Dương Quá siết chặt chuôi kiếm gỗ trong lòng bàn tay trái, khớp ngón tay gồ lên cứng đờ, đón nhận tiếng bước chân dồn dập đang dừng khựng ngay bên ngoài cánh cửa gỗ đan phòng.
Một tiếng gầm rống thô bạo vang lên, theo sau đó là cú đạp ngàn cân giáng thẳng vào tấm gỗ dày. Cánh cửa đan phòng vỡ đôi, bản lề sắt rít lên một tiếng chói tai rồi gãy lìa, đổ sập xuống nền đá xám bám đầy bụi thuốc. Gió đêm từ hành lang sâu hun hút ùa vào, thổi tung những dải rèm vải thô bám đầy bồ hóng treo quanh lò luyện đồng nguội ngắt ở trung tâm phòng. Luồng khí lạnh đột ngột ấy không dập tắt được mùi hương nhục dục đặc quánh, nóng hổi vừa mới ngưng tụ trong không gian chật hẹp. Đó là thứ mùi tanh nồng rạo rực của mật dịch thiếu nữ hòa lẫn với dòng tinh dịch nóng ấm của nam nhân, quyện chặt cùng mùi ngải diệp khô bị giẫm nát dưới sàn, tỏa ra một làn hơi ẩm ướt, ám ảnh.
Phía sau lưng Dương Quá, Lục Ngạc co rúm người trên đống thảo dược xáo trộn. Nàng cố dùng những mảnh y phục rách nát, vấy bẩn để che đậy bờ vai và khuôn ngực trần trụi còn loang lổ những vệt đỏ hồng – dấu vết từ những cái ghì siết dữ dội của Dương Quá trong cơn hoan lạc điên cuồng vừa qua. Da thịt nàng run rẩy từng hồi dưới hơi lạnh. Nàng cố gượng đứng dậy, nhưng chỉ một cử động khép chân nhẹ cũng khiến đóa hoa huyệt non nớt truyền lên một cơn đau buốt rát rạt. Sự thô bạo từ những cú thúc mãnh liệt của dương vật Dương Quá khi nãy đã cày xới sâu vào tận cùng ngõ ngách âm đạo chưa từng nhuốm bụi trần của nàng, khiến cửa mình tấy đỏ, ê ẩm khôn cùng. Nơi tư mật theo bản năng co thắt lại, và mỗi nhịp co bóp ấy lại đẩy dòng dịch hỗn hợp gồm nhựa sống trắng đục của hắn và những giọt huyết trinh đỏ tươi rỉ ra ngoài, chậm rãi chảy dọc theo bắp đùi trắng ngần, nhỏ từng giọt xuống kẽ đá xám xịt.
Dương Quá hé môi, giọng nói khản đặc vì vừa tiêu hao quá nhiều tinh lực:
"Chạy mau! Đừng quay đầu lại!"
Hắn nhích rộng hai chân, đứng chắn toàn bộ lối đi hẹp nối giữa lò đan và cửa phòng, che khuất hoàn toàn bóng dáng tả tơi của Lục Ngạc ở phía sau.
"Bắt lấy hai đứa gian phu dâm phụ này! Mau lên!"
Tiếng gào thét của gã đệ tử tuần tiễn vang lên chát chúa, phá tan sự tĩnh mịch của khu đan phòng. Năm gã đệ tử áo xanh lập tức lướt tới, thanh trường kiếm trong tay chúng vạch ra những đường sáng lạnh lẽo, xuyên qua lớp khói thuốc ngải diệp còn chưa kịp tản.
Dương Quá nghiến chặt răng. Trận hoan lạc kịch liệt vừa rồi đã rút cạn phần lớn thể lực của hắn, chân khí trong đan điền vốn đã bị độc tình tàn phá nay càng trở nên hỗn loạn, cuộn trào như nước lũ mất kiểm soát. Dẫu vậy, hắn vẫn gầm lên một tiếng, vận chút kình lực tàn dư vào cánh tay trái, vung thanh kiếm gỗ lên vẽ thành một vòng tròn phòng thủ kiên cố trước mặt. Kình phong từ thanh kiếm gỗ phát ra tuy không còn uy mãnh như ngày thường nhưng vẫn đủ tạo ra một bức tường khí vô hình, cản lại mũi kiếm nhọn của kẻ đi đầu.
