Dương Quá ghì chặt Tiểu Long Nữ vào lòng, cảm nhận nhịp tim nàng đập dồn dập sau lớp áo lụa mỏng. Hơi ấm da thịt của nàng vẫn râm ran lan qua lòng bàn tay trái của hắn, sưởi ấm lồng ngực phong sương mà hắn đã phơi trần giữa nắng gió giang hồ suốt mười sáu năm qua. Dưới đáy vực Đoạn Trường Nhai, không khí ẩm ướt và lạnh lẽo của sương mù ngàn năm bị đẩy lùi bởi nhiệt độ của cuộc hoan lạc vừa mới lắng xuống. Hắn tựa cằm lên mái tóc đen nhánh còn vương mùi mật ong rừng của nàng, khẽ nhắm mắt lại để tận hưởng từng giây phút thực tại, sợ rằng nếu mở mắt ra, tất cả chỉ là một giấc mơ hoang đường được dệt nên bởi lòng chung thủy điên cuồng của chính mình.
Tiểu Long Nữ nằm im lìm trong vòng tay hắn, hơi thở vẫn còn chút dồn dập, đứt quãng. Cú thúc hông cuối cùng của Dương Quá ban nãy vẫn để lại những cơn dư chấn nhẹ nhàng nơi sâu thẳm trong cơ thể nàng. Mỗi lần nàng khẽ động đậy, một dòng dâm dịch hỗn hợp giữa dịch thủy tinh khiết của nàng và tinh dịch đặc nóng của hắn lại rỉ ra từ mép lồn sưng đỏ, làm ướt đẫm dải đá phủ rêu mềm dưới thân. Nàng không vội che đậy, cũng chẳng buồn xấu hổ, chỉ lặng lẽ dùng bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve bả vai phải trống trải của hắn. Ngón tay nàng dừng lại ở vết sẹo lồi nham nhở – dấu tích của nhát kiếm nghiệt ngã năm xưa.
"Quá nhi," Tiểu Long Nữ khẽ gọi, giọng nói của nàng nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng qua khe đá, nhưng lại chứa đựng một nỗi niềm sâu thẳm. "Mười sáu năm qua, chàng đã chịu khổ nhiều rồi. Cánh tay này... mỗi lần nghĩ đến, ta lại thấy tim mình đau thắt."
Dương Quá khẽ cúi xuống, đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán nàng, rồi trượt dần xuống đôi mắt trong vắt chưa hề nhuốm bụi trần. Hắn dùng bàn tay duy nhất ôm lấy hông nàng, kéo sát cơ thể mềm mại của nàng vào người mình, để bầu ngực tròn trịa, căng đầy của nàng ép chặt vào khuôn ngực rộng trần trụi của hắn.
"Cô cô, mất đi một cánh tay để đổi lại việc được đứng ở đây, được ôm nàng như thế này, đối với ta là sự ân đoái lớn nhất của trời đất," Dương Quá thì thầm, giọng hắn khàn đi vì xúc động. "Mười sáu năm, mỗi ngày ta đều luyện kiếm bên bờ biển, đón nhận những con sóng dữ dội nhất dập vào người. Mỗi lần sóng đánh làm ta ngã quỵ, ta lại nghĩ đến nụ cười của nàng dưới đáy vực này để gượng đứng dậy. Thể xác này có tàn khuyết, nhưng lòng ta chưa bao giờ nguôi hy vọng."
Tiểu Long Nữ khẽ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào gương mặt phong sương của trượng phu. Thời gian đã để lại trên trán hắn những nếp nhăn sâu hoắm, mái tóc đen ngày xưa giờ đã bạc đi một nửa, xõa tung đầy vẻ cô độc dạn dày. Nhưng đôi mắt hắn vẫn thế, vẫn chứa đựng thứ ánh sáng nóng bỏng, cuồng nhiệt chỉ dành riêng cho một mình nàng. Nàng nâng tay lên, nhẹ nhàng luồn những ngón tay thon dài vào mái tóc bạc của hắn, lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Người đàn ông này đã vì nàng mà đi qua nửa đời giông bão, gánh chịu mọi búa rìu dư luận và nỗi đau thể xác mà vẫn giữ trọn một lời thề.
