Ngón tay Lục Ngạc siết chặt vạt áo xám cũ kỹ thô ráp của Dương Quá, lòng bàn tay mềm mại rịn ra lớp mồ hôi lạnh buốt khi nàng ghé sát vào lồng ngực đang phập phồng hỗn loạn của hắn. Nàng cảm nhận rõ rệt hơi nóng hầm hập cùng mùi máu tanh nồng từ cơ thể nam nhân truyền qua lớp vải mỏng. Làn môi run rẩy của nàng ghé sát vào vành tai Dương Quá, hơi thở ấm sực phả lên lớp da cổ nhạy cảm của hắn, khẽ thì thầm bằng giọng chỉ đủ hai người nghe:
"Dương đại ca, mật thất này phụ thân thuộc lòng từng ngóc ngách, người sẽ quay lại đây ngay. Mau theo ta."
Dương Quá hô hấp dồn dập, độc tình cùng nội thương đan xen cắn xé lục phủ ngũ tạng khiến chân hắn lảo đảo. Hắn không nói được lời nào, chỉ có thể nương theo lực kéo từ bàn tay nhỏ nhắn của Lục Ngạc, đem nửa thân người cao lớn tựa vào vai nàng. Lục Ngạc cắn răng chống đỡ sức nặng của một nam tử hán, từng bước dìu hắn lách qua khe hở tối tăm phía sau bức tường đá.
Hành lang ngầm dẫn ra ngoài chật hẹp, tối đen như mực, chỉ có tiếng bước chân kéo lê của Dương Quá và tiếng thở dốc cố kìm nén của Lục Ngạc vang lên khe khẽ. Bức tường đá ẩm ướt rịn ra những giọt nước lạnh buốt, thỉnh thoảng cọ sát vào da thịt hai người qua lớp áo rách nát. Dương Quá cảm nhận rõ ràng thân thể mềm mại của thiếu nữ bên cạnh đang gồng lên chịu lực, bả vai mỏng manh của nàng run rẩy dưới sức nặng của hắn, nhưng nàng vẫn kiên trì từng bước dìu hắn đi qua bóng tối vô tận. Mỗi bước đi, da thịt hai người lại cọ xát vào nhau qua lớp vải mỏng, hơi ấm từ bờ vai Lục Ngạc truyền sang như một liều thuốc xoa dịu phần nào cơn đau đớn đang hành hạ thể xác hắn.
Đi được một đoạn quanh co qua những khúc ngoặt ẩm thấp của đường hầm ngầm, Lục Ngạc dùng vai đẩy nhẹ một cánh cửa gỗ ngụy trang bằng một lớp bùn đất khô, đưa Dương Quá bước vào bên trong.
Đây là đan phòng của Tuyệt Tình Cốc, một gian phòng biệt lập xây bằng đá hộc xám đen nằm sâu sau vườn hoa tình hoang vắng. Nơi này quanh năm đóng kín, chỉ có gia chủ Công Tôn Chỉ và vài đệ tử thân tín được phép lui tới để luyện chế đan dược. Trong bóng tối lờ mờ của căn phòng rộng lớn, không khí ngập tràn mùi thảo dược khô nồng nặc đến mức nghẹt thở. Đó là một hỗn hợp mùi hương phức tạp: vị đắng chát xộc vào tận cổ họng của xuyên khung, vị cay ấm nồng của quế bì tích tụ lâu năm, mùi hăng hắc bám đầy trên da thịt của ngải diệp và hương thơm u uất, cũ kỹ của hàng trăm loại dược liệu quý hiếm khác được xếp chồng chất trên các giá gỗ cao ngất ngưỡng chạm tận trần nhà.
Những chiếc giá gỗ chạy dọc theo các bức tường đá xám, trên đó đặt la liệt những hũ sành, hộp gỗ bám đầy bụi bặm. Giữa đan phòng, một chiếc lò luyện đan bằng đồng xanh ba chân sừng sững đứng đó như một quái thú khổng lồ trong bóng tối. Lò lạnh lẽo không có lửa, bề mặt đồng xanh nổi lên những đường hoa văn mây nước cổ kính, phản chiếu ánh trăng mờ nhạt từ chiếc cửa sổ nhỏ áp mái chiếu xuống. Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng những hạt bụi nhỏ bay lơ lửng trong không khí và tiếng xào xạc của gió đêm lay động những tán lá hoa tình bên ngoài cửa sổ.
