Trình Anh siết chặt vòng tay, ôm lấy cơ thể đang run rẩy dữ dội của Dương Quá. Làn da hắn nóng bỏng tựa hòn than nung, hơi thở khò khè đứt quãng phả vào cổ nàng đầy nghẹn ngất. Phía trước, Lục Vô Song gầm lên một tiếng, thanh liễu diệp đao vung thành những quầng sáng lạnh lẽo, chém phăng hai mũi thương của đám đệ tử Tuyệt Tình Cốc đang lao tới.
"Biểu tỷ! Cõng hắn đi mau! Ta chặn phía sau!" Lục Vô Song hét lớn, giọng khản đặc. Gót chân khập khiễng của nàng vẫn cố trụ vững trên mặt đất đầy cát đá để gạt phăng một đường kiếm đang chĩa tới hông Dương Quá.
Trình Anh không chút chần chừ. Nàng dùng hết sức lực của một nữ tử, xốc Dương Quá lên lưng. Sức nặng của nam nhân trưởng thành đè trĩu lên đôi vai gầy guộc, nhưng nàng cắn chặt môi đến rỉ máu, gồng mình chạy bước thấp bước cao theo lối mòn bên vách đá. Hơi nóng và mùi máu tanh từ vết thương của Dương Quá thấm qua lớp áo nho phục màu xanh lá mạ của nàng, ẩm ướt và dính dấp. Sau lưng, tiếng đao kiếm chạm nhau chát chúa của Lục Vô Song vang lên dồn dập, xen lẫn tiếng la hét của đám thuộc hạ dưới trướng Công Tôn Chỉ.
Lục Vô Song vừa lùi vừa đánh, thanh đao trong tay múa tít bảo vệ tấm lưng của biểu tỷ. Một gã đệ tử áo xanh áp sát, mũi kiếm đâm sượt qua vai nàng, để lại một vết rách dài rướm máu. Vô Song không màng tới đau đớn, nàng xoay người đá mạnh vào hạ bộ gã đó, rồi vung đao chém thẳng vào ngực kẻ tiếp theo. Sự hung hãn bất chấp mạng sống của nàng khiến đám thuộc hạ Tuyệt Tình Cốc phải chững lại.
Nhưng kẻ địch quá đông. Từ các ngả đường mòn, tiếng hú gọi nhau của gia nhân Tuyệt Tình Cốc vang lên mỗi lúc một gần. Trình Anh cõng Dương Quá chạy được một đoạn thì bước chân đã bắt đầu loạng choạng. Trọng lượng của hắn đè nặng lên tấm lưng mảnh mai, lồng ngực nàng phập phồng thở dốc, mồ hôi tuôn ra làm ướt sũng hai bên thái dương. Mỗi bước chân giẫm lên sỏi đá nhọn hoắt đều đau điếng, nhưng nàng không dám buông tay, hai cánh tay ghì chặt lấy đùi Dương Quá, cố dùng chân khí hộ thể để tiến về phía trước.
"Đứng lại! Đừng hòng thoát khỏi đây!" Tiếng quát của một tên đầu mục vang lên ngay sau lưng.
Lục Vô Song nghiến răng xoay người, thanh đao quét ngang một vòng tạo thành luồng kình lực ngăn cản ba mũi thương đang đâm tới. Cổ chân tàn tật của nàng nhói lên đau đớn khi nàng phải dùng lực quá mạnh để xoay người. Nàng khuỵu xuống, gạt phăng một lưỡi kiếm chém sát sườn, rồi dùng cùi chỏ huých mạnh vào yết hầu gã đệ tử bên cạnh. Máu từ vết thương trên vai Vô Song chảy dọc theo cánh tay, nhuộm đỏ cả chuôi đao dính dấp. Nàng phun ra một ngụm nước bọt lẫn máu, mắt trợn trừng đầy sát khí: "Lũ chó săn Công Tôn Chỉ, muốn bắt hắn thì bước qua xác ta trước!"