Hắn nắm lấy bàn tay đang mơn trớn trên tóc mình, đưa lên miệng cắn nhẹ vào lòng bàn tay mềm mại của nàng, khơi gợi lại chút cảm giác tê dại của những đụng chạm thể xác vừa qua. Ngón tay hắn trượt dọc theo sống lưng mảnh dẻ của nàng, cảm nhận cấu trúc xương mềm mại như không có xương của người luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh. Hắn lướt tay xuống đùi trong, khẽ tách nhẹ hai chân nàng ra. Tiểu Long Nữ khẽ rên lên một tiếng nhẹ nhàng, hai đùi nàng vô thức khép chặt lấy bàn tay hắn, nhưng rồi lại từ từ nới lỏng, để mặc cho ngón tay hắn chạm vào mép lồn vẫn còn ướt đẫm và nóng hổi. Sự đụng chạm da thịt trần trụi nơi nhạy cảm nhất khiến cả hai một lần nữa thở dồn dập.
"Ta cứ ngỡ nàng đã rời xa ta mãi mãi," Dương Quá thì thầm, ngón tay hắn xoay nhẹ quanh hạt ngọc nhạy cảm của nàng, cảm nhận dòng nước ấm lại tiếp tục rỉ ra bao lấy ngón tay mình. "Có những đêm ở bờ biển phía đông, ta nhìn vầng trăng khuyết mà lòng đau như cắt, chỉ muốn nhảy xuống biển sâu để tìm nàng. Nhưng lời hẹn mười sáu năm là sợi xích vô hình giữ chân ta lại."
Tiểu Long Nữ áp sát mặt vào cổ hắn, hít hà mùi mồ hôi nam tính nồng nàn pha lẫn mùi sương đêm trên da thịt hắn. Nàng khẽ thì thầm bên tai hắn: "Ta dưới đáy vực này, ăn mật ong rừng, uống nước suối lạnh để duy trì mạng sống. Độc hoa tình trong người ta nhờ dòng nước mát lạnh dưới này mà dần tan biến. Nhưng nỗi nhớ chàng thì ngày càng lớn hơn. Ta đan những sợi dây lụa, viết tên chàng lên cánh ong, mong có một ngày gió sẽ mang chúng lên trên kia để chàng biết ta vẫn đợi."
Dương Quá siết chặt nàng thêm chút nữa, cảm giác thỏa mãn và bình yên sau bao năm xa cách lấp đầy mọi khoảng trống lạnh lẽo trong lòng họ. Hắn biết, hai cơ thể này, hai linh hồn này đã hòa làm một, không một thế lực nào trên đời có thể chia lìa được nữa. Nhưng khi hơi ấm đã ổn định, trách nhiệm và thế sự ngoài kia bắt đầu dội vào tâm trí hắn.
"Cô cô, giang hồ ngoài kia vẫn đang dầu sôi lửa bỏng, Tương Dương thành đang lâm nguy trước vó ngựa quân Mông Cổ. Quách bá bá và Quách bá mẫu đang dốc toàn lực chống giữ," Dương Quá thở dài, ánh mắt nhìn lên khoảng không xám xịt của miệng vực. "Chúng ta đã hứa sẽ đồng sinh cộng tử, nhưng trước khi tìm một nơi ẩn dật vĩnh viễn, ta phải hoàn thành tâm nguyện cuối cùng này. Ta muốn trở lại nhân gian để giúp Quách bá bá một tay."
Tiểu Long Nữ khẽ gật đầu, ánh mắt nàng tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng. Nàng không màng đến giang hồ ân oán, cũng chẳng quan tâm đến sự hưng vong của triều đại, nhưng bất cứ nơi nào Dương Quá muốn đi, nàng sẽ đi theo. Bờ môi mềm mại của nàng áp vào vết sẹo dài trên vai phải hắn một lần nữa, lời cam kết câm lặng rằng nàng sẽ luôn ở bên cạnh hắn, dẫu phía trước là sinh hay tử.
Họ chầm chậm ngồi dậy trên giường đá. Dương Quá nhặt lấy những y phục vương vãi trên nền rêu ẩm. Hắn giúp Tiểu Long Nữ khoác lên bộ váy lụa trắng muốt tinh khôi. Làn vải lụa nhẹ nhàng ôm lấy thân hình thanh mảnh, thoát tục của nàng, dải lụa buộc tóc bay nhẹ trong làn gió lạnh từ lòng vực thổi lên. Dương Quá tự mặc vào chiếc đạo bào màu xám tro đơn giản, tay áo bên phải cột gọn gàng sát hông để lộ bờ vai rộng vững chãi. Hắn đeo thanh Huyền Thiết Trọng Kiếm đen thẫm, nặng trĩu sau lưng – thứ vũ khí đã cùng hắn xông pha trăm trận.
