Dương Quá miết chặt những ngón tay của bàn tay trái duy nhất vào rìa đá Đoạn Trường Nhai, cố tìm một chút cảm giác thực tại giữa màn sương mù xám đục đang vây kín. Tầm mắt hắn dán chặt vào cánh nhạn đơn độc vừa chao lượn qua vách núi, cánh chim nhỏ nhoi cố tìm bạn tình rồi mất hút vào khoảng không vô tận phía dưới. Gió rú rít qua những khe đá hẹp, thổi tung vạt áo đạo bào xám cũ nát của hắn, đập vào vách đá phát ra những tiếng kêu phần phật khô khốc. 

Mười sáu năm ròng rã. Khoảng thời gian đủ dài để biến một gã thiếu niên bồng bột thành một kẻ trung niên phong trần, tóc bạc nửa mái đầu. Dương Quá chầm chậm đưa bàn tay trái lên ngang tầm mắt. Lòng bàn tay thô ráp đầy những vết chai sần do nhiều năm cầm thanh Huyền Thiết Trọng Kiếm, da thịt nứt nẻ và xám xịt vì sương gió phương Bắc cùng cái lạnh thấu xương của Tuyệt Tình Cốc. Hắn đưa những ngón tay run rẩy chạm vào nét chữ khắc sâu trên vách đá nham nhở phía sau. Dòng chữ "Mười sáu năm sau..." ngày nào được khắc bằng binh khí sắc lẹm, chứa đựng bao nhiêu máu và nước mắt của nàng, giờ đây đã bị rêu phong ẩm ướt phủ đầy. Những cạnh đá sắc nhọn xưa kia đã bị nước mưa bào mòn, chỉ còn lại những rãnh đá tròn trịa, lạnh ngắt dưới lòng bàn tay hắn.

Hắn nhắm nghiền mắt, để mặc cho những ký ức cũ cuộn về như những cơn sóng dữ dội nhấn chìm tâm trí. Khuôn mặt thanh khiết của Tiểu Long Nữ dưới ánh trăng cổ mộ, nụ cười dịu dàng khi nàng nắm tay hắn truyền thụ Ngọc Nữ Tâm Kinh, và cả khoảnh khắc nàng bước lùi một bước rồi biến mất vào màn sương mù vạn trượng mười sáu năm trước. Tất cả như mới xảy ra ngày hôm qua. Suốt mười sáu năm này, hắn đã đi khắp giang hồ, làm một Thần Điêu Đại Hiệp hành hiệp trượng nghĩa, nhưng thực chất chỉ là một linh hồn cô độc đi tìm kiếm bóng hình người thương trong vô vọng. Mỗi đêm nhìn ánh trăng tròn rồi khuyết trên bầu trời bao la, lòng hắn lại đau nhói như có ngàn mũi kim châm thẳng vào tim. Hắn sống, thở và chịu đựng chỉ để chờ đợi ngày hôm nay.

"Long nhi, ta đã đến rồi." Dương Quá khẽ thầm thì. Giọng nói của hắn khàn đặc, khô khốc như những viên sỏi chà xát vào nhau trong lòng suối cạn. Hắn không dám nói to, sợ rằng âm thanh của chính mình sẽ làm vỡ vụn bầu không khí tĩnh lặng kỳ lạ trên đỉnh núi này, sợ rằng tất cả chỉ là một giấc mơ do hắn tự thêu dệt nên trong cơn điên loạn.

Thời gian chầm chậm trôi qua dưới chân hắn. Ánh mặt trời buổi ban trưa chiếu thẳng xuống đỉnh đầu, mang theo chút hơi ấm ít ỏi nhưng lập tức bị gió lạnh cuốn đi. Dương Quá vẫn đứng đó, chân không nhúc nhích. Đầu gối hắn mỏi nhừ, khớp xương ở vai phải cụt ngủn khẽ nhói lên đau nhức theo từng đợt gió lạnh tràn qua. Hắn đã đứng ở đây từ khi sương mù buổi sớm còn dày đặc đến mức không nhìn thấy năm ngón tay, cho đến khi mặt trời đứng bóng, rồi chầm chậm chìm khuất sau những rặng núi phía tây, nhuộm đỏ rực cả một góc trời bằng thứ ánh sáng tàn úa.

