng quỳ sụp xuống bên cạnh Dương Quá, giọng nói đầy vẻ lo lắng:

"Dương công tử! Huynh có sao không?"

Nàng đưa tay chạm vào trán hắn. Cảm giác nóng rực truyền qua lòng bàn tay khiến nàng giật mình. Dương Quá đang sốt rất cao, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, ướt đẫm cả mái tóc bù xù xõa trước trán. 

Lục Ngạc nhìn ngắm gương mặt của người đàn ông đang nằm trước mặt mình. Dưới ánh đuốc vàng vọt, những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt hắn hiện lên rõ ràng. Dù đang tiều tụy, môi nứt nẻ và má hóp lại vì vết thương, nhưng ở hắn vẫn toát lên một vẻ phong trần, nam tính hoang dại mà nàng chưa từng nhìn thấy ở bất kỳ nam nhân nào trong cốc. Đám đệ tử của cha nàng ai nấy đều cung kính, khúm núm và thiếu đi sinh khí, còn người này lại mang một sức hút kỳ lạ, ngay cả khi đang cận kề cái chết vẫn giữ được vẻ kiêu ngạo, bất kham.

Trái tim thiếu nữ của Lục Ngạc bỗng nhiên run rẩy. Nàng vội vàng lấy từ trong giỏ ra một chiếc khăn tay sạch, thấm chút nước lạnh từ chiếc bình mang theo, rồi nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi trên trán và dọc theo sống mũi cao thẳng của Dương Quá. Ngón tay nàng vô tình lướt qua làn da nóng bỏng của hắn, một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng khiến nàng đỏ mặt, nhưng nàng không rụt tay lại mà tiếp tục tỉ mỉ lau sạch những vết máu khô bám bên khóe môi hắn.

Dương Quá khẽ động đậy mi mắt. Hắn chầm chậm mở mắt ra, tiêu cự dần tụ lại trên khuôn mặt dịu dàng, thánh thiện như đóa hoa rừng của Lục Ngạc. Hắn nhìn nàng, ánh mắt có phần mơ màng rồi dần trở nên tỉnh táo.

"Là nàng..." Giọng hắn khàn khàn, yếu ớt.

"Dương công tử, huynh đừng cử động. Cha ta ra tay rất nặng, huynh đang bị nội thương nghiêm trọng." Lục Ngạc khẽ đỡ vai hắn, giúp hắn ngồi tựa vào vách đá lạnh.

Dương Quá ho khẽ vài tiếng, ngực phập phồng đau đớn. Hắn nhìn chiếc giỏ cơm bên cạnh, rồi nhìn Lục Ngạc:

"Nàng là con gái của hắn, tại sao lại đến đây cứu ta? Không sợ lão tặc đó biết được sẽ trừng phạt nàng sao? Con người của gã... ta đã thấy rồi. Gã không có chút lòng nhân từ nào đâu, ngay cả với người bên cạnh mình."

Lục Ngạc cúi đầu, ngón tay nàng vân vê vạt áo xanh, giọng nói đượm vẻ u sầu:

"Cha ta... ông ấy từ trước đến nay luôn nghiêm khắc. Nhưng ta biết việc ông ấy làm hôm nay là sai. Huynh không có lỗi gì cả. Hơn nữa, ta không thể trơ mắt nhìn huynh chết ở nơi lạnh lẽo này. Dẫu cho ông ấy có phát hiện, có trừng phạt ta thế nào, ta cũng chấp nhận."

Dương Quá nhìn dáng vẻ cam chịu nhưng kiên định của nàng, lòng hắn thoáng chút cảm động. Hắn thở dài, ánh mắt nhìn sâu vào khoảng tối của mật thất:

"Thế gian này vốn lạnh lẽo như vậy. Ta từ nhỏ đã không cha không mẹ, lưu lạc giang hồ, nếm trải đủ mọi sự khinh rẻ của người đời. Ta đã quen với việc bị đánh đập, bị vứt bỏ ở những nơi tối tăm thế này rồi. Chỉ là... lần này, người duy nhất quan tâm ta trên đời đã không còn bên cạnh ta nữa. Khi không còn nàng, thế gian này rộng lớn thế nào cũng chỉ là một nhà giam cô độc đối với ta."

Lục Ngạc ngước lên nhìn hắn, đôi mắt đẫm lệ phản chiếu ánh đuốc chập chờn. Nàng nghe thấy nỗi cô đơn và sự tổn thương sâu sắc trong lời nói của hắn. Bản thân nàng lớn lên trong Tuyệt Tình Cốc, xung quanh tuy có đệ tử hầu hạ nhưng cha nàng luôn lạnh lùng coi nàng như một công cụ để quản lý cốc, chưa từng cho nàng một cái ôm hay một lời hỏi han ấm áp. Sự thiếu thốn tình thương suốt mười tám năm qua khiến nàng luôn cảm thấy mình như một kẻ thừa thãi, sống lặng lẽ như một cái bóng trong cốc.

"Dương công tử, ta hiểu cảm giác đó." Lục Ngạc khẽ nói, giọng nàng run lên. "Ở trong cốc này, tuy người ngoài nhìn vào thấy yên bình như chốn bồng lai, nhưng thực chất nó còn lạnh lẽo hơn cả hầm ngầm này. Cha ta chỉ quan tâm đến quyền lực và luật lệ của ông ấy. Ta sống ở đây mười tám năm, nhưng chưa từng có một ngày cảm thấy mình thực sự thuộc về nơi này. Không ai muốn nghe ta nói, cũng không ai quan tâm ta nghĩ gì hay cảm thấy thế nào. Huynh lưu lạc giang hồ tuy khổ cực, nhưng ít ra huynh còn có một người để nhớ thương, còn ta... ta chẳng có ai cả."