Lục Ngạc đỡ Dương Quá ngồi tựa lưng vào một đống cỏ khô chứa đầy những bao tải ngải diệp mềm mại được xếp cẩn thận ở góc phòng. Tấm lưng rộng lớn của hắn trượt dài trên đống lá khô, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo rách nát, từng hơi thở phát ra tiếng khò khè đau đớn. Những cọng ngải diệp khô bị ép chặt phát ra tiếng sột soạt nhỏ, tỏa ra mùi thơm ngai ngái bao bọc lấy thân hình cao lớn của hắn.
Lục Ngạc vội vàng cài then cửa gỗ. Tiếng then gỗ trượt vào khấc nghe khô khốc, cắt đứt hoàn toàn mối liên hệ với thế giới đầy hiểm họa bên ngoài. Nàng quay người lại, bước chân vội vã chạy đến bên hắn. Quỳ sụp xuống bên cạnh đống cỏ khô, nàng lục lọi trong tay áo rộng bằng vải thô màu xanh sẫm, lấy ra một chiếc hộp ngọc nhỏ màu lục nhạt. Khi ngón tay nàng mở nắp hộp, một làn hương thanh mát nhưng pha lẫn vị tanh nhẹ của huyết dược lập tức tỏa ra, xua đi phần nào mùi thảo dược khô trong phòng. Nàng cẩn thận nâng niu nửa viên thuốc màu đỏ sậm trong lòng bàn tay. Viên thuốc tròn trịa nhưng đã bị bẻ đôi, mặt cắt còn lởm chởm bột thuốc đỏ tươi như máu. Ngón tay nàng run rẩy dữ dội, những giọt nước mắt ấm nóng bắt đầu tràn ra khỏi khóe mắt, lăn dài trên đôi má thanh tú rồi rơi xuống vạt áo xám của Dương Quá.
"Đây là... nửa viên Tuyệt Tình Đan mà ta lén trộm được từ thư phòng của phụ thân," giọng Lục Ngạc nghẹn ngào, đôi vai nhỏ run lên theo từng tiếng nấc. "Dương đại ca, huynh mau nuốt đi. Nửa viên này tuy không thể giải sạch hoàn toàn độc hoa tình trong người huynh, nhưng ít nhất có thể giữ cho kinh mạch của huynh không bị đứt đoạn."
Dương Quá nhìn nửa viên đan dược nằm trên lòng bàn tay trắng muốt của nàng, trong lòng lập tức dấy lên một cơn bão táp kinh hoàng. Óc hắn quay cuồng với hàng loạt suy nghĩ giằng xé. Hắn thừa biết nửa viên thuốc này chính là tính mạng của Lục Ngạc. Công Tôn Chỉ là kẻ độc ác tàn nhẫn, dâm ô bạo ngược ra sao hắn đã tận mắt chứng kiến trong điện. Nếu gã biết con gái mình lén trộm đi thần dược duy nhất của cốc để cứu một kẻ ngoại lai, nàng chắc chắn sẽ không có con đường sống, thậm chí phải chịu những hình phạt thảm khốc nhất mà gã có thể nghĩ ra. Hắn là nam nhi đại trượng phu, dẫu có chết cũng phải chết một cách oanh liệt, sao có thể vì mạng sống hèn mọn của mình mà đẩy một cô gái vô tội, thánh thiện như nàng vào cảnh vạn kiếp bất phục?
Thế nhưng, sâu trong tâm trí hắn, hình bóng của Tiểu Long Nữ lại đột ngột hiện lên. Gương mặt thanh khiết thoát tục, ánh mắt dịu dàng nhìn hắn bên chiếc giường đá hàn ngọc năm nào như một sợi dây vô hình siết chặt lấy tim hắn. Ngay khi ý nghĩ ái dục và nỗi nhớ thương nàng trỗi dậy, độc hoa tình trong người hắn lập tức phản ứng dữ dội. Lồng ngực Dương Quá co thắt kịch liệt như có hàng ngàn mũi kim châm cùng lúc đâm thẳng vào tim. Máu nóng cuồn cuộn dâng lên tận cổ họng, hắn phải cắn chặt răng để ngăn không cho ngụm máu tươi hộc ra ngoài. Sự đau đớn tột cùng từ độc hoa tình khiến toàn thân hắn run lên bần bật, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm lớp áo xám. Sự giằng xé điên cuồng giữa khát vọng sống để gặp lại người yêu và lòng hiệp nghĩa trượng phu không muốn liên lụy người khác làm hắn gần như phát điên.
