Giọng cười xé gió đầy điên dại của Lý Mạc Sầu đột ngột tắt nghẹn phía sau cánh cửa gỗ mục nát, chỉ còn lại những tiếng rên rỉ u uất vọng tới gian sảnh tối nơi Trình Anh và Lục Vô Song đang ngồi. Sự tĩnh lặng phủ xuống gian sảnh của ngôi miếu hoang vắng, chỉ có tiếng gió lùa qua những khe nứt của bức tường đất mục nát và tiếng nhịp thở của hai nàng khẽ run rẩy cọ sát vào không khí lạnh ngắt. Mỗi tiếng thở dốc, tiếng da thịt tự chà xát thô bạo và tiếng nước lồn nhớp nháp rỉ ra từ căn phòng phía sau lúc trước vẫn như một nỗi ám ảnh đè nặng lên tâm trí hai thiếu nữ. Âm thanh ấy trần trụi và nhầy nhụa, mang theo sự tự hủy hoại đầy bệnh hoạn của một đạo cô nửa đời giữ gìn trinh tiết rốt cuộc lại tự vấy bẩn bản thân trong vô vọng để tìm kiếm chút dư hương của kẻ tình phụ. Giữa bóng tối dày đặc của gian sảnh, hai nàng không cử động, chỉ có tiếng nhịp thở khẽ run rẩy cọ vào không khí lạnh ngắt. Mỗi tiếng thở dốc, tiếng da thịt thô bạo tự chà xát và tiếng dâm dịch rỉ ra từ căn phòng phía sau như những nhát roi vô hình quất vào tâm trí hai thiếu nữ, phơi bày thứ bản năng trần trụi nhất mà họ luôn cố gắng dùng lý trí để đè nén.

Lục Vô Song siết chặt chuôi thanh liễu diệp đao gác ngang đùi, những đốt ngón tay gồ lên trắng bệch dưới ánh sáng lờ mờ hắt ra từ ngọn đèn dầu sắp cạn. Tiếng rên rỉ thê lương của Lý Mạc Sầu bên kia bức tường đất mỏng mảnh lúc nhanh lúc chậm, tiếng nước âm đạo nhớp nháp rỉ ra nghe rõ mồn một. Lục Vô Song cắn chặt môi dưới đến mức rỉ máu, cảm giác ghê tởm trộn lẫn với một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên trong lồng ngực. Nàng biết người đàn bà điên loạn kia đang gọi tên ai, biết vết thương lòng bị thời gian gặm nhấm có thể biến một dung nhan kiều diễm thành một con quỷ khát máu tự chà đạp hạ bộ mình để tìm kiếm chút dư hương của kẻ phản bội. Nhưng điều đáng sợ hơn cả là sự đồng điệu mơ hồ trong sâu thẳm thể xác nàng, nơi những luồng nhiệt nóng bỏng cũng đang rạo rực trỗi dậy theo từng tiếng rên rỉ của sư bá. Nàng nhớ đến những tháng ngày bị Lý Mạc Sầu truy đuổi, vừa là kẻ thù giết hại cả gia đình, lại vừa là sư phụ đã truyền dạy cho nàng đao pháp. Sự phức tạp trong mối quan hệ ấy càng làm tăng thêm sự giằng xé trong lòng Lục Vô Song khi chứng kiến cảnh tượng tự hủy hoại đầy nhục dục của mụ đạo cô điên loạn.