Dương Quá quay đầu nhìn nàng. Dưới ánh đuốc chập chờn, khuôn mặt Lục Ngạc lấp lánh những giọt nước mắt chưa rơi. Sự dịu dàng và thánh thiện của nàng như một đốm lửa nhỏ sưởi ấm phần nào tâm hồn đang giá lạnh của hắn. Hắn nhận ra cô gái này cũng mang một vết thương lòng sâu sắc, một sự cô độc đồng điệu với hắn. Hai người, một kẻ lưu lạc giang hồ đầy vết sẹo, một kẻ bị giam cầm trong thung lũng tuyệt tình, dường như đều là những linh hồn bị bỏ rơi.

"Nàng không nên nghĩ như vậy." Dương Quá khẽ nói, giọng dịu đi nhiều. "Nàng lương thiện như thế này, thế gian ngoài kia chắc chắn sẽ có người trân trọng nàng. Đừng để sự lạnh lùng của cha nàng làm héo úa lòng mình."

Lục Ngạc nhìn vào đôi mắt trầm uất nhưng đầy sự thấu hiểu của hắn. Lần đầu tiên trong đời, có một nam nhân nhìn thẳng vào nàng và nói những lời quan tâm chân thành đến vậy. Nỗi cô đơn tích tụ bao năm qua như tìm được chỗ dựa, khiến trái tim thiếu nữ của nàng rung động dữ dội. Nàng cảm thấy giữa mình và chàng trai phong trần này có một sợi dây liên kết vô hình.

Nàng run rẩy đưa tay lên lau đi giọt nước mắt trên má, rồi mở chiếc giỏ tre, lấy ra một bát cháo ấm và một chén nước nhỏ.

"Dương công tử, huynh ăn chút gì đi để có sức. Nước này ta đã pha chút thảo dược thanh nhiệt, sẽ giúp huynh dễ chịu hơn."

Dương Quá muốn tự tay đỡ lấy chén nước, nhưng khi hắn vừa nhấc cánh tay lên, cơn đau từ bả vai và xương sườn rạn nứt đột ngột nhói lên dữ dội. Hắn nhăn mặt, khẽ hự một tiếng, chén nước suýt nữa rơi khỏi tay.

Lục Ngạc vội vàng đỡ lấy chén nước, đặt sang một bên, rồi nhẹ nhàng giữ lấy bả vai hắn.

"Huynh đừng động đậy mạnh, để ta giúp huynh."

Nàng múc một muỗng cháo nhỏ, khẽ thổi cho bớt nóng rồi đưa đến bên môi hắn. Dương Quá nhìn nàng, thoáng chút ngập ngừng, nhưng trước sự ân cần của nàng, hắn chậm rãi há miệng đón nhận. Vị cháo thanh ngọt, ấm nóng lan tỏa trong khoang miệng, phần nào xua đi cái lạnh buốt của hầm ngầm. Lục Ngạc tỉ mỉ đút từng muỗng cháo cho hắn, ánh mắt nàng chăm chú nhìn đôi môi nứt nẻ của hắn đang dần có lại chút sắc hồng. Khoảng cách giữa hai người lúc này thật gần, nàng có thể ngửi thấy mùi máu tanh nồng trên người hắn lẫn với mùi mồ hôi nam tính đầy sức hút, khiến nhịp tim nàng đập dồn dập.

Sau khi ăn xong, Dương Quá cảm thấy trong người có chút sức lực. Hắn gượng chút sức lực cuối cùng, chầm chậm vươn bàn tay thô ráp nhưng ấm áp của mình lên, chạm nhẹ lên bờ vai mềm mại đang run rẩy của Lục Ngạc để bày tỏ lòng biết ơn chân thành.

Sự tiếp xúc da thịt đột ngột ấy khiến Lục Ngạc giật mình. Nàng khẽ nấc lên một tiếng nhỏ, theo bản năng áp chặt bàn tay lên lồng ngực đang phập phồng của mình, nơi nhịp tim đang đập loạn xạ liên hồi. Cảm giác ấm nóng từ bàn tay Dương Quá qua lớp áo mỏng dường như đang thiêu đốt bả vai nàng, đánh thức một khao khát xa lạ, ngọt ngào nhưng cũng đầy cấm kỵ vừa mới chớm nở trong lòng thiếu nữ.

Gió đêm từ khe hở của mật thất lùa vào, kéo theo tiếng xào xạc của những bụi hoa tình ngoài thung lũng, như một lời nhắc nhở u minh về thứ tình độc đang rình rập mọi sinh linh trót vướng vào tơ lòng. Lục Ngạc không dám rút vai ra, mắt nàng mở to nhìn chằm chằm vào những ngón tay thuôn dài, đầy vết chai sạn của Dương Quá. Gương mặt hắn ghé sát, hơi thở mang theo mùi máu tanh pha lẫn chút hơi ấm nam tính phả nhẹ lên má nàng, khiến da thịt nàng run rẩy từng hồi. Nàng cắn chặt môi dưới, cố ngăn bản thân không phát ra tiếng thở dốc, nhưng ngón tay nàng đã vô thức nắm chặt lấy vạt áo xám rách nát của hắn, níu giữ lấy chút hơi ấm ngắn ngủi giữa đêm đông lạnh giá của Tuyệt Tình Cốc.