Đêm đen ập xuống rất nhanh, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày. Cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng núi hoang sơ bắt đầu thấm qua lớp đạo bào mỏng manh, luồn lách vào từng thớ thịt của hắn. Vẫn không có một bóng người nào xuất hiện. Không có bóng áo trắng nhẹ nhàng bay trong gió, không có tiếng bước chân khẽ khàng mà hắn hằng ao ước suốt mười sáu năm qua. Chỉ có tiếng gió gào rú qua các khe đá nhọn hoắt, âm thanh u uất kéo dài như tiếng khóc than của những linh hồn lạc lối.

Sự nghi ngờ bắt đầu nhen nhóm trong lòng hắn, rồi nhanh chóng bùng lên thành một ngọn lửa thiêu đốt tâm can. Tại sao nàng vẫn chưa đến? Chẳng lẽ nàng đã quên ước hẹn? Hay nàng gặp phải trắc trở trên đường đi? Hay nàng đã đi trước hắn một bước vào cõi u minh?

Dương Quá nhìn xuống vực sâu đen kịt phía dưới chân. Nơi đó, những dải sương mù cuồn cuộn như những con quái thú đang chực chờ nuốt chửng mọi thứ. Một ý nghĩ khủng khiếp chợt lóe lên trong đầu hắn, đập tan mọi hy vọng mà hắn đã nâng niu suốt nửa đời người.

Hóa ra tất cả chỉ là một lời nói dối ngọt ngào nhưng tàn nhẫn.

Mười sáu năm trước, nàng biết mình trúng độc hoa tình không thể cứu vãn, biết hắn sẽ tự sát theo nàng nên đã khắc lại những dòng chữ này trên vách đá. Nàng muốn dùng thời gian mười sáu năm để xoa dịu vết thương trong lòng hắn, để hắn quên nàng đi và tiếp tục sống. Nàng đã nhảy xuống vực sâu này từ mười sáu năm trước, và cơ thể nàng có lẽ đã hòa tan vào dòng nước lạnh lẽo dưới đáy vực từ lâu rồi.

"Nàng gạt ta..." Dương Quá thốt lên, khóe môi khẽ giật mạnh. Hắn bật cười, tiếng cười khàn đặc vang vọng giữa màn đêm hoang vắng, nghe thê lương và đau đớn tột cùng. "Long nhi, nàng gạt ta suốt mười sáu năm qua!"

Đầu gối hắn run lên, khuỵu xuống nền đá sắc nhọn. Nỗi tuyệt vọng ập đến đột ngột và mãnh liệt, bóp nghẹt lồng ngực hắn, khiến hắn không thể thở nổi. Bàn tay trái của hắn bấu chặt vào mép đá, móng tay cắm sâu vào lớp rêu phong ẩm ướt cho đến khi bật máu. Hắn đã sống một cuộc đời vô nghĩa, chịu đựng nỗi cô đơn gặm nhấm, đi qua những sa mạc cát cháy, những đỉnh núi tuyết phủ quanh năm chỉ để chờ đợi một ảo vọng do nàng dựng lên. Giờ đây, khi thời hạn đã hết, hy vọng sụp đổ hoàn toàn, thế gian này đối với hắn chỉ còn là một cõi hoang tàn, không còn bất kỳ lý do gì để hắn lưu luyến nữa.

Dương Quá đứng bật dậy. Hắn không nhìn lại thanh Huyền Thiết Trọng Kiếm đặt bên cạnh, cũng không nhìn lại giang hồ rộng lớn phía sau. Hắn bước thêm một bước, mũi giày đã chạm vào khoảng không vô tận.