Hai người nắm chặt tay nhau. Dương Quá dùng tay trái nắm lấy tay Tiểu Long Nữ, khí thế trong người hắn vận chuyển cuồn cuộn. Họ nhún người, dùng khinh công tuyệt đỉnh nương theo những vách đá nhô ra, từng bước rời khỏi đáy vực sâu vạn trượng, hướng về phía thành Tương Dương.
***
Trong sảnh lớn của phủ Quách Tĩnh tại thành Tương Dương, bầu không khí của Đại hội Anh Hùng bao trùm bởi sự ngột ngạt và căng thẳng tột độ. Hàng trăm hào kiệt võ lâm từ khắp nơi đổ về, ngồi san sát nhau quanh những dãy bàn gỗ dài chất đầy rượu thịt. Khói từ những ngọn đuốc lớn treo trên tường quyện với mùi rượu nồng, mùi mồ hôi nam tử và mùi thức ăn tạo nên một thứ hỗn hợp không khí đặc quánh, khó thở. Tiếng cụng chén chan chát, tiếng bàn luận xôn xao về tình hình chiến sự ở biên thùy vang lên râm ran, nhưng ẩn sau sự náo nhiệt ấy là một nỗi lo âu vô hình về sức mạnh hủy diệt của quân Mông Cổ đang áp sát thành.
"Nghe nói vạn bộ đại quân của Hốt Tất Liệt đã áp sát sông, Tương Dương lần này lành ít dữ nhiều," một tráng hán Cái Bang uống cạn bát rượu, đập mạnh xuống bàn gầm gừ.
"Có Quách đại hiệp trấn giữ, chúng ta sợ gì chứ? Chỉ tiếc là võ lâm trung nguyên hiện nay thiếu đi những cao thủ cự phách để phụ tá cho người," một đạo sĩ phái Toàn Chân thở dài đáp lại.
"Nhắc đến cao thủ, các vị có nghe tin gì về Thần Điêu Hiệp Lữ không? Nghe đồn người này võ công thâm hậu, hành tung bí ẩn, chuyên hành hiệp trượng nghĩa cứu giúp dân lành," một kẻ khác xen vào, hạ thấp giọng.
Một lão già râu tóc bạc phơ hừ lạnh một tiếng: "Thần Điêu Hiệp Lữ chính là Dương Quá năm xưa chứ ai. Nhưng kẻ đó tính tình cổ quái, lại phản sư môn, đi yêu chính sư phụ của mình là Tiểu Long Nữ. Mối tình sư đồ bất chính đó làm hoen ố thanh danh võ lâm, đạo đức phong kiến không dung thứ. Hắn có võ công cao cường đến mấy thì cũng chỉ là kẻ đại nghịch bất đạo mà thôi."
"Đúng vậy, mối tình nghiệt ngã đó năm xưa đã gây ra biết bao sóng gió. Thật là bôi nhọ thanh quy gia giáo!" Những tiếng phụ họa xì xào nổi lên, xen lẫn những nụ cười khinh miệt, tục tĩu của một vài kẻ tự xưng là danh môn chính phái.
Ở góc sảnh tối, lánh xa sự ồn ào của đám đông, Trình Anh và Lục Vô Song lặng lẽ đứng bên nhau. Trình Anh mặc bộ nho phục màu xanh lá mạ thanh lịch, dáng người mảnh dẻ đứng thẳng như một nhành trúc. Bàn tay nàng siết chặt lấy ống sáo ngọc buốt lạnh, đôi mắt đượm buồn nhìn đăm đăm vào những ngọn nến đang cháy leo lét trên bàn. Bên cạnh nàng, Lục Vô Song khập khiễng tựa người vào chiếc cột gỗ lớn để giảm bớt sức nặng lên bên chân tật nguyền. Gương mặt Vô Song phảng phất vẻ mệt mỏi, đôi mắt to tròn vốn tinh nghịch thuở thiếu thời giờ đây đục ngầu một nỗi buồn câm lặng.
Lục Vô Song nghe thấy những lời bàn tán tục tĩu của đám người kia, bàn tay nàng vô thức đặt lên đốc thanh liễu diệp đao đeo bên hông, các khớp ngón tay siết chặt đến mức trắng bệch. Nàng khẽ cắn môi, thì thầm với biểu tỷ:
"Biểu tỷ, nghe những kẻ này nói lời dơ bẩn về huynh ấy, muội chỉ muốn rút đao cắt lưỡi bọn họ."