Hắn thều thào bằng giọng khản đặc, cố đẩy bàn tay của Lục Ngạc ra:
"Lục Ngạc cô nương... nàng trộm thứ này... Cốc chủ nếu biết được... người sẽ không tha cho nàng đâu. Mau cất đi, ta không thể nhận... Ta thà chết chứ không thể để nàng chịu tội."
"Ta không sợ!" Lục Ngạc cắt ngang lời hắn, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa dưới áp lực tột cùng của nỗi sợ hãi và tình cảm dồn nén. "Phụ thân hung bạo vô tình, nếu người phát hiện ra ta phản bội cốc quy, trộm đi thần dược cứu huynh, người chắc chắn sẽ đánh chết ta. Nhưng ta không thể trơ mắt nhìn huynh đau đớn đến chết. Dương đại ca, từ lần đầu nhìn thấy huynh trong mật thất, tâm trí ta đã hoàn toàn thuộc về huynh rồi. Dẫu có phải chịu vạn đao xuyên tim, ta cũng cam lòng, chỉ cần huynh được sống."
Nàng ghé sát nửa viên đan vào môi Dương Quá. Hơi ấm từ ngón tay thon nhỏ của nàng cọ vào làn môi khô ráp, nứt nẻ của hắn. Dương Quá nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy nước mắt nhưng lấp lánh sự kiên định, hy sinh vô điều kiện của nàng, hiểu rằng tấm chân tình này quá nặng, nặng đến mức hắn không cách nào trốn tránh hay từ chối được nữa. Cơ thể hắn lúc này đang đứng trước bờ vực tan rã, kinh mạch đau nhức như sắp đứt lìa dưới sự tàn phá của độc hoa tình. Hắn há miệng, ngậm lấy viên thuốc từ ngón tay nàng.
Chất thuốc đắng chát nhưng mang theo vị ngọt ngào của huyết dược tan nhanh nơi đầu lưỡi, hóa thành một luồng thanh lưu mát lạnh chạy thẳng xuống lồng ngực. Luồng dược lực mạnh mẽ lập tức xoa dịu các đường kinh mạch đang căng trướng, tạm thời đè ép cơn đau nhức nhối của độc hoa tình đang hành hạ tâm can hắn. Hơi ấm từ ngón tay Lục Ngạc khẽ chạm vào đầu lưỡi nóng bóng của hắn, mang theo một luồng điện tê dại chạy dọc cơ thể nàng, khiến Lục Ngạc khẽ run lên, khuôn mặt đỏ bừng dưới ánh trăng mờ.
Lục Ngạc nhìn hắn nuốt viên thuốc, trong lòng trào dâng nỗi tuyệt vọng khôn cùng xen lẫn một niềm hạnh phúc đau đớn. Nàng biết, cánh cửa đan phòng này một khi đã khép lại, cũng là lúc nàng tự cắt đứt đường lui của chính mình. Sự trừng phạt của cha nàng tàn khốc ra sao, nàng là con gái gã nên hiểu rõ hơn ai hết. Đêm nay có thể là đêm cuối cùng nàng còn được hít thở, còn được ở bên cạnh người nam nhân đã làm đảo lộn trái tim băng giá của mình suốt mười tám năm qua.
Sự run rẩy của nỗi sợ hãi cái chết và ngọn lửa khát khao dâng hiến trỗi dậy, hòa quyện thành một ngọn lửa điên cuồng trong lòng thiếu nữ mười tám tuổi. Lục Ngạc đưa tay lên cổ áo, ngón tay run rẩy gỡ bỏ chiếc trâm cài bằng gỗ đơn sơ trên tóc, để mái tóc đen dài mượt mà xõa tung trên vai. Nàng chầm chậm cởi bỏ dải thắt lưng màu xanh sẫm.
Y phục bên ngoài tuột xuống hai bên vai, để lộ làn da trắng ngần, mịn màng như ngọc thạch dưới ánh trăng mờ nhạt lọt qua khe cửa sổ. Dương Quá mở to mắt nhìn, hơi thở vừa mới ổn định lại trở nên dồn dập.