"Long nhi, ta đến tìm nàng đây!"

Hắn hét lớn một tiếng, rồi buông mình lao thẳng xuống vực sâu tối tăm.

Cơ thể Dương Quá rơi tự do giữa khoảng không. Gió rít điên cuồng bên tai hắn, xé rách lớp áo ngoài, thổi tung mái tóc bạc trắng. Mọi ký ức của cuộc đời hắn lướt nhanh qua tâm trí như những thước phim quay chậm: những ngày tháng bái sư trong cổ mộ lạnh lẽo, những lần da thịt đụng chạm trên giường hàn ngọc để luyện công, nụ hôn vội vã dưới ánh trăng, và cả những đau đớn khi bị chém đứt cánh tay phải. Hắn nhắm nghiền mắt, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười giải thoát. Hắn đang đi tìm nàng, dẫu cho cái chết đang chờ đợi phía dưới.

Cơn gió rít đột ngột biến mất, thay vào đó là một tiếng "ùm" lớn vang dội.

Cơ thể Dương Quá va chạm cực mạnh với dòng nước buốt giá. Nước hồ lạnh buốt tràn vào tai, vào mũi khiến hắn ngạt thở. Bản năng sinh tồn của một cao thủ võ lâm trỗi dậy, hắn vùng vẫy bằng cánh tay trái còn lại, dùng chân đạp nước ngoi lên.

Hắn nhô đầu khỏi mặt nước, hít một hơi thật sâu để lấp đầy buồng phổi đang đau nhói vì lạnh. Xung quanh hắn là một hồ nước rộng lớn, tĩnh lặng đến lạ kỳ. Sương mù ở đây không dày đặc như trên đỉnh núi, mà bảng lảng, huyền ảo trôi trên mặt nước trong vắt. Dương Quá dùng tay trái quạt nước, chầm chậm bơi vào bờ đá. Toàn thân hắn run rẩy vì lạnh, y phục ướt đẫm bám chặt lấy cơ thể.

Hắn nhìn quanh, phát hiện một lối đi nhỏ hẹp kẹp giữa hai vách đá dựng đứng. Từ bên trong lối đi đó, một luồng hơi ấm áp dịu nhẹ tỏa ra, xua đi phần nào cái lạnh buốt của nước hồ. Hắn loạng choạng đứng dậy, bước đi trên những phiến đá trơn trượt.

Càng đi sâu vào trong, cái lạnh buốt giá của đáy vực càng lùi xa, thay vào đó là luồng khí ấm áp như tiết trời mùa xuân. Hương thơm thoang thoảng của cỏ hoa, mùi đất ẩm ngọt ngào dẫn lối cho hắn. Đi hết đoạn đường hẹp, không gian đột ngột mở rộng ra trước mắt.

Nơi đây là một thung lũng biệt lập, hoàn toàn tách biệt với thế giới đầy rẫy ân oán ngoài kia. Những khóm hoa dại khoe sắc bên bờ suối nhỏ, những cây ăn quả trĩu quả ngọt. Ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra từ đỉnh vách đá cao phía trên, chiếu rọi xuống một gian nhà tranh nhỏ nhắn, đơn sơ dựng bên mép hồ. Dương Quá đứng sững lại, hơi thở nghẹn ngào. Hắn tưởng mình đã chết và đang ở chốn bồng lai tiên cảnh.

Trên một tảng đá bằng phẳng sát mép hồ, một bóng người mặc y phục trắng muốt đang ngồi xoay lưng về phía hắn. Mái tóc đen dài óng ả của nàng buông xõa xuống tận thắt lưng, chỉ được búi nhẹ bằng một dải lụa trắng đơn giản. Dáng người mảnh mai, thanh thoát ấy dẫu có trải qua bao nhiêu năm tháng vẫn không hề thay đổi.