Gã đệ tử đi đầu bị sức mạnh từ đường kiếm gỗ chấn lui ba bước, nhưng lập tức xoay người phối hợp với hai kẻ bên cạnh đồng loạt đâm tới. Ba mũi kiếm tạo thành thế tam tài, nhằm thẳng vào cổ họng, ngực và sườn trái của Dương Quá. Hắn bước chếch sang một bên nửa bước, tránh đi đường kiếm hiểm hóc nhắm vào bụng dưới, đồng thời vung thanh kiếm gỗ bên tay trái lên. Chiêu này hắn sử dụng kiếm pháp phái Cổ Mộ, tuy thanh kiếm gỗ không có mũi nhọn nhưng kình lực từ cổ tay trái của hắn phát ra vẫn vô cùng chuẩn xác. Hắn gõ nhẹ ba nhịp vào thân kiếm của ba gã đệ tử phía trước. Ba tiếng sắt gỗ va chạm vang lên liên tiếp, ba thanh trường kiếm sắc bén bị lực đánh bật ra ngoài, chệch hướng đâm vào khoảng không.
Nhưng gã đệ tử phía sau lò đồng đã ập tới. Mũi kiếm sắt lạnh lẽo chỉ còn cách trán Dương Quá rất ngắn. Hắn nghiến răng, ngửa người ra sau theo thế Thiết bản kiều, toàn bộ thân hình song song với mặt đất. Mũi kiếm của đối phương sượt sát qua mặt hắn, mang theo luồng gió lạnh buốt. Ngay trong tư thế khó khăn đó, Dương Quá vung chân phải đá mạnh vào cổ tay gã đệ tử nọ. Một tiếng xương rạn nhẹ vang lên, gã đệ tử kêu thảm một tiếng, thanh trường kiếm tuột khỏi tay, rơi xuống đất.
Lục Ngạc cắn chặt môi đến mức bật máu, vị tanh ngọt lan ra đầu lưỡi giúp nàng giữ được sự tỉnh táo giữa cơn đau buốt ở hạ bộ. Nàng lết từng bước nặng nề về phía góc phòng, hai tay giữ khư khư vạt áo rách che trước ngực. Mỗi bước di chuyển là một lần nơi thầm kín nhất của cơ thể bị cọ xát đau đớn, dòng dịch thể đỏ trắng hỗn loạn tiếp tục trượt dài xuống gót chân, để lại các vệt sẫm màu trên nền đá xám đen của đan phòng. Nàng biết, chỉ cần nàng chậm trễ, cả nàng và Dương Quá đều sẽ bị phanh thây tại chỗ. Bằng chút sức lực cuối cùng, nàng áp lòng bàn tay đẫm mồ hôi vào phiến đá xám ở góc tường, đẩy mạnh. Một tiếng động trầm đục vang lên, lối mật đạo tối tăm hiện ra.
"Dương đại ca, mau đi cùng ta!" Lục Ngạc khóc nghẹn, giọng run rẩy gọi hắn.
Dương Quá không quay đầu lại, hắn vung kiếm gỗ đánh bật một đường kiếm sắc lẹm của kẻ địch, quát lớn:
"Nàng đi trước đi! Ta chặn hậu!"
Lục Ngạc rơi lệ nhìn bóng lưng rộng của Dương Quá lần cuối trước khi buông tay để phiến đá từ từ khép lại.
Nghe tiếng đá chạm nhau giòn giã phía sau lưng báo hiệu mật đạo đã đóng, Dương Quá mới thở phào một hơi dài. Hắn liếc mắt xuống nền đá, nơi vệt huyết trinh đỏ tươi lẫn lộn với dấu vết hoan lạc của mình vẫn còn chưa khô hẳn. Một nỗi ân hận tột cùng, sắc nhọn như dao đâm thẳng vào lồng ngực hắn. Hắn vừa làm gì thế này? Để cứu lấy mạng sống của chính mình, để lấy được nửa viên thuốc giải độc, hắn đã chiếm đoạt tấm thân trong trắng của một cô gái vô tội. Cảm giác chật khít, nóng ấm đến nghẹt thở của âm đạo Lục Ngạc khi ôm lấy dương vật hắn vẫn còn hiển hiện vô cùng rõ ràng nơi đầu khấc. Hắn đã bắn sâu tinh dịch của mình vào tận tử cung nàng, để lại dấu ấn hoen ố trên cơ thể thánh thiện ấy.
Thế còn cô cô? Gương mặt thanh tú, thoát tục, đôi mắt u uất lạnh lùng nhưng chứa chan tình cảm của Tiểu Long Nữ như hiện ra ngay trước mắt hắn dưới ánh trăng mờ. Nàng đang nhìn hắn, không phải bằng sự giận dữ, mà bằng một ánh nhìn đau đớn khôn nguôi. Dương Quá cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, một cảm giác đê tiện, bẩn thỉu dâng lên ngập ngụa trong cổ họng. Hắn không còn xứng đáng với tình yêu băng thanh ngọc khiết của nàng nữa. Sự giằng xé nội tâm ghê gớm ấy khiến luồng chân khí vốn đang hỗn loạn bỗng chốc đứt gãy, dội ngược về phía tim, làm ngực hắn đau nhói như có ngàn mũi kim châm.