Trình Anh quay sang, nhẹ nhàng đặt bàn tay mềm mại lên vai Lục Vô Song. Sự đụng chạm dịu dàng của biểu tỷ như một dòng nước mát xoa dịu ngọn lửa giận dữ đang bùng lên trong lòng Vô Song. Trình Anh khẽ lắc đầu, giọng nói trầm tĩnh nhưng chứa đựng một sự kiên định u uất:
"Vô Song, miệng thế gian như sóng bể, chúng ta không thể ngăn họ nói. Huynh ấy sống thế nào, yêu ai, không cần những kẻ này định đoạt. Mười sáu năm qua, chúng ta chẳng phải đã hiểu rõ lòng huynh ấy chỉ hướng về một người duy nhất hay sao?"
Lục Vô Song nghe vậy, ánh mắt chợt tối sầm lại. Nàng cúi đầu nhìn xuống mũi giày khập khiễng của mình. Mười sáu năm ròng rã, nàng và Trình Anh đã sống trong sự chờ đợi vô vọng. Mỗi đêm mưa lạnh trong ngôi miếu hoang năm xưa, khi nàng chạm vào vết thương ở chân và nhớ lại đêm được Dương Quá ôm ấp trong hang tối, lồn nàng lại ngứa ngáy, ướt đẫm những khao khát thể xác thầm kín nhưng rồi lại phải tự mình nén chịu trong đau đớn. Nàng biết, cả đời này, thể xác và tâm hồn mình đã bị trói buộc bởi bóng hình một người đàn ông không bao giờ thuộc về mình.
Nàng vô thức xích lại gần Trình Anh, bả vai hai người chạm nhẹ vào nhau. Trong góc sảnh tối tăm này, chỉ có hơi ấm từ cơ thể biểu tỷ là thứ thực tại duy nhất che chở cho nàng khỏi sự cô độc. Trình Anh cũng không né tránh, nàng khẽ nghiêng người để Lục Vô Song có thể tựa hẳn vào vai mình. Hai người phụ nữ, hai kiếp hoa lệch nhịp, đứng bên nhau trong sự im lặng đồng cảm sâu sắc. Họ yêu cùng một người, đau cùng một nỗi đau, và giờ đây cùng đứng chờ đợi một phép màu mà họ biết khi xuất hiện sẽ chỉ mang lại cho họ sự tan vỡ cuối cùng.
Cách đó không xa, Quách Phù đứng bên cạnh phu quân Da Luật Tề. Nàng mặc bộ gấm vóc rực rỡ, trang sức lấp lánh tôn lên vẻ đẹp kiều diễm của bậc phu nhân đài các, nhưng gương mặt nàng lại phảng phất vẻ mệt mỏi và bất an tột cùng. Đôi mắt nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía cửa lớn, mỗi lần thấy những nhân sĩ võ lâm cụt tay đi qua, lồng ngực nàng lại thắt lại, ký ức về nhát kiếm nghiệt ngã chém đứt cánh tay phải của Dương Quá năm xưa lại hiện về như một bóng ma kinh hoàng.
Đêm qua, trong căn lều doanh trại chật hẹp, nàng đã chủ động cởi bỏ y phục, ôm chầm lấy Da Luật Tề để tìm kiếm sự che chở. Nàng đã dẫn tay hắn chạm vào lồn mình, đón nhận những cú thúc thô bạo, dồn dập từ dương vật của hắn từ phía sau. Khi Da Luật Tề liên tục dập mạnh, tiếng va chạm da thịt "bạch, bạch, bạch" vang lên trong bóng tối, nàng đã rên rỉ lớn tiếng nhưng nước mắt lại tuôn rơi đầm đìa. Sự gần gũi xác thịt với phu quân không thể xua tan đi nỗi sợ hãi và tội lỗi chất chồng. Mỗi lần đón nhận luồng tinh dịch đặc nóng phun vào sâu trong lồn, nàng chỉ thấy một sự trống rỗng buốt giá, hình ảnh cánh tay đứt lìa của Dương Quá và vũng máu tươi năm xưa vẫn lơ lửng trước mắt nàng như một lời nguyền rủa vĩnh viễn không thể xóa nhòa.