Tim Dương Quá đập liên hồi, mạnh đến mức như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn bước lên một bước, giẫm lên một cành củi khô phát ra tiếng gãy khẽ.

Bóng trắng ấy khẽ giật mình, chầm chậm quay đầu lại.

Dương Quá nín thở. Dưới ánh sáng dịu nhẹ của thung lũng, khuôn mặt thanh tú, thoát tục của Tiểu Long Nữ hiển hiện rõ ràng. Làn da nàng vẫn trắng muốt như ngọc thạch, đôi mắt trong vắt không một gợn sóng như hồ nước mùa thu, đôi môi hồng nhạt khẽ hé mở. Mười sáu năm đằng đẵng không hề để lại bất kỳ dấu vết nào trên gương mặt nàng, nàng vẫn giữ nguyên vẻ thanh khiết, trẻ trung của thiếu nữ năm xưa ở cổ mộ.

Đối lập với nàng, Dương Quá nhìn lại mình qua hình bóng phản chiếu dưới nước: một gã trung niên tàn phế, tóc bạc nửa đầu, gương mặt hằn sâu những vết sẹo và nếp nhăn sương gió.

Đôi mắt Tiểu Long Nữ nhìn đăm đăm vào gương mặt hắn. Nước mắt nàng đột ngột trào ra, lăn dài trên má. Nàng đứng bật dậy, bờ vai run rẩy, giọng nói run run cất lên:

"Quá nhi... Có phải Quá nhi đó không?"

"Long nhi!"

Dương Quá không kìm nén được nữa, hắn lao đến như một con thú hoang tìm được lối về. Hắn ôm chầm lấy nàng, dùng cánh tay trái duy nhất siết chặt lấy bờ vai mềm mại, nhỏ nhắn của nàng vào lòng. Tiểu Long Nữ cũng vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng lớn của hắn, áp mặt vào lồng ngực ướt đẫm nước hồ buốt lạnh. Cả hai ghì chặt lấy nhau, như muốn khảm cơ thể đối phương vào trong xương tủy của mình.

Nước mắt của Dương Quá thấm đẫm vào bả vai nàng, hòa cùng nước hồ lạnh giá. Hắn vùi mặt vào hõm cổ nàng, ngửi lấy mùi hương quen thuộc mà hắn đã khao khát suốt mười sáu năm qua. Mọi đau đớn, cô độc, mọi vết thương trên giang hồ lúc này đều như tan biến sạch sẽ, chỉ còn lại sự ấm áp của sự tái hợp.

"Ta không nằm mơ... Ta thực sự gặp lại nàng rồi..." Dương Quá nghẹn ngào, giọng nói khản đặc vì xúc động.

"Quá nhi, chàng tóc đã bạc thế này rồi sao..." Tiểu Long Nữ đưa bàn tay mềm mại lên, nhẹ nhàng vuốt ve những sợi tóc bạc bên thái dương hắn, lòng đau như cắt khi nghĩ đến những gì hắn phải trải qua suốt mười sáu năm qua.

Dương Quá lắc đầu, bàn tay trái của hắn run rẩy vuốt ve khuôn mặt nàng, lướt qua đôi gò má mịn màng, chiếc mũi thanh tú rồi dừng lại trên làn môi mềm. Hắn cảm nhận được hơi ấm da thịt chân thật của nàng, một hơi ấm hoàn toàn khác với giường đá hàn ngọc hay cái lạnh buốt của đáy vực sâu. Hắn cúi xuống, ngậm lấy đôi môi nàng, trao cho nàng một nụ hôn nồng nàn sau bao năm xa cách. Đầu lưỡi hắn luồn vào trong, quấn quýt lấy lưỡi nàng, hút lấy dòng mật ngọt ấm áp. Tiểu Long Nữ khẽ rên rỉ một tiếng, cơ thể nàng mềm nhũn ra trong vòng tay hắn, chủ động đón nhận sự thèm khát mãnh liệt từ lang quân.