Trình Anh biết biểu muội không thể cầm cự được lâu. Nàng cố sức cõng Dương Quá vượt qua một khúc quanh hiểm trở khuất sau tảng đá lớn. Đặt Dương Quá nằm tạm lên một phiến đá phẳng, nàng nhanh tay rút từ trong bọc ra mấy viên thuốc hộ tâm nhét vào miệng hắn, bắt hắn nuốt xuống. Gương mặt Dương Quá lúc này xám ngoét, vầng trán đẫm mồ hôi hột lạnh toát, nhưng lồng ngực lại phập phồng hỗn loạn do độc hoa tình đang điên cuồng cắn xé. Hắn liên tục co giật, những ngón tay bấu chặt lấy phiến đá đến mức bật máu móng tay.
"Vô Song, đi mau!" Trình Anh hét lên khi thấy biểu muội đang lảo đảo chạy tới, y phục đầy vết máu và bụi đất, sau lưng nàng là năm sáu tên đệ tử áo xanh đang cầm kiếm truy đuổi sát nút.
Trình Anh vung ngọc tiêu lên, phóng ra ba luồng kình lực phá không chiêu thẳng vào mặt đám truy binh, buộc chúng phải dừng lại đỡ gạt. Nàng cúi xuống xốc Dương Quá lên một lần nữa, dìu hắn chạy nhanh ra phía cửa thung lũng, nơi có hai con ngựa tuần tiễn của Tuyệt Tình Cốc đang buộc vào gốc cây bên bìa rừng. Lục Vô Song dùng chút tàn lực cuối cùng vung đao chém đứt dây buộc ngựa, rồi cùng Trình Anh đỡ Dương Quá lên lưng con tuấn mã màu đen.
Hai nàng nhanh chóng nhảy lên ngựa. Trình Anh ngồi phía sau Dương Quá, vòng cả hai tay qua eo hắn để giữ cho thân hình đang mê man không bị ngã xuống, tay kia nắm chặt dây cương. Lục Vô Song thúc mạnh hai bên sườn con ngựa còn lại. Hai con tuấn mã hí vang một tiếng dài rồi lao vút vào màn đêm tối tăm, bỏ lại sau lưng thung lũng Tuyệt Tình đầy rẫy tai ương.
Họ chạy ròng rã suốt đêm thâu không dám nghỉ ngơi. Gió lạnh quất thẳng vào mặt tê buốt, nhưng cơ thể Dương Quá áp sát vào ngực Trình Anh vẫn nóng hầm hập như một lò lửa. Hắn không ngừng mê sảng, những tiếng lầm bầm đứt quãng thoát ra khỏi khuôn mặt xám ngoét: "Cô cô... đừng bỏ Quá nhi... nóng quá... đau quá..." Cơn co giật của hắn thỉnh thoảng lại khiến con ngựa chao đảo chệch đường. Trình Anh phải ghì chặt người hắn vào lòng mình, dùng hơi ấm của cơ thể để xoa dịu cơn run rẩy của hắn.
Đến trưa ngày hôm sau, khi đã cách xa Tuyệt Tình Cốc, hai con ngựa đều mệt lả, sùi bọt mép. Lục Vô Song đau đớn đến mức mặt cắt không còn giọt máu, vết thương trên vai nàng đã đóng vảy đen nhưng cổ chân tàn tật thì sưng vù lên. Họ buộc phải dừng lại bên một ngôi miếu hoang đổ nát ven đường để tránh nắng và dưỡng sức.
Trong ngôi miếu hoang ẩm mốc, Trình Anh trải chiếc áo choàng xanh của mình ra đất, nhẹ nhàng đặt Dương Quá nằm xuống. Nàng run rẩy cởi bỏ lớp nho phục rách nát thấm đẫm máu và mồ hôi của hắn. Cơ thể tráng kiện của Dương Quá hiện ra với vô số vết xước do gai hoa tình cào cấu, những vệt đỏ tấy chạy dọc theo các đường kinh mạch trên ngực và bụng hắn. Làn da hắn khô khốc, nóng bỏng dưới lòng bàn tay Trình Anh khi nàng khẽ lau mồ hôi cho hắn.
"Biểu tỷ, hắn... hắn có chết không?" Lục Vô Song ngồi bệt bên bậu cửa miếu, tay run run quấn lại tấm băng gạc đẫm máu ở chân, mắt không rời khỏi Dương Quá.
