Quách Phù nhắm chặt mắt lại nhưng màu máu đỏ tươi của Dương Quá vẫn loang loãng hiện lên dưới mi mắt, buộc nàng phải run rẩy co người lại trong lòng Da Luật Tề. Tiếng nấc nghẹn ngào vẫn dội lên từng hồi từ lồng ngực phập phồng của nàng. Mỗi nhịp đập của trái tim nàng lúc này đều mang theo sự kinh hoàng khi nỗi ám ảnh về cánh tay đứt lìa của Dương Quá cứ bám lấy tâm trí. Bên tai nàng, nhịp thở trầm đục của nam nhân vừa mới trải qua cuộc hoan lạc điên cuồng vẫn vang lên đều đặn. Lồng ngực vạm vỡ của Da Luật Tề áp sát sau lưng nàng, cánh tay rắn chắc của hắn vòng qua eo, ôm chặt lấy nàng như để che chở khỏi cái lạnh buốt của sương đêm luồn qua khe lều.

Dù được ôm ấp trong vòng tay ấm áp của vị hôn phu, tấm đệm giường dưới thân dường như vẫn còn vương vất thứ mùi tanh nồng của tinh dịch trộn lẫn với dâm dịch đang rỉ ra từ cửa lồn sưng đỏ của nàng. Cảm giác ẩm ướt, dính dấp dọc theo hai bên đùi trong khiến Quách Phù càng thêm tủi nhục. Nàng cố co cụm hai đầu gối sát vào ngực, cắn chặt bờ môi dưới đến bật máu để ngăn những tiếng khóc tiếp theo thoát ra ngoài. Mỗi lần mi mắt nàng khép lại, vũng máu đỏ tươi lênh láng trên sàn đất đan phòng và lưỡi kiếm vấy máu của chính mình lại hiện lên rõ mồn một như một lời phán xét tội lỗi. Nàng đưa bàn tay run rẩy lên ôm lấy mặt, những đầu ngón tay bấu chặt vào da thịt má đến mức hằn lên những vết đỏ.

Cơn hoảng loạn tột độ bóp nghẹt lấy cuống họng Quách Phù. Sự thỏa mãn nhục dục thô bạo vừa rồi dưới thân Da Luật Tề giờ đây biến thành một nỗi ghê tởm chính bản thân mình sâu sắc. Nàng đã dùng thể xác, dùng sự cọ xát điên cuồng của lồn và cu để trốn chạy tội lỗi, nhưng khi cuộc hoan lạc kết thúc, nỗi sợ hãi lại ập về gấp bội.

Thấy nàng khẽ run, Da Luật Tề mơ màng tỉnh giấc. Hắn khẽ cựa mình, bàn tay to lớn vuốt dọc theo tấm lưng trần đẫm mồ hôi của nàng, rồi trượt dần xuống mông nàng, nơi da thịt vẫn còn ấm nóng sau những cú thúc thô bạo. Hắn ghé sát môi vào tai nàng, thì thầm bằng giọng khản đặc:

"Phù nhi, nàng vẫn chưa ngủ sao? Đừng sợ, có ta ở đây rồi. Giang hồ ân oán thế nào, ta cũng sẽ cùng nàng gánh vác."

Lời nói của hắn vốn đầy tình ý, nhưng lọt vào tai Quách Phù lúc này chỉ như một sự châm chọc mỉa mai. Da thịt nàng run lên khi ngón tay hắn vô tình chạm vào mép lồn sưng tấy của nàng. Sự đụng chạm thể xác vốn mang lại khoái cảm giờ đây chỉ gợi lại sự nhơ nhuốc. Nàng khẽ né người ra xa một chút, cố tránh né bàn tay hắn.

"Tề ca... thiếp mệt rồi. Chàng để thiếp yên tĩnh một chút." Giọng nàng run rẩy, khản đặc.