Sự tiếp xúc da thịt ấm áp bắt đầu thổi bùng lên ngọn lửa dục vọng đã bị đè nén suốt mười sáu năm qua trong cơ thể hai người. Dương Quá buông lỏng nụ hôn, nhìn sâu vào đôi mắt ngấn lệ của Tiểu Long Nữ. Đôi mắt nàng lúc này không còn tĩnh lặng như nước hồ thu nữa, mà đã gợn sóng, tràn ngập tình yêu và sự khao khát thể xác đối với người đàn ông trước mặt.

Dương Quá tựa trán mình vào trán nàng, hơi thở ấm nóng của hai người đan xen vào nhau. Hắn cảm nhận được từng đợt run rẩy khẽ khàng từ bờ vai gầy của Tiểu Long Nữ. Nước mắt nàng vẫn không ngừng tuôn rơi, làm ướt đẫm cả một mảng da cổ của hắn.

"Nàng sống thế nào ở đây?" Dương Quá khẽ hỏi, giọng hắn vẫn còn run rẩy. "Mười sáu năm qua, làm sao nàng có thể vượt qua được độc hoa tình? Ta cứ ngỡ... ta cứ ngỡ đã vĩnh viễn mất nàng rồi."

Tiểu Long Nữ nhẹ nhàng đưa tay vuốt đi những giọt nước mắt trên gương mặt phong trần của hắn. Nàng nhìn sâu vào đôi mắt hắn, dịu dàng đáp:

"Khi ta nhảy xuống vực sâu này, ta vốn đã buông xuôi mọi hy vọng sống. Thế nhưng dưới đáy vực lại có một hồ nước sâu, ta rơi xuống đó mà không chết. Khi tỉnh dậy, ta phát hiện nơi này ấm áp như mùa xuân, có rất nhiều cá trắng và mật ong rừng của bầy ong mật mà ta từng nuôi ở Cổ Mộ. Ta dùng mật ong làm thức ăn hằng ngày, uống nước hồ lạnh giá. Kỳ lạ thay, chất độc hoa tình trong cơ thể ta cứ thế chầm chậm tiêu biến đi. Ta biết chàng sẽ đau lòng, nên ta cố gắng sống, cố gắng chờ đợi ngày hẹn ước mười sáu năm."

Dương Quá lắng nghe, trái tim hắn thắt lại. Hắn ôm chặt nàng vào lòng hơn nữa, như sợ rằng nếu hắn nới lỏng tay, nàng sẽ lại biến mất vào màn sương mù kia.

"Long nhi, nàng có biết mười sáu năm qua đối với ta là cả một cực hình? Ta đi khắp thiên hạ, làm bạn với Thần Điêu, chỉ mong thời gian trôi thật nhanh. Ta đã nghĩ đến trăm ngàn vạn cảnh tượng chúng ta gặp lại nhau, nhưng chưa bao giờ dám nghĩ nàng vẫn trẻ trung thanh khiết như thế này, còn ta thì đã thành một lão già tàn phế."

Tiểu Long Nữ đặt ngón tay lên môi hắn, chặn lại những lời tự ti của hắn.

"Quá nhi, chàng đừng nói vậy. Trong lòng ta, chàng chưa bao giờ thay đổi. Dù tóc chàng có bạc, dù chàng mất đi cánh tay, chàng vẫn là Quá nhi của ta." Nàng nhẹ nhàng áp sát ngực mình vào ngực hắn, nơi vạt áo ướt đẫm đang dán chặt vào da thịt.