Nàng quay sang nhìn Da Luật Tề. Hắn đang mải mê đàm đạo với các trưởng bối, gương mặt tràn đầy vẻ tự hào và khí thế hào hùng của một đấng nam nhi sắp gánh vác trọng trách thủ thành. Da Luật Tề nhận ra cái nhìn của thê tử, hắn quay lại nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Quách Phù, ghé sát tai nàng khẽ nói:
"Phù nhi, nàng sắc mặt không tốt. Có phải gió lạnh ngoài thành tràn vào sảnh khiến nàng khó chịu không? Đợi lát nữa đại hội bắt đầu, ta sẽ bảo gia nhân mang cho nàng chén trà gừng ấm."
Quách Phù chỉ gượng cười, khẽ gật đầu mà không đáp. Lòng bàn tay Da Luật Tề tuy ấm áp nhưng đối với nàng lúc này, sự quan tâm đó chỉ giống như một lớp vỏ bọc che đậy nỗi trống trải sâu hoắm. Nàng nhìn phu quân, người đàn ông tráng kiện đã cắm dương vật thô bạo vào lồn nàng đêm qua, làm nàng rên rỉ dưới thân hắn, nhưng tâm trí nàng lúc này lại hoàn toàn bị xâm chiếm bởi hình ảnh một gã cụt tay phong trần, kiêu ngạo.
Đột nhiên, từ phía cổng lớn của phủ Quách Tĩnh vang lên một loạt tiếng ồn ào kinh ngạc. Tiếng binh khí va chạm nhẹ, tiếng bước chân lộn xộn của đám gia nhân và tiếng bàn tán xôn xao lan nhanh như sóng cuộn từ ngoài sân thẳng vào sảnh lớn.
Cánh cửa sảnh lớn bị đẩy ra.
Hai bóng người chầm chậm bước vào giữa luồng ánh sáng ban ngày hắt qua ngưỡng cửa. Cả sảnh lớn đang náo nhiệt bỗng chốc rơi vào một sự im lặng kỳ lạ, như thể tất cả âm thanh vừa bị một nguồn sức mạnh vô hình hút cạn.
Dương Quá đi bên tả, tay trái dắt Tiểu Long Nữ bên hữu. Hắn mặc chiếc đạo bào xám cũ kỹ, vạt áo phải cột gọn gàng sát hông, để lộ khoảng trống của cánh tay đã mất. Mái tóc đen pha bạc xõa tự nhiên trên đôi vai rộng vững chãi. Gương mặt hắn sương gió, lạnh lùng, nhưng đôi mắt sắc bén như kiếm quang quét qua đám đông khiến những kẻ vừa cười cợt bàn tán ban nãy phải vô thức rụt cổ lại. Sau lưng hắn, thanh Huyền Thiết Trọng Kiếm đen thẫm, to bản tỏa ra một luồng kiếm khí trầm hùng, uy áp cả gian sảnh.
Bên cạnh hắn, Tiểu Long Nữ thanh khiết thoát tục như một đóa sen tuyết ngàn năm nở giữa hồng trần. Bộ váy lụa trắng muốt tinh khôi ôm lấy thân hình mảnh mai, tà váy nhẹ nhàng quét trên nền gạch đất nung. Làn da nàng trắng mịn màng như ngọc thạch, gương mặt thanh tú tĩnh lặng không một chút gợn sóng trước hàng trăm ánh mắt soi mói. Khí chất thần tiên, băng thanh ngọc khiết của nàng tỏa ra lấn át hoàn toàn bầu không khí bụi bặm, nồng nặc mùi rượu thịt của sảnh lớn.
Mối tình sư đồ bị cả giang hồ khinh bỉ, khi đặt cạnh khí chất thần tiên và uy lực võ học thâm hậu của hai người lúc này, bỗng trở thành một sự tồn tại hiển nhiên, kiêu hãnh thách thức tất cả đạo lý giáo điều tầm thường. Những lời gièm pha tục tĩu bỗng chốc tắt ngấm. Đám hào kiệt chỉ biết ngây người nhìn, lòng thầm kinh hãi trước luồng nội lực thâm trầm đang bao quanh hai người.