Trình Anh lắc đầu, đôi mắt u buồn ngập tràn lo âu. Nàng đặt ngón tay lên mạch môn của Dương Quá, cảm nhận luồng chân khí hỗn loạn đang va đập điên cuồng vào lục phủ ngũ tạng hắn. Nàng nói nhỏ: "Mạch tượng của hắn rối loạn vô cùng. Chất độc hoa tình đã ăn sâu vào máu, mỗi khi hắn động tâm niệm nhớ về Tiểu Long Nữ, độc tính lại bùng lên tàn phá cơ thể. Ta chỉ có thể dùng kim bạc châm cứu để tạm thời phong tỏa các huyệt đạo quanh tim, ngăn không cho độc công tâm."
Dương Quá đột ngột giãy giụa mạnh, hai tay quờ quạng vào khoảng không rồi nắm chặt lấy vạt áo của Trình Anh. Lực tay của hắn mạnh đến nỗi làm rách một đường trên vai áo nàng, để lại vết hằn đỏ trên làn da trắng ngần của Trình Anh. Nàng không né tránh, trái lại càng cúi sát người xuống, ôm lấy đầu hắn áp vào lòng mình, khẽ vỗ về như dỗ dành một đứa trẻ: "Dương đại ca, không sao rồi, chúng ta đã thoát khỏi Tuyệt Tình Cốc rồi. Huynh cố chịu đựng một chút."
Lục Vô Song nhìn cảnh tượng đó, lòng dâng lên nỗi chua xót nghẹn ngào. Nàng biết biểu tỷ cũng như mình, đều đã đem lòng yêu thương nam nhân đang nằm mê man kia. Nhưng trong lòng hắn, ngoài bóng hình người con gái phái Cổ Mộ thanh khiết kia ra, thì không còn chỗ cho bất kỳ ai khác. Nàng quay mặt đi chỗ khác, cố nuốt những giọt nước mắt chực trào vào trong, tiếp tục băng bó vết thương ở chân.
Họ nghỉ ngơi hai canh giờ rồi lại tiếp tục lên đường. Suốt hai ngày đêm tiếp theo, họ thay phiên nhau cầm cương, liên tục quất roi thúc ngựa chạy trối chết hướng về phía thành Tương Dương. Đó là nơi duy nhất có sự bảo vệ của đại quân Quách Tĩnh và những thầy thuốc giỏi có thể giúp họ tìm cách cứu mạng Dương Quá.
***
Trong căn phòng gỗ nhỏ khuất sau quân doanh Tương Dương, mùi thuốc bắc nồng nặc bay ra từ chiếc siêu đất đang sôi sùng sục trên bếp than hồng. Dương Quá nằm bất động trên chiếc giường gỗ đơn sơ, gương mặt hắn hốc hác, môi khô nứt nẻ đóng vảy trắng. Trình Anh nhẹ nhàng đặt tay lên trán hắn, cảm nhận hơi nóng hầm hập vẫn chưa chịu lui. Nàng cầm chiếc khăn ướt, khẽ khàng lau đi những giọt mồ hôi lạnh rịn ra trên cổ và ngực hắn.
Lục Vô Song ngồi bên bàn, tay quấn băng gạc quanh cổ chân đau nhức. Nàng bặm môi, đôi mắt tròn xoe nhìn về phía giường: "Biểu tỷ, thuốc hoa tình này thật đáng sợ. Đã ba ngày rồi mà hắn vẫn chưa tỉnh hẳn, cứ sốt hầm hập thế này thì làm sao chịu nổi?"
Trình Anh thở dài, đôi lông mày thanh tú chau lại. Nàng châm một cây kim bạc vào huyệt đạo trên cổ tay Dương Quá, cố gắng bình ổn luồng chân khí đang chạy loạn trong kinh mạch hắn. Nàng nói nhỏ: "Hắn trúng độc quá sâu, lại thêm tâm trí kích động. Mỗi lần hắn mơ thấy Cô cô của hắn, độc tính lại bùng phát tàn phá lục phủ ngũ tạng. Ta chỉ có thể dùng châm cứu để kiềm chế tạm thời."
Dương Quá khẽ trở mình, lầm bầm trong cơn mê sảng: "Cô cô... đừng đi... ta... ta tìm nàng..."