Dương Quá cảm nhận được bầu ngực căng tròn, mềm mại của nàng đang ép sát vào ngực mình. Hơi ấm từ da thịt nàng truyền qua lớp vải mỏng, sưởi ấm cho cơ thể đang lạnh ngắt của hắn. Dục vọng bị đè nén suốt mười sáu năm qua nay như dòng lũ vỡ bờ, cuồn cuộn chảy khắp huyết quản. Hắn cúi xuống, một lần nữa ngậm lấy đôi môi nàng, nụ hôn lần này thô bạo và đầy khát khao hơn trước. Hắn dùng chiếc lưỡi nóng bỏng càn quét khoang miệng nàng, mút mát lấy chiếc lưỡi nhỏ nhắn của nàng như muốn nuốt chửng lấy nó.

Tiểu Long Nữ khẽ rên rỉ, hai tay nàng vòng qua cổ hắn, ôm chặt lấy đầu hắn để nụ hôn sâu thêm. Tiếng thở dốc của hai người vang lên dồn dập giữa gian nhà tranh tĩnh lặng. Dương Quá dùng bàn tay duy nhất luồn vào trong vạt áo lụa trắng của nàng, vuốt dọc theo tấm lưng trần mịn màng như lụa. Làn da nàng mát rượi nhưng dưới bàn tay thô ráp của hắn, nó bắt đầu nóng dần lên. Hắn đưa tay ra phía trước, xoa nắn bầu ngực căng tròn của nàng. Đầu vú của nàng cứng ngắc cọ xát vào lòng bàn tay hắn, khiến nàng run rẩy, miệng phát ra những tiếng rên rỉ ríu rít.

"Quá nhi... Quá nhi của ta..."

Dương Quá dứt khỏi nụ hôn, thở dốc. Hắn dùng răng cắn mở dải lụa buộc eo của nàng, rồi chầm chậm cởi bỏ lớp đạo bào ướt đẫm của chính mình. Khi cả hai đều trần trụi dưới ánh sáng dịu nhẹ của thung lũng, Dương Quá nhìn ngắm thân thể của Tiểu Long Nữ. Làn da nàng trắng muốt như ngọc thạch, không một tỳ vết. Bầu ngực tròn trịa với đầu vú hồng hào khẽ nhấp nhô theo nhịp thở dồn dập. Phía dưới bụng dưới phẳng lỳ, vùng tam giác mật với đám lông tơ đen nhánh ôm lấy đóa hoa lồn hồng hào, đang khẽ hé mở và rỉ ra những giọt dâm dịch trong suốt.

Tiểu Long Nữ nhìn thấy cơ thể phong trần của hắn, ngực hắn đầy những vết sẹo cũ mới, vai phải cụt ngủn chỉ còn lại một phần da thịt xù xì. Ánh mắt nàng dừng lại nơi dương vật của hắn. Con cu của Dương Quá đã cương cứng hoàn toàn, to dài và gân guốc, đang giật lên từng hồi đầy kiêu hãnh. Nàng đỏ mặt, nhưng đôi mắt không hề né tránh, mà tràn đầy sự khao khát thể xác đối với người đàn ông của đời mình.

Dương Quá đỡ nàng nằm xuống chiếc giường tre đơn sơ trong góc nhà. Hắn quỳ giữa hai đùi nàng, dùng tay tách rộng hai chân nàng ra. Hắn cúi đầu xuống, áp mặt vào lồn nàng. Hương thơm thanh khiết của cơ thể nàng hòa cùng mùi dâm dịch ngọt ngào xộc vào mũi hắn. Hắn dùng lưỡi liếm dọc theo mép lồn sưng đỏ, rồi lách đầu lưỡi vào sâu trong âm đạo. Tiểu Long Nữ ưỡn cong hông, hai tay bấu chặt vào ga giường, miệng hét lên những tiếng rên rỉ sung sướng tột đỉnh.

"A... Quá nhi... Đừng... ở đó..."

Lưỡi của Dương Quá liên tục đảo quanh hạt mầm dâm mỹ, khiến lồn nàng co thắt liên hồi, dâm dịch phun ra xối xả làm ướt đẫm cả khóe môi hắn. Khi cảm thấy nàng đã hoàn toàn sẵn sàng, hắn chống một tay xuống giường, đưa đầu cu nóng bỏng áp sát vào cửa lồn đang mở rộng của nàng.