Không còn nỗi lo bảo vệ Lục Ngạc phía sau, Dương Quá đột ngột gầm lên, bước chân lướt đi mang theo sự liều lĩnh của kẻ không còn đường lui. Hắn đâm thẳng thanh kiếm gỗ vào cổ họng gã đệ tử áo xanh gần nhất. Lực đạo từ cánh tay trái tuy suy giảm nhưng vẫn cực kỳ chuẩn xác và hiểm hóc. Gã đệ tử kia không kịp né tránh, cổ họng bị kiếm gỗ đâm trúng phát ra tiếng xương gãy giòn giã, cả cơ thể gã bay ngược ra ngoài hành lang đá, va vào vách tường rồi đổ sập xuống.
Thế nhưng, số lượng đệ tử tuần tiễn của Tuyệt Tình Cốc đông ngoài dự kiến. Tiếng tù và rúc lên liên hồi từ các ngả đường, dẫn lối cho hàng chục gã áo xanh khác áp sát đan phòng. Chúng nhanh chóng lập thành thế trận, những cánh cung kéo căng, phóng ra hàng loạt mũi tiễn đen kịt tẩm độc qua các khe cửa sổ vỡ nát. Dương Quá lộn người trên đất, né tránh làn mưa tên sắc nhọn. Vạt áo xám tro của hắn rách bươm, để lộ vòm ngực rộng đẫm mồ hôi và các vết thương cũ đang rớm máu do cử động mạnh. Hắn cảm nhận được cơ bắp toàn thân bắt đầu rã rời, các thớ thịt mỏi nhừ sau khi phóng tinh khí vào sâu bên trong Lục Ngạc. Chân khí không thể tụ lại nơi đan điền, cứ mỗi lần hắn vận lực, phần bụng dưới lại dâng lên một cơn trống rỗng, bủn rủn, khiến bộ pháp vốn dĩ linh hoạt giờ trở nên nặng nề, chậm chạp.
Hắn vừa đánh vừa lùi, dùng thanh kiếm gỗ gạt phăng những mũi tiễn đang bay tới tấp, tìm đường thoát ra khoảng sân trống bên ngoài đan phòng. Tiếng kim thiết va chạm liên tục chát chúa, chấn động cả các vách đá ẩm ướt của Tuyệt Tình Cốc. Khi gót chân hắn chạm vào nền đất mềm của vườn hoa tình, vòng vây của đám hộ vệ đã dày đặc lên tới ba tầng. Những ngọn đuốc được thắp lên sáng rực, soi rõ khuôn mặt đầy sát khí của đám người áo xanh.
"Trói chặt hắn lại! Cốc chủ có lệnh phải bắt sống!" Gã thủ lĩnh tuần tiễn quát lớn, vung thanh đại đao chém một đường ngang hông Dương Quá.
Dương Quá nghiêng người né tránh theo bản năng, nhưng gối trái của hắn đột ngột mất lực do chân khí đứt đoạn. Bàn chân hắn vấp phải một rễ cây gồ ghề ẩn dưới lớp cỏ dày. Mất đà, cả cơ thể to lớn của hắn ngã ngửa về phía sau, rơi thẳng vào bụi gai hoa tình rậm rạp đang nở rộ những đóa hoa nhạt màu dưới ánh trăng.
Một loạt tiếng động cắm vào da thịt vang lên ghê người.
Hàng trăm chiếc gai nhọn hoắt, sắc lẹm như kim đâm xuyên qua lớp áo mỏng manh đã rách nát, cắm sâu vào da thịt ở lưng, hai bên bả vai, cánh tay và cổ của Dương Quá. Cảm giác đầu tiên là một sự tê dại buốt giá nhanh chóng lan tỏa, rồi lập tức chuyển thành một cơn đau bỏng rát dữ dội, tựa như có hàng vạn đốm lửa nhỏ đang thiêu đốt lớp biểu bì. Chất độc từ các chiếc lá xanh mướt, bóng bẩy của hoa tình thẩm thấu qua các vết rách trên da, luồn lách vào từng huyết quản nhỏ nhất, chậm rãi nhưng tàn nhẫn tìm đường bò về phía tim hắn.