Lục Vô Song nghe thấy, lòng trào lên một cảm giác chua chát. Nàng quay mặt đi, ngón tay siết chặt lấy thanh liễu diệp đao đặt trên bàn. Hai nàng đã liều mạng cứu hắn, chăm sóc hắn ngày đêm, nhưng trong đầu hắn lúc nào cũng chỉ có bóng hình người con gái phái Cổ Mộ kia. Trình Anh cũng khựng lại, ngón tay run nhẹ khi rút cây kim bạc ra. Nàng đắp lại chăn cho hắn, khẽ thở hắt ra để xua đi sự u uất trong lòng. Nàng biết, cả đời này, trái tim Dương Quá đã trao trọn cho Tiểu Long Nữ, không còn chỗ cho bất kỳ ai khác, nhưng nàng vẫn không thể nhẫn tâm bỏ mặc hắn tự sinh tự diệt.
Cánh cửa gỗ đột ngột bị đạp tung ra với một tiếng động lớn. Tiếng động mạnh khiến Lục Vô Song giật mình đứng bật dậy, tay nắm chặt chuôi đao, mắt hướng ra ngoài cảnh giác.
Quách Phù bước vào phòng. Nàng mặc bộ giáp nhẹ màu đỏ rực, mái tóc dài buộc cao hơi rối, khuôn mặt kiều diễm đỏ bừng vì giận dữ và lo âu. Đôi mắt nàng quét qua căn phòng, lập tức dừng lại trên người Dương Quá đang nằm trên giường.
"Dương Quá! Ngươi câm điếc rồi sao?" Quách Phù hét lên, bước chân nện xuống sàn gỗ cồm cộp. "Ngươi trốn ở đây bấy lâu nay, có phải để trốn tránh trách nhiệm không?"
Trình Anh đứng chắn trước giường, giọng nói điềm đạm nhưng kiên quyết: "Quách cô nương, Dương đại ca đang trọng thương, cần được yên tĩnh để dưỡng thương. Có chuyện gì xin cô nương hãy để sau."
"Tránh ra!" Quách Phù gạt mạnh tay Trình Anh. "Các ngươi là cái thá gì mà dám cản ta? Dương Quá, ngươi trả lời ta mau! Quách Tương đâu rồi? Ngươi đã giao nó cho con tiện nhân Tiểu Long Nữ mang đi đúng không? Hay ngươi đã đem nó bán cho quân Mông Cổ để đổi lấy vinh hoa phú quý rồi?"
Dương Quá từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn vằn lên những tia máu đỏ, nhìn Quách Phù đầy chán ghét. Hắn cố gượng dậy, tựa lưng vào thành giường, tiếng cười khàn đặc phát ra từ lồng ngực phập phồng: "Quách đại cô nương... ngươi vẫn ngu ngốc và hồ đồ như ngày nào. Ngươi mất em gái là do bản thân vô dụng, lại chạy đến đây sủa bậy cái gì?"
"Ngươi!" Quách Phù run lên vì giận. Nàng vốn là hòn ngọc quý trên tay Quách Tĩnh và Hoàng Dung, đi đến đâu cũng được cung phụng, chưa từng bị ai nhục mạ trực diện như thế này. "Ngươi dám chửi ta ngu ngốc? Ngươi chỉ là một tên tiểu tử mồ côi, cha ta thương hại mới nhận nuôi ngươi, vậy mà ngươi dám đối xử với ta như thế này sao? Ngươi và con điếm Tiểu Long Nữ kia rõ ràng là một giuộc làm loạn võ lâm, cướp đoạt em gái ta!"
"Câm miệng!" Dương Quá gầm lên. Sát khí từ người hắn tỏa ra khiến không khí trong phòng chợt lạnh ngắt. Việc Quách Phù xúc phạm Tiểu Long Nữ đã chạm vào giới hạn chịu đựng cuối cùng của hắn. Hắn nghiến răng, cơ thể rung lên bần bật: "Ngươi nói thêm một câu xúc phạm đến Cô cô, ta sẽ bẻ gãy cổ ngươi. Còn về Quách Tương, ta đã liều mạng cứu nó từ tay Lý Mạc Sầu, ngươi không biết ơn thì chớ, lại còn ngậm máu phun người."