"Long nhi, ta vào nhé." Dương Quá khẽ thầm thì, giọng khàn đục đầy dục vọng.

Tiểu Long Nữ gật đầu, đôi mắt ngấn lệ nhìn hắn. Hắn từ từ hạ hông xuống, đẩy con cu to lớn của mình vào sâu trong âm đạo của nàng. Sự chật chội và nóng ấm của lồn nàng bao bọc lấy dương vật hắn, khiến hắn sướng đến mức run rẩy. Lồn của Tiểu Long Nữ dù đã mười sáu năm không có nam nhân chạm vào nhưng vẫn khít khao, kẹp chặt lấy cu hắn như muốn bóp nát nó.

"Ưm... Quá nhi... to quá..." Tiểu Long Nữ nhíu mày, hơi đau đớn nhưng ngay sau đó là sự sung sướng ngập tràn khi cơ thể hai người hoàn toàn hòa làm một.

Dương Quá bắt đầu chuyển động hông. Hắn dập mạnh liên tục, mỗi lần đều rút ra gần hết rồi đâm lút cán vào sâu trong âm đạo nàng. Tiếng va chạm da thịt "bạch, bạch, bạch" vang lên đều đặn và kích thích. Tiểu Long Nữ vòng hai chân qua hông hắn, kẹp chặt lấy lưng hắn để đón nhận những cú thúc thô bạo. Hông nàng vô thức đẩy đưa theo nhịp điệu của hắn, lồn nàng liên tục co thắt, bú nắn lấy con cu đang ra vào điên cuồng.

Cả hai đổi tư thế, Dương Quá xoay người nằm ngửa, kéo Tiểu Long Nữ ngồi lên trên. Nàng chống hai tay lên ngực hắn, từ từ hạ mông xuống nuốt trọn con cu của hắn vào trong lồn mình. Nàng bắt đầu nhún nhảy liên tục, mái tóc đen dài xõa tung trên vai, bầu ngực trắng ngần đập vào mắt Dương Quá theo từng nhịp nhún. Dương Quá đưa tay lên bóp chặt hai bầu ngực của nàng, vừa xoa nắn vừa dùng ngón tay vê nhẹ đầu vú đang cứng ngắc.

"A... Quá nhi... mạnh hơn nữa... đâm sâu vào..." Tiểu Long Nữ mê đắm rên rỉ, gương mặt thanh tú đỏ ửng vì hưng phấn.

Dương Quá ghì chặt hông nàng xuống, thúc mạnh từ dưới lên. Mỗi cú thúc của hắn đều chạm đáy tử cung nàng, khiến nàng run bắn người, lồn kẹp chặt lấy cu hắn liên tục. Cơn khoái cảm cực hạn dâng trào trong huyết quản cả hai. Dương Quá cảm nhận được lồn của Tiểu Long Nữ đang co thắt dữ dội, một luồng nước nóng ấm phun ra xối xả bên trong âm đạo nàng. Biết nàng đã lên đỉnh, hắn cũng không kiềm chế nữa, gầm lên một tiếng rồi dập liên tục mười mấy cái thật mạnh, bắn toàn bộ luồng tinh dịch đặc nóng vào sâu trong lồn nàng.

Sau khi cơn hoan lạc qua đi, Dương Quá rút cu ra, mang theo một dòng dâm dịch hỗn hợp chảy ra từ mép lồn sưng đỏ của nàng. Hắn ôm lấy cơ thể mềm nhũn của Tiểu Long Nữ vào lòng, đắp chiếc chăn mỏng lên người hai người. Nàng áp mặt vào ngực hắn, lắng nghe nhịp tim đập bình yên của lang quân.

Dương Quá ghì chặt Tiểu Long Nữ vào lòng, cảm nhận nhịp tim nàng đập dồn dập sau lớp áo lụa mỏng.