Trình Anh ngồi bên cạnh biểu muội, khuôn mặt thanh tú giấu nửa trong bóng tối. Nàng không nhìn về phía căn phòng phát ra âm thanh dâm mỹ kia, đôi mắt đượm buồn chỉ đăm đắm nhìn ngọn lửa xanh nét của đèn dầu đang lụi dần. Ngón tay nàng khẽ lướt qua những lỗ bấm trên ống sáo ngọc lạnh buốt, cảm nhận từng đường nét trơn nhẵn của ngọc thạch như muốn xua đi hơi nóng hầm hập đang nhen nhóm trong huyết quản từ những tiếng rên rỉ của sư bá. Tiếng cười của Lý Mạc Sầu rốt cuộc cũng nhỏ dần, hóa thành tiếng nấc nghẹn ngào rồi im bặt, trả lại cho ngôi miếu hoang sự tịch mịch đến rợn người. Sự im ắng đột ngột ấy không mang lại bình yên, mà chỉ làm nổi bật thêm tiếng mưa rơi lộp độp ngoài hiên và tiếng tim đập dồn dập của hai nàng trong bóng tối. Trình Anh nhắm mắt lại, cố gắng vận chuyển nội công để đè nén luồng khí nóng đang cuồn cuộn chảy trong kinh mạch. Bản thân nàng là đệ tử của Đông Tà Hoàng Dược Sư, từ nhỏ đã được giáo dục theo khuôn lễ nho gia, tinh thông cầm kỳ thi họa, nhưng trước những đòi hỏi tự nhiên của cơ thể thiếu nữ đang độ xuân thì, nàng cũng không tránh khỏi sự dao động trước tiếng rên rỉ đầy vận động xác thịt của sư bá.

Trình Anh chầm chậm đứng dậy, tà áo nho phục màu xanh lá mạ khẽ quét sát nền đất ẩm. Nàng bước ra phía hiên sảnh tối, nơi những giọt mưa lạnh buốt đang không ngừng rơi xuống từ mái ngói dột nát, tạo thành một bức màn nước trắng xóa ngăn cách nàng với thế giới bên ngoài. Nàng nâng sáo ngọc lên môi, hướng mặt về phương nam xa xôi. 

Tiếng tiêu trầm uất cất lên, len lỏi qua từng giọt mưa lạnh gõ nhịp trên thềm đá. Điệu nhạc u sầu, ai oán cứ thế bay xa vào đêm đen, mang theo tất cả những tâm tư không thể tỏ bày của một thiếu nữ đã gửi gắm cả thanh xuân cho một bóng hình vô vọng. Tiếng tiêu mỗi lúc một sâu lắng, rung động theo từng nhịp thở dồn nén của Trình Anh. Trong hơi thở nóng hổi thổi vào lòng sáo ngọc, những ký ức thể xác thầm lặng thuở nào bỗng chốc trỗi dậy, rõ ràng và bỏng rát, thiêu đốt tâm can nàng.

Nàng nhớ lại những đêm tối trong căn nhà lá nhỏ, khi Dương Quá nằm bất động với cơ thể đầy thương tích. Thuở ấy, nàng phải tự tay cởi bỏ y phục của hắn để rửa vết thương và bôi thuốc. Lòng bàn tay nàng đã lướt qua làn da săn chắc, nóng rực như than hồng của gã thiếu niên phong trần. Nàng dùng nước ấm nhẹ nhàng lau đi những vệt bùn đất và máu khô trên vòm ngực rộng lớn của hắn, ngửi thấy mùi da thịt nam nhân nồng nàn trộn lẫn với hương thảo dược dịu nhẹ. Xúc giác trên đầu ngón tay Trình Anh vẫn còn lưu giữ vẹn nguyên cảm giác gồ ghề của những vết sẹo dọc ngang trên vòm ngực rộng và cơ bụng rắn chắc của hắn. Mỗi lần nàng miết nhẹ bông thuốc lên da thịt hắn, cơ thể nam tính ấy lại khẽ co rút, những thớ cơ cuồn cuộn phập phồng dưới lòng bàn tay mềm mại của nàng, tỏa ra hơi ấm nam tính nồng đượm khiến đầu óc nàng chếnh choáng.

Có những đêm, khi cơn sốt của Dương Quá lên cao, hơi thở hắn phả ra nóng hổi và dồn dập sát bên cổ nàng, mùi mồ hôi nam nhân nồng nàn vây lấy khứu giác Trình Anh. Trong cơn mê sảng, hắn đã vô tình quờ quạng tay ôm lấy hông nàng, kéo sát thân thể nàng vào lồng ngực trần. Bộ ngực tròn trịa của Trình Anh ép sát vào làn da nóng bóng của hắn, đầu vú nhạy cảm cọ qua lớp áo mỏng, lập tiếp săn cứng lại vì kích thích. Khi nàng cố gắng gỡ tay hắn ra để băng bó vết thương ở vùng hông, ngón tay nàng đã vô tình chạm sát vào phần dưới bụng hắn, nơi dương vật thô to đang khẽ giật mạnh và cương cứng dưới lớp quần vải mỏng. Hơi nóng từ hạ bộ của nam nhân tỏa ra hầm hập, hun nóng cả lòng bàn tay run rẩy của nàng.