"Ngươi cứu nó? Hay ngươi dùng nó để trao đổi lợi ích?" Quách Phù lùi lại một bước, nhưng sự kiêu ngạo và tự ái dồn nén khiến nàng càng thêm điên cuồng. Nàng rút phăng thanh Thục hoàng kiếm bên hông ra, lưỡi kiếm sáng loáng chĩa thẳng vào mặt Dương Quá. "Ngươi có gan thì bước xuống đây! Hôm nay ta phải dạy cho ngươi một bài học về cách ăn nói!"
Lục Vô Song vung đao định xông lên, nhưng Dương Quá vẫy tay ra hiệu ngăn lại. Hắn nhìn mũi kiếm đang rung nhẹ trước mặt, khóe môi nhếch lên nụ cười khinh bỉ tột cùng: "Chém đi. Quách đại cô nương ngoài việc cậy thế cha mẹ để làm càn thì còn làm được trò trống gì? Ngươi nghĩ ta sợ thanh kiếm của ngươi sao?"
"Ngươi muốn chết!"
Quách Phù thét lên một tiếng lanh lảnh, sự tức giận lấn át hoàn toàn lý trí. Nàng vung kiếm chém mạnh xuống. Thanh Thục hoàng kiếm hóa thành một luồng ánh sáng lạnh lẽo, xé rách không khí với một lực đạo không hề khoan nhượng.
Dương Quá lúc này đang trong tình trạng cực kỳ suy kiệt, độc hoa tình phát tác dữ dội làm tê liệt toàn bộ các kinh mạch lớn nhỏ. Hắn chỉ kịp nghiêng người tránh né theo bản năng, nhưng cơ thể đã không còn tuân theo sự điều khiển của tâm trí.
"Phập!"
Tiếng kim khí bén nhọn cắt ngập vào xương thịt vang lên khô khốc. Đường kiếm nghiệt ngã của Quách Phù chém đứt lìa cánh tay phải của Dương Quá ngay sát bả vai.
Cánh tay trần trụi, đầy những vết xước rớm máu của hắn rơi bịch xuống sàn gỗ mục nát. Máu tươi đỏ hực từ vết thương đứt lìa phun ra như suối, bắn tung tóe lên khuôn mặt kiều diễm của Quách Phù, nhuộm đỏ cả khoảng áo giáp nhẹ bên ngực nàng.
Dương Quá trừng lớn hai mắt, lồng ngực ưỡn cong lên trong một cơn co giật dữ dội. Hắn không thể hét lên thành tiếng, chỉ có tiếng thở hắt ra khàn đặc chứa đựng nỗi đau đớn tột cùng vượt quá giới hạn của con người. Thân hình hắn đổ sụp xuống giường, máu nóng phun ra nhuộm đỏ cả tấm chăn trải giường và nền đất xung quanh, chảy tràn qua cả bàn chân của Quách Phù.
"Dương đại ca!" Trình Anh hét lên một tiếng đau đớn thấu xương. Nàng lao thẳng tới giường, ngón tay run rẩy liên tục điểm vào các đại huyệt quanh bả vai cụt của Dương Quá để cầm máu. Nước mắt nàng trào ra dữ dội, làm nhòe đi gương mặt xám ngoét không còn giọt máu của nam nhân nàng yêu thương.
"Con tiện nhân này! Ta phải băm vằm ngươi!" Lục Vô Song điên cuồng gầm lên, mắt đỏ ngầu sát khí. Nàng vung thanh liễu diệp đao chém thẳng vào cổ Quách Phù.
Quách Phù hoàn toàn chết lặng trước cảnh tượng trước mắt. Nhìn vũng máu đỏ tươi đang loang rộng trên sàn, nhìn cánh tay đứt lìa vẫn còn giật nhẹ của Dương Quá, cả người nàng run bần bật. Tiếng đao rít gió của Lục Vô Song khiến nàng giật mình lùi lại theo bản năng, nâng thanh Thục hoàng kiếm lên đỡ.
"Keng!"