Dương Quá nằm ngửa giữa đống gai nhọn, lồng ngực phập phồng dữ dội, cố hít thở từng ngụm khí lạnh để xoa dịu cơn nóng rát trong người. Hắn cố gượng chống tay đứng dậy, nhưng mỗi cử động dù là nhỏ nhất lại khiến các chiếc gai đang cắm trên người găm sâu hơn vào thịt, máu đỏ tươi rỉ ra ròng ròng, nhuộm đẫm cả vạt áo xám và những chiếc lá hoa tình xung quanh.
Chính trong khoảnh khắc thể xác bị giày vò đau đớn ấy, trí óc hắn lại mất kiểm soát, tự động tái hiện lại cảnh tượng hoan lạc cuồng nhiệt trên đống ngải diệp lúc trước. Cảm giác sung sướng, đê mê khi cắm sâu dương vật vào cơ thể Lục Ngạc, cảm nhận sự chật khít nóng bỏng của da thịt thiếu nữ, tiếng rên rỉ nghẹn ngào đầy cam chịu của nàng cứ lởn vởn trong đầu hắn. Hắn nhớ rõ làn da mịn màng, sự run rẩy đầy non nớt khi nàng đón nhận sự thô bạo từ hắn. Nỗi nhục dục trần trụi ấy cào xé lương tâm hắn. Hắn đã dùng một cô gái vô tội làm công cụ giải độc, chà đạp lên sự trinh bạch của nàng để tự cứu mạng.
Nhưng chỉ một chớp mắt sau, gương mặt thanh khiết như tiên sa của Tiểu Long Nữ lại hiện ra. Đôi mắt nàng trong vắt như sương mai ban sớm, đẫm lệ và tràn ngập sự u uất, như thể đang nhìn thấu qua lớp da thịt bẩn thỉu của hắn để trách móc sự phản bội này. Hắn nhớ đến những ngày tháng ở Cổ Mộ, nhớ đến dải lụa trắng, chiếc giường đá lạnh buốt và những cái chạm tay thuần khiết giữa hai sư đồ. Tình yêu dành cho Cô cô vốn là thứ ánh sáng thiêng liêng nhất dẫn dắt cuộc đời hắn, giờ đây lại bị vấy bẩn bởi dòng máu trinh nguyên của Lục Ngạc cùng những vết tích của cuộc mây mưa thô bạo. Hắn cảm thấy mình là kẻ đê tiện nhất thế gian, một tên ngụy quân tử dối trá.
"Cô cô... ta... ta không còn xứng đáng với nàng nữa..."
Nỗi nhớ thương khắc cốt ghi tâm dành cho Tiểu Long Nữ va chạm kịch liệt với cảm giác tội lỗi, nhục dục vừa trải qua với Lục Ngạc. Độc hoa tình vốn ẩn sâu trong huyết quản của hắn gặp được ý nghĩ ái dục cuồng bạo và tình si sâu nặng, lập tức bùng phát dữ dội.
Lồng ngực Dương Quá co thắt mạnh đến mức xương sườn tưởng chừng như muốn gãy vụn. Mạch máu trên cổ hắn phồng rộp lên, tím tái, nổi rõ dưới lớp da đỏ ửng. Trái tim hắn giống như bị một bàn tay sắt vô hình bóp nghẹt, vặn xoắn tàn nhẫn, rút cạn mọi dưỡng khí.
Hắn há miệng thở dốc, nhưng thay vì không khí, một ngụm máu tươi đỏ sẫm từ sâu trong lồng ngực trào ra ngoài khóe môi, nhuộm đỏ cả vòm ngực trần đang phập phồng đau đớn. Dương Quá run rẩy co quắp người lại giữa những bụi gai nhọn, hai tay bấu chặt lấy ngực áo, tiếng rên rỉ đau đớn nghẹn lại nơi cổ họng, không thể phát ra thành lời.
Đám đệ tử áo xanh vây quanh thấy Dương Quá ngã gục và hộc máu thì mừng rỡ ra mặt.
"Hắn trúng độc hoa tình rồi! Mau lên, dùng lưới sắt trói chặt hắn lại!" Gã thủ lĩnh đệ tử ra lệnh, mắt lấp lánh hung quang.
Năm sáu gã đệ tử áo xanh lập tức bước tới, trên tay chúng là những tấm lưới sắt đan xen gai nhọn dùng để bắt giữ tù nhân trong cốc. Chúng vung lưới định chụp lên người Dương Quá.