Lúc đó, tim Trình Anh đập loạn nhịp, một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng khiến âm đạo nàng co thắt nhẹ, rịn ra một dòng dâm dịch ấm áp. Nàng đã phải cắn chặt môi, cố giữ cho hơi thở mình không bị hỗn loạn, chủ động lùi lại để giữ gìn tôn nghiêm của một khuê nữ. Nhưng giờ đây, dưới hiên mưa lạnh, tiếng tiêu của nàng lại tràn ngập thứ nhục cảm dở dang ấy. Thể xác nàng nhớ từng cái chạm, nhớ mùi hương nam tính ấm áp của Dương Quá, nhớ sự căng thẳng tột cùng khi đứng bên lằn ranh của dục vọng thầm kín. Mỗi nốt nhạc phát ra từ ống sáo ngọc như một tiếng thở dài từ sâu trong âm đạo đang khát khao được lấp đầy của nàng. Nàng thèm khát được một lần cảm nhận trọn vẹn sức mạnh của nam nhân ấy, được hắn ôm ấp và khai phá cõi lòng hoang vắng của mình, nhưng tất cả chỉ là ảo ảnh xa vời ngoài tầm với.

Lục Vô Song ngồi trong góc tối, nghe tiếng tiêu của biểu tỷ mà lòng đau nhói. Nàng khẽ co một bên chân đi khập khiễng lên, dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn nhưng đầy vết chai sạn vì luyện đao chạm vào vết thương cũ ở khớp gối. Cơn đau âm ỉ do hơi ẩm của mưa lạnh thấm vào xương tủy như một chiếc chìa khóa mở toang cánh cửa ký ức, đưa nàng trở lại những khoảnh khắc mà thể xác nàng đã vĩnh viễn bị đóng dấu bởi bóng hình của gã nam nhân ấy. Nàng chạm vào vết thương cũ, cảm nhận cái lạnh buốt của đêm mưa ngấm sâu vào da thịt, nhưng cái lạnh ấy nhanh chóng bị thiêu rụi bởi ngọn lửa hồi ức nóng bỏng về những đêm trốn chạy cùng Dương Quá.

Nàng nhắm mắt lại, và hình ảnh hang đá chật hẹp, tối tăm năm xưa hiện lên rõ mồn một. Khi ấy, để tránh sự lùng sục gắt gao của Lý Mạc Sầu, Dương Quá đã kéo nàng trốn vào một hốc đá hẹp đến mức hai cơ thể phải dán chặt vào nhau không một kẽ hở. Trong không gian tối tăm và ngột ngạt đó, hơi ấm của nam nhân bao trùm lấy nàng. Bộ ngực căng đầy, mềm mại của nàng bị ép sát đến mức biến dạng vào lồng ngực trần vạm vỡ của Dương Quá. Nàng cảm nhận được nhịp tim đập thình thịch, mạnh mẽ của hắn dội thẳng qua lớp da thịt mỏng manh vào ngực mình. Gương mặt hắn ghé sát tai nàng, hơi thở nóng hổi phả lên làn da cổ nhạy cảm khiến nàng run rẩy từng đợt.

Cơn thèm khát và sự gần gũi thể xác khi đó mãnh liệt đến mức làm nàng ngạt thở. Lục Vô Song nhớ rất rõ, mỗi nhịp thở gấp gáp của Dương Quá đều khiến khuôn ngực hắn cọ xát vào hai bầu vú nàng, làm hai núm vú nàng cương lên đau nhức. Hơn cả thế, thứ cấn chặt giữa hai đùi nàng lúc ấy là dương vật thô dài và cứng ngắc của hắn. Qua lớp y phục dã ngoại mỏng manh, dương vật nóng hổi của Dương Quá cương cứng đến cực điểm, đè sát vào bắp đùi trong nhạy cảm và thỉnh thoảng lại khẽ giật lên khi hắn nín thở nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Đầu dương vật to lớn cọ qua cọ lại ngay sát mép lồn của nàng, cách một lớp vải mà như trực tiếp mơn trớn vùng nhạy cảm nhất.