Da Luật Tề nhận ra sự xa cách của nàng. Hắn khẽ thở dài, không ép buộc thêm nữa. Hắn thu tay về, ôm nhẹ lấy vai nàng từ phía sau, hơi thở ấm áp phả lên gáy nàng rồi chìm dần vào giấc ngủ. Nhưng Quách Phù thì không thể ngủ. Nàng nằm im thin thít, hai mắt trương trừng nhìn vào khoảng không tối tăm của căn lều. Mùi tinh dịch của hắn vẫn còn bám trên đùi nàng, dính dấp, lạnh dần đi theo sương đêm, giống như vũng máu của Dương Quá đang dần đông cứng lại trong đan phòng lạnh lẽo.

* * *

Cách đó rất xa, bên ngoài thung lũng Tuyệt Tình mịt mù sương xám, một bóng người đang lảo đảo bước đi trong đêm tối. Dương Quá dùng bàn tay trái duy nhất ôm chặt bả vai phải đã bị chém đứt lìa. Vết thương vẫn đang âm ỉ thấm máu đỏ thẫm qua lớp băng gạc xơ xác bẩn thỉu. Hắn lảo đảo bước từng bước trên con đường mòn đầy sỏi đá hướng về phía vách đá Đoạn Trường Nhai. Cánh tay phải của hắn đã vĩnh viễn biến mất, chỉ còn lại phần mỏm cụt nham nhở, rách nát được băng bó cẩu thả. Mỗi nhịp tim đập mạnh là một lần cơn đau buốt tận xương tủy giật lên liên hồi dọc theo các dây thần kinh vai. Máu tươi rỉ qua lớp vải thô xám bết chặt vào da thịt, nhỏ từng giọt xuống những bụi cỏ khô dọc đường đi.

Cơn sốt dữ dội do độc hoa tình tàn phá thể xác khiến đầu óc Dương Quá quay cuồng, mắt hoa lên từng chặp. Mỗi bước chân giẫm lên đá dăm sắc nhọn đều nặng nề như đeo nghìn cân sắt. Nhưng nỗi đau đớn thể xác từ vết chém của Quách Phù chưa là gì so với chất độc hoa tình đang âm ỉ cháy đỏ trong huyết quản của hắn. Chỉ cần trong đầu thoáng hiện lên bóng dáng hay gương mặt thanh khiết của Tiểu Long Nữ, lồng ngực hắn liền co thắt dữ dội, lồng ngực như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt. Máu độc dồn ngược lên họng làm hắn phải khụy gối xuống đất, nấc lên những ngụm máu đen ngòm tanh tưởi. Hắn dùng bàn tay trái còn lại bấu chặt vào một thân cây bên đường, vỏ cây thô ráp đâm vào da thịt đau nhức, giúp hắn dùng chút ý chí cuối cùng để đẩy cơ thể tiếp tục tiến về phía trước. Hắn phải tìm nàng. Sư phụ của hắn, người con gái duy nhất chiếm trọn tâm hồn và thể xác hắn, phải chăng đang ở phía trên vách đá kia?

Mỗi lần ngã xuống, Dương Quá lại bò dậy bằng một tay và hai đầu gối. Bụi đất bám vào vết thương rách nát ở vai phải, tạo nên một cơn đau thấu xương tủy, nhưng hắn chẳng màng. Trong cơn mê sảng của cơn sốt, hắn mơ hồ ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ của Tiểu Long Nữ. Hắn nhớ làn da mát lạnh của nàng khi hai người nằm chung trên giường đá hàn ngọc, nhớ vòng eo mềm mại thon thả mà hắn từng được ôm lấy. Những ký ức ấy vừa là liều thuốc độc kích thích chất độc hoa tình phát tác, vừa là nguồn sức mạnh duy nhất nâng đỡ cơ thể tàn phế của hắn tiếp tục bò lên đỉnh đèo.

Máu từ mỏm cụt vai phải thấm đẫm lớp áo xám, lạnh ngắt trong gió đêm. Hắn cắn chặt răng đến mức nứt cả nướu, máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng hòa cùng máu độc từ dạ dày trào lên.

"Cô cô... đợi ta..." Hắn thầm gọi trong lòng, mỗi bước chân lết đi là một vệt máu kéo dài trên đá xám.