Lực đao của Vô Song cực mạnh trong cơn phẫn nộ khiến hổ khẩu của Quách Phù tê dại, thanh kiếm suýt nữa tuột khỏi tay. Nhìn thấy Lục Vô Song tiếp tục điên cuồng vung đao chém tới, lại nhìn thấy Trình Anh đang gào khóc ôm lấy cơ thể bất động của Dương Quá, nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy trái tim Quách Phù. Nàng biết mình đã gây ra họa lớn không thể cứu vãn. Sự kiêu ngạo thường ngày hoàn toàn sụp đổ, thay thế bằng nỗi hoảng loạn tột độ. Nàng không dám đánh tiếp, xoay người bỏ chạy bán sống bán chết ra khỏi căn phòng gỗ, mặc kệ tiếng chửi rủa vang dội phía sau.
Quách Phù lao ra ngoài hành lang, chạy điên cuồng qua những dãy hành lang tối tăm của quân doanh Tương Dương. Gió đêm quất mạnh vào mặt nàng, mang theo mùi máu tanh nồng từ bả vai Dương Quá vẫn còn dính trên má nàng. Đầu óc nàng trống rỗng, chân tay bủn rủn, những bước chân lảo đảo suýt ngã quỵ trên đất. Nàng sợ hãi. Nàng sợ cha nàng sẽ phẫn nộ đánh chết nàng, sợ mẹ nàng sẽ thất vọng, và sợ nhất là ánh mắt đầy oán hận cùng cực của Dương Quá lúc cánh tay hắn lìa ra. Nỗi sợ hãi và tội lỗi như những xúc tu gớm ghiếc quấn chặt lấy cổ họng nàng, khiến nàng nghẹt thở.
Nàng cần một nơi trốn tránh, cần một cái gì đó có thể lập tức che lấp đi khoảng trống kinh hoàng trong đầu. Cứ thế, Quách Phù chạy thẳng về phía doanh trại của Da Luật Tề.
Trong căn lều vải rộng lớn của phó tướng, Da Luật Tề vừa cởi bỏ giáp trụ sau chuyến tuần tra đêm. Hắn chỉ mặc một chiếc trung y mỏng bằng lụa màu trắng, đang chuẩn bị đi ngủ thì tấm rèm lều bị giật mạnh. Quách Phù xông vào với gương mặt tái nhợt, má dính những vệt máu tươi đã bắt đầu khô cứng, đôi mắt tròn xoe tràn ngập sự điên loạn và hoảng sợ.
"Phù muội? Muội làm sao thế này? Máu ở đâu ra thế này?" Da Luật Tề giật mình, vội vàng bước tới định nắm lấy tay nàng.
Quách Phù không trả lời. Nàng nhìn chằm chằm vào Da Luật Tề. Thân hình hắn cao lớn, bờ vai rộng vững chãi cùng khuôn mặt cương nghị của một nam nhân tráng niên tràn đầy sinh lực. Nàng cần hắn. Nàng cần thể xác của hắn, cần sự thô bạo của xác thịt để lấn át đi hình ảnh cánh tay đứt lìa đầy máu đang không ngừng hiện lên trong tâm trí.
Nàng lao vào lòng hắn như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng. Hai tay nàng ôm chặt lấy cổ hắn, kéo đầu hắn xuống rồi ngấu nghiến hôn lên môi hắn. Nụ hôn của nàng không có chút dịu dàng, chỉ có sự điên cuồng, hàm răng nàng cắn mạnh vào môi Da Luật Tề đến rỉ máu, đầu lưỡi thô bạo lách vào khoang miệng hắn để tìm kiếm hơi ấm.
"Phù muội... muội điên rồi sao?" Da Luật Tề vừa bất ngờ vừa bị kích thích bởi sự chủ động mãnh liệt chưa từng có của vị hôn thê.
Quách Phù không nói một lời, đôi tay run rẩy của nàng vội vã giật phăng chiếc thắt lưng da của hắn ném xuống đất. Nàng dùng sức xé toạc vạt áo trung y của Da Luật Tề, để lộ ra khuôn ngực tráng kiện, săn chắc với những múi cơ vạm vỡ màu đồng cổ. Làn da hắn nóng bỏng, lông ngực rậm rạp chạy dọc xuống rốn tỏa ra mùi mồ hôi nam tính nồng nàn. Nàng áp bầu ngực mình vào ngực hắn, cọ xát điên cuồng, hơi thở dồn dập phả lên da thịt hắn.