Ở góc sảnh tối, Trình Anh đứng lặng đi. Nàng nhìn thấy bàn tay trái của Dương Quá siết chặt lấy những ngón tay thon nhỏ của Tiểu Long Nữ, hai người họ bước đi đồng điệu, ánh mắt thỉnh thoảng giao nhau đầy sự tin cậy và yêu thương khắc cốt ghi tâm. Trình Anh khẽ nhắm mắt, một tiếng thở dài nhẹ như tơ lụa trượt qua kẽ môi. Nàng cảm thấy một sự thanh thản kỳ lạ dâng lên trong lòng. Mười sáu năm chờ đợi, mười sáu năm tự kìm nén những khát khao da thịt ấm nóng bên tiếng tiêu sầu, giờ đây đã có câu trả lời rõ ràng nhất. Huynh ấy đã tìm được hạnh phúc, người con gái ấy xứng đáng có được huynh ấy. Trình Anh mỉm cười nhẹ nhàng, lòng nàng tựa như dòng nước mùa thu phẳng lặng, điềm đạm chấp nhận số phận của một hồng nhan tri kỷ đứng bên lề cuộc đời hắn.
Trái ngược với sự điềm tĩnh của biểu tỷ, Lục Vô Song đứng bên cạnh như bị sét đánh ngang tai. Nàng nhìn chằm chằm vào dung nhan không tuổi của Tiểu Long Nữ, rồi nhìn sang mái tóc bạc nửa đầu và bờ vai cụt của Dương Quá. Trái tim nàng co thắt dữ dội, một nỗi đau đớn kịch liệt nhói lên từ sâu thẳm lồng ngực. Mười sáu năm qua, mỗi lần chạm vào chân tật, mỗi lần nhớ đến hơi ấm cơ thể hắn trong hang tối, nàng đều nuôi dưỡng một hy vọng điên cuồng rằng có ngày hắn sẽ quay đầu nhìn lại nàng. Nhưng giờ đây, nhìn sự khăng khít, hòa quyện tuyệt đối giữa hai người họ, nàng hiểu rằng mình vĩnh viễn không bao giờ có một khe hở nào để chen vào. Sự đau đớn lên đến tột đỉnh bỗng chốc hóa thành một cảm giác giải thoát nhẹ nhõm. Sợi dây trói buộc tâm hồn nàng suốt thời thanh xuân tự khắc đứt lìa. Nàng không cần phải chờ đợi nữa, không cần phải dằn vặt bản thân trong những đêm mưa lạnh ngứa ngáy cô độc nữa. Tất cả đã kết thúc.
Phía bên kia sảnh, Quách Phù đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt kiều diễm thoắt xanh thoắt trắng. Nàng nhìn chằm chằm vào cánh tay áo trống trải bên phải của Dương Quá. Nhát kiếm năm xưa nàng chém xuống, máu tươi đầm đìa, tưởng như đã hủy hoại cả cuộc đời hắn. Nhưng không, hắn đứng đó, mạnh mẽ hơn, uy dũng hơn, và bên cạnh hắn là Tiểu Long Nữ – người phụ nữ thanh khiết gấp vạn lần nàng. Sự hổ thẹn dâng tràn trong lồng ngực Quách Phù. Nàng nhìn lại Da Luật Tề đang đứng bên cạnh mình, rồi nhìn lại bản thân với những trang sức lấp lánh rực rỡ nhưng tâm hồn đầy rẫy tội lỗi và nhục dục tầm thường. Đêm qua nàng vừa rên rỉ dưới thân phu quân, đón nhận luồng tinh dịch đặc nóng trong sự trốn tránh sợ hãi, thì hôm nay, người đàn ông nàng từng làm tổn thương lại xuất hiện như một vị thần tiên ngạo nghễ nhân gian. Sự ngỡ ngàng và nhục nhã khiến nàng không thở nổi, hai tay vô thức bấu chặt lấy gấu áo gấm.
Dương Quá dắt Tiểu Long Nữ bước thẳng về phía bục trung tâm, nơi Quách Tĩnh và Hoàng Dung đang đứng dậy đón tiếp. Hắn không thèm liếc nhìn đám đông xung quanh một lần nào, chỉ hướng thẳng ánh mắt về phía Quách Tĩnh, chắp tay hành lễ:
"Quách bá bá, Quách bá mẫu, Dương Quá đã về."
Giọng nói của hắn vang vọng khắp gian sảnh lớn, trầm ấm nhưng đầy uy lực.
Lục Vô Song đứng trong góc tối, nước mắt từ khóe mắt nàng chầm chậm lăn dài trên má, nhạt nhòa nhưng lấp lánh dưới ánh nến chập chờn. Nàng khẽ mỉm cười trong nước mắt, một nụ cười thật sự dành cho sự giải thoát của chính mình. Bàn tay run rẩy của nàng đưa sang bên cạnh, siết thật chặt lấy vạt áo màu xanh lá mạ của Trình Anh.