Dương Quá đứng khựng lại trên đỉnh đèo dốc đá đứng đầy hiểm trở. Gió núi rít gào quất mạnh vào mặt, thổi tung mái tóc rối bù xơ xác bám đầy bụi đất của hắn. Dưới ánh trăng mờ lạnh lẽo, hắn bất ngờ nhìn thấy dải lụa trắng quen thuộc và bóng dáng thuần khiết của Tiểu Long Nữ đang đứng bên bờ vực sâu. Dải lụa mỏng manh bay lượn trong gió đêm, quấn quýt quanh những tảng đá xám xịt như một dải sương mù không tan. Giữa khoảng không bao la của đất trời, bóng dáng nàng thanh mảnh, cô độc trong bộ y phục trắng muốt, tựa như một tiên nữ sắp cưỡi gió bay đi.

Dương Quá đứng khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu vì sốt và máu độc lập tức giãn ra. Hắn không tin vào mắt mình. Cơn sốt khiến hắn nghĩ đây chỉ là một giấc mơ hoang đường do tâm trí tự vẽ ra trước lúc lâm chung để tự an ủi. Hắn run rẩy, cổ họng khô khốc khẽ phát ra một tiếng gọi khản đặc:

"Cô cô..."

Tiểu Long Nữ quay đầu lại. Khi nhìn thấy bóng dáng tơi tả, mất đi một cánh tay của Dương Quá, đôi mắt vốn tĩnh lặng như nước hồ thu của nàng co rút mạnh. Nàng không màng đến bất cứ điều gì nữa, dẫm chân lên đá nhọn lướt nhanh về phía hắn. Dương Quá cũng dùng hết chút tàn lực cuối cùng, lao về phía nàng.

Cả hai lao vào vòng tay nhau. Tiểu Long Nữ kịp thời đỡ lấy thân hình đang lả đi của hắn. Dương Quá gục đầu vào vai nàng, bàn tay trái duy nhất vội vã ôm ghì lấy tấm lưng mảnh dẻ của nàng. Hắn muốn dùng cả hai tay để ôm nàng thật chặt, để khảm nàng vào xương tủy, nhưng khi cánh tay phải trống rỗng chỉ còn mỏm cụt chạm vào vai nàng, một nỗi đau xót xa ập đến. Hắn chỉ có thể dùng một tay bấu chặt lấy lớp lụa trắng, cảm nhận làn da mềm mại của nàng dưới lớp vải mỏng.

"Quá nhi... tay của con..." Giọng Tiểu Long Nữ run rẩy, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má nàng, rơi xuống gò má hốc hác của hắn.

"Không sao... gặp được cô cô rồi, ta không đau nữa..." Dương Quá thở dốc dồn dập, hơi thở nóng hầm hập mang theo mùi máu tanh nồng phả lên chiếc cổ thanh mảnh của nàng.

Nhưng lời hắn vừa dứt, chất độc hoa tình trong huyết quản lập tức phản ứng dữ dội trước niềm vui sướng và ái dục đang bùng cháy. Hông hắn áp sát vào hông nàng, dương vật dưới hạ bộ vô thức căng cứng lên. Con cu nóng bỏng của hắn cương to, cấn mạnh qua lớp y phục mỏng, ấn sát vào đùi trong của Tiểu Long Nữ. Cảm giác đụng chạm da thịt trần trụi và nhục dục dâng trào khiến lồng ngực hắn co thắt kịch liệt. Một cơn đau thấu tim gan lập tức ập đến, dữ dội đến mức hắn phải quỵ gối xuống đất, kéo theo cả Tiểu Long Nữ ngã xuống cùng.

Dương Quá rên rỉ đau đớn, cơ bụng co rút dữ dội. Nhưng cơn đau càng mạnh, khát khao được chiếm đoạt nàng, được lột trần bộ y phục trắng muốt kia để cắm cây cu nóng hổi của mình vào sâu trong âm đạo mát rượi của nàng lại càng trỗi dậy mãnh liệt. Hắn thèm khát sự giải thoát thể xác, thèm khát được hòa làm một với nàng trên nền đá lạnh lẽo này. Bàn tay trái của hắn trượt từ vai xuống eo nàng, bóp chặt lấy hông nàng, kéo sát cơ thể nàng vào lòng mình. Sự cọ xát của hạ bộ cấn sát vào đùi nàng càng thêm rõ rệt.