"Lục Ngạc... nàng làm gì vậy?"
Lục Ngạc không trả lời. Nàng trút bỏ hoàn toàn lớp áo lót mỏng bằng lụa trắng bên trong, phơi bày cơ thể trinh trắng, thanh xuân trước mặt hắn. Bầu ngực căng tròn, nhỏ nhắn với hai đầu vú hồng hào dựng đứng lên vì cái lạnh của đêm tối và vì sự xấu hổ tột cùng. Vòng eo thon thả của nàng uốn cong, dẫn xuống phần hông quả lê nở nang đầy sức sống thiếu nữ. Ngay giữa hai đùi nàng, chùm lông tơ thưa thớt màu đen ôm lấy hạt mầm non nớt và hai cánh môi lồn đỏ hồng, khép chặt chẽ, chưa từng có một ngón tay nam nhân nào chạm tới. Lồn nàng non nớt, trinh nguyên, đang khẽ run lên theo từng nhịp thở hỗn loạn.
Nàng quỳ gối bò lại gần Dương Quá, làn da đùi cọ sát vào đống thảo dược khô phát ra tiếng động sột soạt. Nàng ôm lấy bờ vai rộng lớn của hắn, áp bộ ngực mềm mại, ấm áp vào ngực hắn, khóc nấc lên:
"Dương đại ca, ta biết trong lòng huynh chỉ có vị Long cô nương kia. Ta không cầu danh phận, cũng không cầu huynh phải chịu trách nhiệm. Đêm nay, xin huynh hãy đón nhận ta, để ta được thuộc về huynh một lần trước khi chết. Đừng từ chối ta..."
Nhìn cơ thể ngọc ngà đang run rẩy dâng hiến cùng những lời khẩn cầu đẫm nước mắt, phần con đực trong Dương Quá bị đánh thức mãnh liệt. Hắn là nam nhi huyết khí phương cương, dẫu chung tình với Tiểu Long Nữ nhưng trước mặt là một thiếu nữ trinh nguyên đang sẵn sàng hy sinh tính mạng vì mình, lòng biết ơn chuyển hóa thành dục vọng nguyên thủy. Hắn vươn cánh tay trái chắc khỏe ra, ôm chặt lấy tấm lưng trần mịn màng của Lục Ngạc, kéo nàng vào lòng.
Hắn cúi xuống, ngậm lấy bờ môi mềm mại đang run rẩy của nàng. Nụ hôn của Dương Quá nồng nhiệt, mang theo mùi vị đắng chát của Tuyệt Tình Đan và hơi nóng nam tính cuồn cuộn. Lục Ngạc rên rỉ một tiếng nhỏ qua kẽ răng, hai tay ôm ghì lấy cổ hắn, vụng về đáp lại nụ hôn. Bàn tay trái của Dương Quá lướt dọc theo sống lưng thon thả của nàng, vuốt ve làn da mát rượi, rồi trượt xuống mông đùi căng tròn.
Hắn đẩy nhẹ Lục Ngạc nằm ngửa ra trên đống ngải diệp khô. Đống lá khô lún xuống, bao bọc lấy thân thể trần trụi của nàng. Dương Quá nhanh chóng cởi bỏ chiếc quần xám rách rưới của mình. Con cu của hắn chịu ảnh hưởng của dược lực và dục vọng đã cương cứng hoàn toàn, dài và thô, nổi đầy gân guốc đỏ hồng, đầu khấc to tròn nhức nhối hướng thẳng lên phía trước.
Dương Quá chen vào giữa hai đùi của Lục Ngạc, dùng gối tách rộng hai chân nàng ra. Lục Ngạc nhìn thấy con cu to lớn, thô hắc của hắn thì trong lòng thoáng qua một nỗi sợ hãi nguyên thủy, nhưng nàng vẫn cắn chặt môi, mở rộng đùi đón nhận.
Dương Quá cúi xuống hôn lên cổ, rồi xuống bầu ngực đầy đặn của nàng, dùng răng môi mút nhẹ đầu vú hồng hào khiến nàng ưỡn cong người rên rỉ, hai chân co lại bấu chặt lấy hông hắn. Bàn tay hắn trượt xuống ngã ba đùi nàng, ngón tay thô ráp tìm đến hạt mầm nhạy cảm, khẽ xoa nắn. Lồn Lục Ngạc bắt đầu tiết ra những giọt dâm dịch trong suốt, thấm ướt hai cánh môi lồn non nớt.