Cảm giác kích thích trần trụi ấy khiến âm đạo của Lục Vô Song ướt đẫm dâm dịch, nước dâm tràn ra ngoài mép quần làm nàng ngứa ngáy và khao khát khôn cùng. Nàng đã vô thức tựa sát hông mình hơn vào hắn, muốn dương vật của hắn đâm sâu vào bên trong cơ thể đang run rẩy của mình, nhưng lý trí và nỗi sợ hãi cái chết cận kề buộc cả hai phải giữ im lặng tuyệt đối. Sự gần gũi đầy nhục cảm dở dang ấy đã khắc sâu vào da thịt nàng, để lại một vết thương lòng còn đau đớn hơn cả chiếc chân tàn phế. Lũ dâm thủy tuôn ra đêm ấy như vẫn còn đọng lại trên da thịt nàng, mỗi khi nhớ về lại khiến hai đùi nàng run rẩy tự khép chặt. Nàng hận cái chân tàn tật này, hận sự trinh nguyên vô ích đang trói buộc nàng vào một tình yêu vô vọng, khiến nàng mỗi đêm chỉ biết ôm lấy nỗi cô đơn mà tự dằn vặt bản thân.

Tiếng tiêu của Trình Anh đột ngột nhỏ dần rồi tắt hẳn. Nàng chầm chậm quay người lại, bước vào trong sảnh tối. Lục Vô Song vẫn ngồi im lìm, đôi mắt to tròn vốn dĩ tinh nghịch giờ đờ đẫn nhìn vào khoảng không trước mặt.

"Biểu tỷ," Lục Vô Song cất tiếng, giọng nàng khàn đặc vì không khí lạnh và những suy cách u uất. "Chị có nghĩ... cả đời này chúng ta có thể quên được hắn không?"

Trình Anh đi đến bên cạnh nàng, tà áo khẽ lay động. Nàng ngồi xuống chiếc ghế gỗ dài đã mục nát, đặt ống sáo ngọc sang một bên. "Quên hay nhớ, vốn không phải do chúng ta quyết định. Có những người chỉ đi qua đời ta một thoáng, nhưng lại để lại dấu vết sâu đậm trong từng hơi thở."

Lục Vô Song cười nhạt, nụ cười chứa đựng sự chua chát khôn cùng. Nàng buông đao ra, ôm lấy đầu gối của mình. "Em nhớ cái đêm trong hang đá ấy. Đáng lẽ ra... đáng lẽ lúc đó em nên để hắn lấy đi trinh tiết của mình. Ít ra, thể xác em cũng đã có được hắn một lần, chứ không phải ôm lấy nỗi thèm khát này mà già đi trong cô độc. Chị nhìn Lý Mạc Sầu xem, mụ ta cả đời thù hận, tự tay chọc ngoáy vào âm đạo mình để tìm lại cảm giác của Lục Triển Nguyên. Em sợ... sợ một ngày nào đó em cũng sẽ hóa điên như mụ, tự dùng ngón tay làm rách nát âm đạo mình trong bóng tối."

Trình Anh khẽ thở dài, bàn tay mềm mại của nàng vươn ra, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối của biểu muội. "Vô Song, chúng ta không giống mụ. Mụ yêu trong hận thù, còn chúng ta... chúng ta tự nguyện giữ lại những ký ức đẹp đẽ nhất. Dù đau đớn, nhưng đó là thứ duy nhất chứng minh chúng ta đã từng sống, từng khao khát."

"Nhưng thể xác này biết đau, tỷ tỷ ạ," Lục Vô Song xoay người, áp mặt vào đùi Trình Anh. Giọng nàng run rẩy, những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu thấm qua lớp vải nho phục màu xanh lá mạ của Trình Anh. "Mỗi đêm mưa, cái chân đau này lại nhắc nhở em về hơi ấm của hắn. Âm đạo em lại ngứa ngáy, lồng ngực em lại trống rỗng. Em thèm cảm giác được hắn ôm, thèm dương vật nóng hổi của hắn đè lên đùi em. Em ghét sự trinh nguyên này, nó giống như một chiếc gông xiềng trói buộc em vào một kẻ không bao giờ thuộc về mình. Chị không biết đâu, nhiều đêm em đã tự chạm vào âm đạo mình, ngón tay ướt đẫm dâm dịch nhưng càng chạm vào lại càng thấy trống rỗng vì đó không phải là dương vật của Dương đại ca!"