Nàng đưa tay ra sau lưng, cởi phăng bộ giáp nhẹ màu đỏ rực của mình, để nó rơi xoành xoạch xuống sàn đất. Tiếp đó, nàng lột bỏ chiếc yếm lụa màu hồng nhạt, phơi bày trọn vẹn thân thể xuân thì trần trụi dưới ánh nến chập chờn của căn lều. Cơ thể Quách Phù vô cùng kiều diễm với làn da trắng muốt như tuyết, bầu ngực căng tròn, săn chắc nhô cao với hai núm vú hồng hào đang dựng đứng lên vì lạnh và kích thích. Vòng eo thon thả dẫn xuống cặp hông quả lê nở nang. Vùng tam giác mật của nàng được bao phủ bởi một lớp lông tơ đen nhánh, mềm mại, che khuất đi lồn non nớt hồng hào đang bắt đầu tiết ra những dòng dâm dịch trong suốt do sự kích thích từ nỗi sợ hãi tột độ.
"Tề ca... cho ta... mau ôm lấy ta!" Quách Phù khóc nấc lên, giọng nói khản đặc đầy cầu xin. Nàng quỳ sụp xuống dưới chân hắn, đôi bàn tay ngọc ngà vuốt ve đùi hắn rồi nhanh chóng kéo phăng chiếc quần dài của Da Luật Tề xuống.
Dương vật của Da Luật Tề lập tức bật ra, to lớn, gân guốc và sẫm màu, dài chừng hơn một gang tay, đã cương cứng đến mức cực hạn, giật giật đầy kiêu hãnh giữa hai đùi. Quách Phù nhìn chằm chằm vào con cu thô dài đang nổi đầy gân xanh của hắn. Nàng há miệng ngậm lấy quy đầu to tròn, dùng đầu lưỡi liếm láp điên cuồng từ đỉnh bao quy đầu dọc xuống tận gốc cu, đôi tay vuốt ve hai hòn tinh hoàn căng mọng của hắn.
Sự kích thích mãnh liệt từ khuôn miệng nhỏ nhắn của nàng khiến Da Luật Tề gầm lên một tiếng trầm đục như dã thú. Hắn không thể kiềm chế được bản năng nam tính đang bùng cháy dữ dội. Hắn cúi xuống, thô bạo nắm lấy bả vai Quách Phù, nhấc bổng thân hình trần trụi của nàng lên rồi ném mạnh xuống chiếc giường gỗ rộng giữa lều.
Da Luật Tề đè sụp xuống người nàng. Cơ thể to lớn, nặng nề và nóng bỏng của hắn ép chặt lấy làn da mịn màng của Quách Phù. Hắn dùng hai tay banh rộng hai đùi nàng ra sát nách, để lộ nguyên hình lồn hồng hào đang ướt sũng dâm dịch của nàng. Hai mép lồn đầy đặn co thắt nhè nhẹ, dâm dịch trong suốt chảy ròng ròng xuống kẽ mông trắng ngần.
Không cần dạo đầu thêm, Da Luật Tề nắm chặt lấy gốc cu của mình, chĩa thẳng vào miệng lồn đang mở rộng của Quách Phù rồi dập mạnh hông xuống.
"A...!"
Quách Phù rú lên một tiếng lanh lảnh, lồng ngực ưỡn cong lên, đầu ngửa ra sau. Con cu thô dài của Da Luật Tề đâm ngập vào sâu trong lồn nàng, phá vỡ sự chật hẹp của âm đạo, ma sát mạnh mẽ vào những vách ngăn nhạy cảm bên trong. Cơn đau rát ban đầu nhanh chóng bị thay thế bằng một luồng khoái cảm nóng bỏng chạy dọc sống lưng. Nàng bấu chặt móng tay vào bả vai Da Luật Tề, cào cấu đến mức bật máu, cố gắng ép người hắn sát vào mình.
"Mạnh lên! Tề ca... đâm mạnh lên nữa đi! Đừng dừng lại!" Quách Phù hét lên điên cuồng, đôi mắt nhắm nghiền để ngăn cản những giọt nước mắt trào ra.