"Ưm..." Tiểu Long Nữ khẽ rên lên một tiếng nhỏ, nàng cảm nhận được sự cứng rắn, nóng bỏng của dương vật hắn đang ép chặt vào đùi mình. Da thịt nàng cũng nóng bừng lên, lồng ngực phập phồng, hai đỉnh ngực nhô cao cọ xát vào ngực trần đầy sẹo của hắn.

Nhưng niềm khoái cảm nhục dục vừa chớm nở đã bị độc tình dập tắt bằng một đòn chí mạng. Máu độc trong tim Dương Quá trào ngược lên. Hắn hộc ra một ngụm máu tươi lớn, nhuộm đỏ cả một mảng vạt áo trắng tinh khôi trước ngực Tiểu Long Nữ.

"Quá nhi!"

Tiểu Long Nữ hoảng hốt ôm chặt lấy đầu hắn. Nàng vội vàng vận động chân khí dịu nhẹ trong lòng bàn tay, áp vào sau lưng hắn để xoa dịu luồng khí nóng đang thiêu đốt kinh mạch của người yêu. Nhưng chân khí mát lạnh của Ngọc Nữ Tâm Kinh vừa đi vào cơ thể hắn đã chạm phải luồng độc hỏa hỗn loạn, bị đẩy ngược trở ra khiến cả hai đều run lên bần bật.

Dương Quá nằm thở dốc trong lòng nàng, đôi mắt mờ đi vì độc tính tàn phá. Hắn dùng bàn tay trái run rẩy luồn vào gáy nàng, ngón tay bấu chặt lấy da thịt mịn màng dưới chân tóc, kéo khuôn mặt nàng sát lại gần hơn. Trán họ chạm vào nhau, hai hơi thở nóng và lạnh hòa quyện.

"Cô cô... ta nhớ nàng... nhớ đến phát điên..." Giọng hắn đứt quãng, khản đặc. "Chỉ cần nhìn thấy nàng... cu của ta lại cứng lên... tim ta lại đau như có ngàn con dao cào xé..."

Tiểu Long Nữ nghe những lời trần trụi ấy nhưng không hề cảm thấy thô tục, chỉ thấy lòng đau như cắt. Nàng vuốt ve khuôn mặt đầy mồ hôi và máu của hắn, cảm nhận nhịp đập dồn dập nơi động mạch cổ của hắn. Nàng biết, tình yêu và dục vọng của hắn dành cho nàng quá lớn. Càng ở gần nàng, hắn càng khao khát thể xác nàng, và chất độc hoa tình sẽ càng nhanh chóng lấy đi mạng sống của hắn. Nếu nàng tiếp tục ở bên hắn lúc này, hắn sẽ chết vì độc phát tâm can trước khi tìm được thuốc giải.

* * *

Đấu tranh giằng xé giữa sự sống và cái chết hiện rõ trên gương mặt Dương Quá. Đứa trẻ ngày nào nàng nuôi nấng ở Cổ Mộ, chàng thiếu niên kiêu ngạo luôn quấn quýt bên nàng, giờ đây lại trở thành một phế nhân đầy thương tích, mạng sống chỉ còn tính bằng từng canh giờ. Nàng biết rõ, nếu nàng chết đi hoặc biến mất lúc này không một lý do, Dương Quá chắc chắn sẽ tự sát để đi theo nàng. Hắn quá chung tình, cũng quá cực đoan. Để cứu hắn, nàng phải cho hắn một mục tiêu để bám víu vào cuộc sống này, một thời gian đủ dài để chất độc hoa tình được giải quyết và nỗi đau trong lòng hắn dịu bớt.

Tiểu Long Nữ khẽ hôn lên trán Dương Quá, nén nỗi đau thương đang cuộn trào trong lòng. Nàng nhẹ nhàng gỡ bàn tay trái của hắn đang ôm chặt lấy eo mình, đỡ hắn ngồi tựa vào một tảng đá lớn. Dương Quá lúc này đã kiệt sức, mắt nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm những lời mê sảng gọi tên nàng.