Trình Anh nghe những lời bộc bạch trần trụi của biểu muội, cõi lòng nàng cũng dậy sóng. Nàng làm sao không hiểu được nỗi đau ấy? Nàng cũng là một người con gái bằng xương bằng thịt, cũng có những đêm nằm một mình trong phòng tối, bàn tay vô thức vuốt ve bờ vai và bầu ngực mình, tưởng tượng đó là bàn tay rắn chắc của Dương Quá. Nàng cũng từng nhớ đến dương vật cương cứng của hắn chạm vào hông mình mà lòng tràn ngập dâm mỹ thầm kín. Sự khao khát được một nam nhân mạnh mẽ khai phá âm đạo, được ôm ấp và yêu thương luôn âm ỉ cháy trong cơ thể thanh xuân của nàng, bất chấp vẻ ngoài thanh tao, thoát tục.

Nàng khẽ nâng cằm Lục Vô Song lên, nhìn vào khuôn mặt đẫm lệ của biểu muội. Dưới ánh sáng mờ ảo, đôi môi của Vô Song đang run rẩy, bầu ngực nàng phập phồng sau lớp áo xanh lục bảo mỏng manh. Cơn gió lạnh lùa qua khe cửa khiến cả hai nàng khẽ rùng mình. Trình Anh đưa tay vuốt đi giọt nước mắt trên má Vô Song, ngón tay nàng vô tình lướt qua làn da mịn màng nhưng đang nóng bừng của biểu muội.

"Vô Song..." Trình Anh thầm thì, giọng nàng chứa đựng một sự dao động chưa từng có. "Em nóng quá."

"Em khát..." Lục Vô Song nắm lấy tay Trình Anh, áp chặt vào má mình, rồi từ từ di chuyển nó xuống cổ, rồi xuống vòm ngực đang phập phồng của mình. "Tỷ tỷ, ngực em đau lắm, âm đạo em cũng ngứa ngáy vô cùng. Có phải chúng ta đang phát điên giống như Lý Mạc Sầu không?"

Bàn tay Trình Anh bị kéo sát vào bầu ngực của Lục Vô Song. Qua lớp vải y phục dã ngoại, nàng cảm nhận được sự săn chắc và tròn trịa của bầu vú thiếu nữ đang căng cứng lên vì thèm khát. Núm vú của Vô Song nhô cao, cọ xát vào lòng bàn tay Trình Anh. Một luồng điện chạy dọc từ tay lên thẳng đại não của Trình Anh, khiến âm đạo nàng co thắt mạnh mẽ, dâm thủy ấm áp từ tử cung rỉ ra, thấm ướt quần trong.

Nhưng thay vì buông xuôi theo dục vọng đồng tính đang chực chờ bùng cháy, Trình Anh khẽ cắn môi, dùng lý trí kìm nén luồng nhiệt đang cuộn trào trong huyết quản. Nàng không cởi bỏ y phục của biểu muội, cũng không đưa tay chạm sâu vào vùng nhạy cảm của nàng ấy. Trình Anh chỉ chầm chậm ngồi sụp xuống đất, dang rộng hai tay ôm chặt lấy Lục Vô Song vào lòng. Nàng áp má mình vào mái tóc rối của biểu muội, vỗ về bờ vai đang run rẩy dồn dập.

"Vô Song, hãy bình tĩnh lại..." Trình Anh thì thầm bên tai nàng, giọng nói thanh tao như nước suối đầu nguồn, cố gắng xoa dịu cơn bão lòng của cả hai. "Chúng ta có nhau ở đây. Đừng để bản thân rơi vào vũng bùn tăm tối như sư bá. Tình cảm của chúng ta dành cho Dương đại ca không phải là tội lỗi, đó là sự trân trọng."