Hắn hướng quy đầu của con cu to lớn áp sát vào cửa mình của nàng. Quy đầu nóng hổi cọ sát lên khe lồn khép chặt, mang theo sự kích thích vô hạn. Lục Ngạc nhắm nghiền mắt, nước mắt chảy tràn hai bên thái dương. Nàng cảm nhận được một vật thể to lớn, nóng bỏng như thanh sắt nung đỏ đang tì sát vào nơi kín kẽ nhất của cơ thể mình.
"Dương đại ca..." Lục Ngạc khẽ thốt lên tiếng gọi mơ hồ, hai tay bám chặt vào bả vai săn chắc của Dương Quá, móng tay cắm sâu vào da thịt hắn như muốn tìm kiếm một điểm tựa duy nhất trước khi bị nhấn chìm trong cơn bão tình ái đầy tuyệt vọng.
Dương Quá gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, eo hắn hơi nhấc lên rồi dứt khoát hạ xuống, dùng lực đẩy mạnh quy đầu to lớn chen vào giữa hai cánh môi lồn non nớt. Một tiếng rách nhẹ kín đáo vang lên trong đống cỏ khô. Màng trinh nguyên mỏng manh bị xé toạc dưới sức tấn công thô bạo của con cu to lớn.
"Á...!" Lục Ngạc đau đớn hét lên một tiếng nghẹn ngào, toàn thân nàng co rút lại, tấm lưng ngọc ngà ưỡn cong lên khỏi đống ngải diệp. Cơn đau xé rách từ ngã ba đùi truyền thẳng lên đại não, khiến nàng tưởng chừng như thể xác đang bị xẻ làm đôi. Nước mắt nàng trào ra dữ dội hơn, thấm đẫm những cọng cỏ khô dưới đầu.
Dương Quá lập tức dừng lại, hắn giữ nguyên tư thế xâm nhập nửa chừng, thở dốc hầm hập bên tai nàng. Con cu thô lớn của hắn lúc này đang bị kẹp chặt bởi những thớ thịt âm đạo non nớt của Lục Ngạc, sự chật khít, nóng ấm bao bọc xung quanh khiến đầu khấc của hắn trướng to đến mức đau nhức. Hắn cúi xuống hôn liên tục lên đôi mắt đẫm lệ, lên vầng trán lấm tấm mồ hôi của nàng, giọng khàn đục vỗ về:
"Ngoan... Lục Ngạc... chịu đựng một chút... sẽ hết đau ngay thôi..."
Lục Ngạc cắn chặt môi dưới đến rỉ máu, gật gật đầu. Nàng cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của nam nhân bên trong cơ thể mình. Đó là một cảm giác lấp đầy kỳ lạ, đau đớn dữ dội nhưng lại mang theo một sự gắn kết thiêng liêng tuyệt đối. Nàng ôm chặt lấy tấm lưng rộng lớn của hắn, cố gắng thả lỏng cơ đùi, để mặc cho hắn dẫn dắt.
Dương Quá bắt đầu chuyển động chậm rãi. Hắn rút con cu ra một chút rồi lại từ từ đẩy sâu vào, từng chút một lách qua những thớ thịt âm đạo co thắt kịch liệt để tiến sâu hơn. Mỗi lần đẩy vào, quy đầu của hắn lại chà sát lên vách âm đạo nhạy cảm, mang theo một luồng nhiệt lượng thiêu đốt. Cơn đau ban đầu của Lục Ngạc bắt đầu dịu đi, thay vào đó là một luồng khoái cảm xa lạ, ngứa ngáy và tê dại lan tỏa khắp vùng bụng dưới.
Nàng bắt đầu phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ vụn:
"Ưm... Dương đại ca... đau... nhưng... nóng quá..."
Nghe tiếng rên rỉ đầy khêu gợi của thiếu nữ, dục vọng của Dương Quá hoàn toàn bùng nổ. Hắn không còn kiềm chế được nữa, bắt đầu dập hông liên hồi. Tiếng da thịt va chạm chan chát vang lên đều đặn trong đan phòng tĩnh lặng, hòa cùng tiếng sột soạt của đống ngải diệp khô. Mỗi cú thúc của hắn đều thô bạo và mạnh mẽ, con cu to dài cắm lút cán vào sâu trong âm đạo của Lục Ngạc, quy đầu va đập liên tục vào cổ tử cung nàng.