Nàng đứng dậy, rút thanh Thục Nữ kiếm đeo bên hông ra. Lưỡi kiếm sắc bén phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo, phát ra những tia sáng cô độc. Nàng bước đến bên vách đá nhô ra phía vực sâu của Đoạn Trường Nhai, nhìn xuống khoảng không mịt mù sương xám phía dưới. Gió núi rít gào bên tai nàng như muốn cuốn trôi tất cả.

Tiểu Long Nữ vận nội công vào cổ tay, vung kiếm đâm mạnh vào vách đá xám cứng. Tiếng đá vỡ vụn lách cách vang lên trong đêm thanh vắng. Từng nét chữ sắc ngọt, dứt khoát hiện lên trên mặt đá:

"Mười sáu năm sau, gặp lại tại đây. Phu thê tình thâm, chớ lỗi hẹn ước."

Những mảnh đá vụn rơi xuống vực sâu không một tiếng động vọng lại. Nàng nhìn dòng chữ, khóe môi khẽ run rẩy. Mười sáu năm, đó là khoảng thời gian quá dài cho một kiếp người, nhưng là cơ hội duy nhất để hắn có thể sống tiếp. Chỉ có một lời hẹn ước lâu dài như thế mới giữ được mạng sống của hắn, bắt hắn phải tìm mọi cách giải độc hoa tình và sống sót qua năm tháng.

Nàng quay lại nhìn Dương Quá lần cuối, ánh mắt chứa đựng sự dịu dàng vô hạn cùng nỗi đau ly biệt thấu xương.

Đúng lúc này, Dương Quá mơ màng tỉnh giấc. Hắn nhìn thấy bóng trắng của nàng đứng sát mép vực dưới ánh trăng lạnh, dải lụa trắng bay lượn trong sương mù. Hắn dường như linh cảm được điều gì đó kinh hoàng sắp xảy ra. Cơn sốt bỗng chốc bị đẩy lùi bởi nỗi sợ hãi tột độ. Hắn cố gắng nhoài người về phía trước, tay trái quờ quạng trong không trung, cố gắng bò về phía nàng:

"Cô cô! Đừng... đừng bỏ ta!"

Thân hình trắng muốt của Tiểu Long Nữ khẽ nghiêng đi, nàng nhìn hắn mỉm cười nhẹ nhàng, rồi bước một bước lùi vào khoảng không không đáy phía sau. Bóng trắng tinh khôi của nàng rơi tự do, nhanh chóng bị nuốt chửng bởi những dải sương mù lạnh lẽo cuộn lên từ đáy vực sâu vạn trượng.

"Không!!!"

Dương Quá gào thét điên cuồng, tiếng thét khản đặc xé toạc màn đêm thanh vắng, vọng lại từ những vách đá xung quanh đầy thê lương. Hắn bò lê trên đất bằng một tay và hai đầu gối, lao đến sát mép vực. Gió đêm gào rú bên tai hắn như cười nhạo. Hắn nhìn xuống khoảng không đen kịt, sương mù dày đặc che khuất mọi thứ, không còn một dấu vết nào của người con gái hắn yêu.

Sự tuyệt vọng và điên loạn xâm chiếm toàn bộ tâm trí. Bàn tay trái duy nhất của hắn bấu chặt vào những nét chữ khắc sâu trên đá. Năm ngón tay cào cấu điên cuồng vào vách đá nham nhở, móng tay lật ngược, máu tươi từ các đầu ngón tay túa ra, nhuộm đỏ cả những nét chữ "Mười sáu năm sau". Hắn ghì chặt mặt vào vách đá lạnh buốt, tiếng gào khóc nghẹn ngào hòa lẫn với máu và nước mắt chảy tràn trên mặt đá. Hắn không thể nhảy xuống theo nàng, vì lời hẹn ước mười sáu năm kia đang trói buộc hắn. Hắn phải sống, dẫu cuộc sống từ nay về sau chỉ còn là một chuỗi ngày dài đằng đẵng của sự cô độc và nỗi nhớ thương tột cùng.