Da Luật Tề như phát điên trước sự hoang dại của nàng. Hắn bắt đầu đẩy hông dồn dập. Tiếng da thịt va chạm chan chát vang lên liên hồi trong không gian yên tĩnh của căn lều. Mỗi cú thúc của hắn đều cực kỳ thô bạo, cu đâm sâu sát tận cổ tử cung nàng rồi lại rút ra gần hết, kéo theo dâm dịch trắng đục loãng ra. Quách Phù co hai chân lên, quấn chặt lấy hông hắn, đón nhận từng cú dập như búa bổ. Sự cọ xát điên cuồng giữa hạt nốt bướm nhạy cảm và gốc cu của hắn khiến nàng run rẩy toàn thân, lồn co thắt liên tục.
Nhưng ngay trong cơn khoái cảm thể xác tột đỉnh đó, gương mặt đẫm máu của Dương Quá và tiếng gầm thét thảm khốc của hắn lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí nàng. Cánh tay đứt lìa đầy máu trên sàn gỗ như đang bay lơ lửng trước mắt nàng.
"Không... không phải ta... Tề ca, ôm ta! Đâm mạnh vào!" Quách Phù khóc nấc lên dữ dội, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi đầm đìa trên khuôn mặt kiều diễm. Nàng dùng sức ôm chặt lấy lưng hắn, rên rỉ lớn tiếng để át đi tiếng thét của Dương Quá đang vang vọng trong đầu.
Da Luật Tề thấy vị hôn thê khóc, lòng dâng lên niềm xót thương lẫn dục vọng muốn chiếm đoạt hoàn toàn. Hắn lật người Quách Phù lại, bắt nàng quỳ sấp trên giường theo tư thế từ phía sau. Từ góc độ này, bờ mông tròn trịa, trắng ngần của nàng nhô cao, để lộ lồn hồng hào đang sũng nước dâm đục chảy dài xuống bắp đùi. Da Luật Tề quỳ phía sau, hai tay bóp chặt lấy hông nàng đến mức hằn lên những vết đỏ, rồi một lần nữa cắm thẳng cu vào sâu trong lồn nàng.
"Bạch... bạch... bạch..."
Tiếng thúc hông thô bạo vang lên dồn dập. Da Luật Tề liên tục dập mạnh, cu cọ xát điên cuồng vào lồn Quách Phù từ phía sau. Nàng cúi đầu xuống gối, vừa rên rỉ lớn tiếng vừa khóc nghẹn ngào. Sự va chạm thể xác trần trụi và nỗi đau tinh thần giằng xé khiến nàng như rơi vào vực sâu của dục vọng và tội lỗi. Hông nàng vô thức đẩy lùi lại để đón nhận con cu của hắn sâu hơn, mỗi lần cu đâm chạm đáy cổ tử cung, nàng lại run lên một cái, lồn kẹp chặt lấy dương vật hắn đầy khát khao.
Cuối cùng, sau một cú thúc cực mạnh chạm đáy âm đạo, Da Luật Tề gầm lên một tiếng dài, toàn thân co rút dữ dội. Hắn bắn toàn bộ luồng tinh dịch nóng ấm, đặc sệt vào sâu bên trong lồn Quách Phù. Quách Phù cũng co giật mạnh, lồn nàng co thắt kịch liệt đón nhận luồng tinh dịch đang phun trào, đưa cả hai chạm tới đỉnh điểm của sự hoan lạc điên cuồng.
Da Luật Tề mệt mỏi nằm sụp xuống bên cạnh, ôm lấy Quách Phù. Khi hắn rút cu ra, một dòng tinh dịch trắng đục lẫn dâm dịch và máu loãng rỉ ra từ mép lồn sưng đỏ của nàng, chảy dọc theo đùi xuống tấm đệm giường.
Quách Phù nằm nghiêng, cuộn tròn người lại trong lòng Da Luật Tề, hai tay ôm lấy ngực hắn, nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi. Trong bóng tối chập chờn của căn lều, hình ảnh cánh tay đứt lìa của Dương Quá vẫn lơ lửng trước mắt nàng như một lời nguyền rủa vĩnh viễn không thể xóa nhòa.