Dù toàn thân đau đớn như bị xé rách, Dương Quá vẫn không chịu khoanh tay chịu trói. Hắn nghiến răng, dùng chút tàn lực cuối cùng đập mạnh kiếm gỗ xuống đất, mượn lực bật người dậy. Thân hình hắn lướt đi như một vệt bóng xám giữa những mũi lưới sắt. Thanh kiếm gỗ trong tay trái vung lên, đánh trúng cổ tay gã đệ tử cầm lưới gần nhất, khiến gã la lên một tiếng đau đớn rồi buông tay. Nhưng ngay sau đó, ba gã đệ tử khác vung trường kiếm đâm tới tấp vào lưng và sườn hắn. Dương Quá phải xoay người tránh né, các chiếc gai hoa tình cắm trên lưng cọ xát với da thịt tạo nên những cơn đau thấu xương tủy. Thanh kiếm gỗ của hắn gạt phăng hai mũi kiếm, nhưng mũi kiếm thứ ba sượt qua vai phải, để lại một đường máu dài.
Vòng vây ngày càng khép chặt, đệ tử Tuyệt Tình Cốc từ bốn phương tám hướng kéo đến đông đúc. Tiếng đuốc cháy sột soạt, tiếng bước chân dậm rầm rập trên đất mềm. Những mũi kiếm nhọn hoắt chĩa thẳng vào cơ thể đầy thương tích của Dương Quá. Hắn đứng giữa vườn hoa tình, lưng dựa vào một tảng đá lớn, hơi thở dồn dập, máu từ miệng và các vết thương trên người liên tục rỉ ra, nhuộm đỏ vạt áo xám. Hắn biết mình đã rơi vào thế bí, không thể chống cự lâu hơn nữa khi chân khí hoàn toàn tiêu tán, độc hoa tình đang gặm nhấm trái tim hắn từng giây từng phút.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một tiếng rít xé gió chói tai vang lên từ phía bờ tường đá của vườn hoa tình. Một đạo lục ảnh thanh thoát cùng một bóng hồng y rực rỡ từ trên cao đáp xuống, chắn ngang trước cơ thể đang run rẩy của Dương Quá.
Trình Anh vung thanh ngọc tiêu, phát ra những luồng kình lực màu xanh nhạt, đánh vạt những mũi kiếm đang chĩa tới của đám đệ tử. Bên cạnh nàng, Lục Vô Song mặt mày đầy sát khí, thanh liễu diệp đao trong tay múa thành một vệt sáng tròn trịa, chém thẳng vào cổ một gã đệ tử đi đầu khiến máu bắn tung tóe.
"Dương đại ca!" Trình Anh kêu lên, đôi mắt u buồn thường ngày giờ tràn ngập sự hốt hoảng khi nhìn thấy tình trạng thê thảm của hắn.
"Đồ thối tha này, sao lại ra nông nỗi này!" Lục Vô Song vừa chửi bới vừa đâm mạnh đao vào ngực một kẻ địch khác.
Hai nàng phối hợp nhịp nhàng, một người dùng tiêu pháp nhẹ nhàng nhưng chuẩn xác để hóa giải đòn đánh của đám đông, một người dùng đao pháp dứt khoát để đẩy lui vòng vây. Đám đệ tử Tuyệt Tình Cốc bị bất ngờ trước sự xuất hiện của hai nữ hiệp võ công cao cường, đội hình lập tức rối loạn, lùi lại vài bước để phòng thủ.
Trình Anh nhân cơ hội đó lùi lại, quỳ xuống bên bụi gai hoa tình. Nàng không màng đến những chiếc gai nhọn đâm vào tay mình, vội vã đỡ lấy cơ thể nóng rực của Dương Quá. Làn da của hắn đỏ ửng, mồ hôi trộn lẫn máu tươi chảy đầm đìa, hơi thở phà ra nóng hổi và dồn dập.
Dương Quá hé mở đôi mắt đỏ ngầu đầy tia máu, nhìn thấy gương mặt thanh tú của Trình Anh đang nhòe đi sau làn nước mắt. Cơn đau từ độc hoa tình lại giã biệt vào tim hắn thêm một nhát chí mạng khi hắn vô thức nghĩ đến hơi ấm của người con gái đang ôm mình. Hắn nắm lấy vai áo nàng, ngón tay siết chặt như muốn bấu rách da thịt.
"Cô... cô..."
Một cơn co giật cực mạnh khiến lưng Dương Quá ưỡn cong lên. Hắn thét lên một tiếng đau đớn thấu xương, thanh âm khản đặc vang vọng khắp thung lũng Tuyệt Tình, rồi đầu hắn ngoẹo sang một bên, toàn thân mềm nhũn, ngất lịm đi trong vòng tay ôm chặt của Trình Anh.