Để tăng thêm sự kích thích, Dương Quá vươn tay nâng một bên chân thon dài của Lục Ngạc lên, gác lên vai hắn. Tư thế này khiến âm hộ của nàng mở rộng tối đa, phơi bày toàn bộ phần nhạy cảm nhất dưới ánh trăng. Dương Quá nhìn xuống nơi giao hợp của hai người, thấy con cu hắc hắc của mình liên tục thụt ra thụt vào trong lỗ lồn đỏ hồng đang sưng đỏ của Lục Ngạc, dâm dịch trong suốt hòa lẫn với những vệt máu trinh màu đỏ tươi chảy tràn ra hai bên mép lồn, thấm đẫm những sợi lông tơ đen nhánh rồi chảy dọc xuống mông đùi nàng.
Cảnh tượng dâm mỹ ấy kích thích thị giác của hắn tột độ. Hắn cúi xuống, một tay bóp chặt bầu ngực căng tròn của nàng, tay kia ôm chặt hông nàng để làm điểm tựa, phần hông chuyển động điên cuồng theo tư thế truyền thống biến thể. Lục Ngạc bị thúc đến mức đầu óc quay cuồng, nàng chỉ biết bấu chặt lấy đống ngải diệp dưới thân, bờ mông tròn nảy lên theo từng nhịp đẩy của hắn. Sự đau đớn khi mất đi trinh tiết đã hoàn toàn bị lu mờ bởi khoái cảm dập dồn và nỗi tuyệt vọng ngọt ngào trước cái chết cận kề. Nàng biết ngày mai có thể nàng sẽ phải chết dưới tay cha mình, nhưng lúc này, được hòa làm một với Dương Quá, được hắn thô bạo chiếm đoạt thế này, nàng cảm thấy linh hồn mình như được giải thoát.
"Dương đại ca... mạnh hơn... xin huynh... hãy lấp đầy ta..." Lục Ngạc khóc lóc cầu xin, đôi mắt ngấn lệ nhìn hắn đầy say đắm.
Dương Quá nghe vậy liền rút phăng con cu đang ướt đẫm dâm dịch và máu ra. Sự trống trải đột ngột khiến Lục Ngạc khẽ rên rỉ tiếc nuối. Nhưng ngay sau đó, Dương Quá đã lật người nàng lại, bắt nàng quỳ gối trên đống cỏ khô theo tư thế từ phía sau. Bờ mông quả lê tròn trịa, trắng ngần của nàng nhô cao trước mặt hắn, lỗ lồn non nớt đang hé mở, rỉ ra hỗn hợp dâm dịch và máu trinh đỏ hồng.
Dương Quá quỳ phía sau, hai tay bóp chặt lấy hai bên hông thon của nàng, hướng đầu khấc nóng hổi cắm mạnh từ phía sau.
"A...!" Lục Ngạc ưỡn cong lưng, đầu gục xuống đống cỏ khô.
Ở tư thế này, con cu của Dương Quá đi vào một góc độ hoàn toàn khác, đâm sâu và trực diện hơn rất nhiều. Hắn bắt đầu dập hông điên cuồng, mỗi cú thúc cực mạnh khiến bầu ngực của Lục Ngạc đung đưa dữ dội, hai cánh môi lồn bị chà sát mạnh mẽ đến mức đỏ ửng, phát ra những tiếng bạch bạch liên hồi. Lục Ngạc cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng, khoái cảm mãnh liệt ùa về như thác lũ khiến nàng không thể kiềm chế được mà rên rỉ lớn tiếng. Nàng chủ động đưa đẩy bờ mông về phía sau để đón nhận sự đâm chọc của hắn, phối hợp nhịp nhàng với từng cú dập của nam nhân.
"Dương đại ca... ôm ta... làm ơn..." Lục Ngạc nấc lên.
Dương Quá cúi người xuống sát lưng nàng, luồn hai tay ra phía trước ôm lấy bầu ngực nàng, vừa bóp mạnh hai đầu vú vừa tiếp tục nện hông từ phía sau. Sự đụng chạm thể xác toàn diện này khiến cả hai như hòa làm một. Trong đan phòng ngập mùi thảo dược đắng chát, cuộc hoan lạc của họ mang một màu sắc bi tráng và tuyệt vọng. Họ đang tìm kiếm sự sống trong cái chết, dùng dục vọng nguyên thủy nhất để chống lại định mệnh nghiệt ngã đang chực chờ bên ngoài cửa.