Lục Vô Song ôm ghì lấy cổ Trình Anh, mặt vùi sâu vào nho phục của biểu tỷ, khóc nấc lên thành tiếng. Những giọt nước mắt nóng hổi không ngừng tuôn rơi, thấm đẫm bờ vai Trình Anh. Cơn thèm khát thể xác dường như được xoa dịu phần nào bởi cái ôm ấm áp, chân thành của tình chị em. Họ không trao nhau những nụ hôn dục vọng, mà chỉ có hai tâm hồn đơn độc đang tựa vào nhau, dùng hơi ấm của tình thân để che chở cho nhau trước sự tàn nhẫn của số phận. Trong bóng tối của ngôi miếu hoang, hai bóng hình thiếu nữ quyện vào nhau, im lặng chịu đựng nỗi đau giằng xé của tình đơn phương.

Trình Anh vuốt ve tấm lưng gầy guộc của Lục Vô Song, thầm nghĩ về kiếp người phụ nữ trên giang hồ. Những người như nàng, như Vô Song, hay thậm chí cả Lý Mạc Sầu ngoài kia, đều chỉ là những kiếp hoa trôi nổi theo dòng nước, bị cuốn vào vòng xoáy của ái tình rồi tự thiêu rụi bản thân trong nỗi cô đơn tột cùng. Nàng tự hỏi liệu trên đời này có thứ võ công nào có thể chặt đứt tơ tình, có liều thuốc nào có thể chữa lành vết thương lòng đang ngày đêm rỉ máu. Nhưng câu trả lời chỉ là sự im lặng đáng sợ của đêm tối. Càng cố gắng quên đi, hình bóng của Dương Quá lại càng hiện lên rõ rệt, từ ánh mắt tinh nghịch cho đến giọng cười phóng khoáng của hắn khi xưa.

Họ im lặng ôm lấy nhau rất lâu, nghe tiếng mưa ngoài hiên từ từ nhỏ dần rồi dứt hẳn. Bóng tối dày đặc của ngôi miếu hoang chầm chậm chuyển sang màu xám nhạt của buổi sớm mai. Những giọt nước mưa còn đọng trên mái ngói dột nát thỉnh thoảng lại rơi xuống thềm đá nghe thánh thót như tiếng gõ nhịp của thời gian đang lặng lẽ trôi đi. Hơi lạnh của sương sớm luồn lách qua các khe nứt của bức tường đất, xua tan đi phần nào hơi nóng của những ký ức nhục dục vừa trỗi dậy. Hai nàng cứ thế ôm nhau cho đến khi ánh bình minh nhợt nhạt bắt đầu hé lộ phía chân trời, nhuộm xám những khoảng không gian đổ nát của ngôi miếu hoang.

Trình Anh nhẹ nhàng buông biểu muội ra, giúp nàng chỉnh lại mái tóc rối và lau khô những vệt nước mắt còn sót lại trên má. Lục Vô Song lúc này đã bình tâm hơn, đôi mắt to tròn tuy còn đỏ hoe nhưng đã lấy lại chút thần sắc vốn có. Nàng nhìn Trình Anh, khẽ gật đầu như một lời cảm ơn câm lặng cho sự thấu hiểu và chia sẻ mà chỉ hai người họ mới có thể trao cho nhau. Nàng nhặt thanh liễu diệp đao lên, tra vào bao, động tác đã khôi phục lại vẻ dứt khoát của một người luyện võ. Trình Anh cũng chầm chậm đứng dậy, nhặt ống sáo ngọc đặt bên cạnh, khẽ vuốt ve thân ngọc buốt lạnh trước khi giắt vào thắt lưng.

Họ cùng sánh vai nhau bước ra phía hiên sảnh tối. Bầu trời sau cơn mưa bao la và xám xịt, những đám mây đen đang chầm chậm tan ra ở phía chân trời xa tắp. Từ phương nam, một cánh nhạn đơn độc vút bay qua bầu trời xám xịt, mang theo tuổi thanh xuân đang dần trôi đi của hai nàng. Họ đứng lặng yên dưới mái hiên, mắt nhìn theo cánh chim cô độc đang nhỏ dần rồi mất hút vào màn sương mù xám đục, lòng trĩu nặng một nỗi buồn thiên cổ nhưng không còn nổi loạn như đêm qua. Tuổi trẻ của họ, tình yêu của họ, tất cả đều đã gửi gắm theo cánh chim ấy, bay về một phương trời không bao giờ có thể chạm tới.