Sau một hồi dập liều mạng ở tư thế từ phía sau, Dương Quá cảm nhận được sự co thắt điên cuồng từ âm đạo của Lục Ngạc. Lồn nàng liên tục co bóp, hút chặt lấy dương vật của hắn, dâm dịch phun ra xối xả làm ướt đẫm cả vùng đùi trong của hai người. Biết nàng sắp đạt đến cực khoái, Dương Quá tiếp tục lật nàng nằm ngửa ra, kéo hai chân nàng áp sát vào ngực theo tư thế chiếc ghế. Hắn quỳ gối, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể đẩy mạnh con cu vào sâu tận cùng. Hắn dập liên tiếp hàng chục phát mạnh mẽ, mỗi phát đều cắm lút cán, khiến Lục Ngạc rú lên những tiếng run rẩy, mắt trợn ngược vì sung sướng tột độ.
"Dương đại ca... ta... ta chết mất... a...!"
Lục Ngạc co giật mạnh mẽ, âm đạo co thắt kịch liệt đạt đến cao trào. Dương Quá cũng không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Dưới sự kích thích của sự chặt khít từ lồn Lục Ngạc và độc tính vừa được áp chế, tinh dịch của hắn cuồn cuộn dâng lên. Hắn gầm lên một tiếng như dã thú, đẩy mạnh hông giữ chặt con cu ở sâu trong âm đạo nàng, bắn ra những dòng tinh dịch nóng hổi, đặc sệt vào tận tử cung của thiếu nữ trinh nguyên.
Cả hai ôm chặt lấy nhau, hơi thở dồn dập hòa quyện trong bóng tối. Con cu của Dương Quá vẫn cắm sâu trong lồn Lục Ngạc, từ từ mềm đi nhưng vẫn mang lại cảm giác ấm áp khó tả. Lục Ngạc ôm ghì lấy cổ hắn, những giọt nước mắt hạnh phúc lẫn đau đớn vẫn không ngừng rơi trên vai hắn.
Sau khi nhịp thở dần ổn định, Dương Quá chầm chậm rút dương vật ra khỏi cơ thể nàng. Khi con cu thô lớn hoàn toàn rời khỏi âm đạo, một hỗn hợp gồm tinh dịch trắng đục, dâm dịch trong suốt và máu trinh nguyên màu đỏ tươi từ lỗ lồn đang sưng đỏ của Lục Ngạc trào ra, chảy dọc theo đùi nàng.
Lục Ngạc nằm nghiêng trên đống ngải diệp, mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy vẻ dịu dàng nhìn Dương Quá. Nàng cố gượng dậy, nhưng cơn đau ở vùng dưới cùng sự mệt mỏi sau cuộc hoan lạc khiến nàng lảo đảo. Những giọt máu trinh nguyên đỏ tươi pha lẫn tinh dịch trượt ra khỏi mép lồn, chảy xuống bắp chân rồi nhỏ từng giọt xuống nền đá lạnh lẽo của đan phòng.
"Tách... Tách..."
Những giọt máu đỏ tươi đọng lại trên nền đá xám đen, nổi bật một cách đầy bi thương dưới ánh trăng mờ nhạt.
Đúng lúc ấy, từ phía hành lang đá bên ngoài, tiếng bước chân rầm rập của đội tuần tiễn vang lên, kèm theo tiếng vũ khí chạm nhau lách cách. Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, hướng thẳng về phía cửa đan phòng.
Lục Ngạc giật mình, sắc mặt lập tức trở nên nhợt nhạt. Nàng vội vàng vớ lấy y phục rách nát trên đất cố gắng che đi thân thể trần trụi, đôi mắt chứa đầy vẻ sợ hãi nhìn về phía cánh cửa gỗ đang đóng chặt. Dương Quá cũng nhanh chóng đứng bật dậy, tay trái vớ lấy thanh kiếm, che chắn trước người Lục Ngạc, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm vào cánh cửa khi tiếng bước chân dừng lại ngay sát bên ngoài. Móc treo của số phận dường như đang thắt chặt lấy họ trong không gian chật hẹp đầy mùi thảo dược và máu.