Dương Quá khép hờ hàng mi, bàn tay vừa bị Trình Anh buông ra vẫn còn vương chút hơi lạnh của đêm tối. Đầu óc hắn quay cuồng, những vết thương do chân khí hỗn loạn kích thích khiến lồng ngực phập phồng đau nhức. Hắn thở hắt ra một hơi dài, nghiêng đầu áp sát vào gối gỗ, cố gắng chìm vào giấc ngủ để xoa dịu kinh mạch đang rạn nứt. Trong cơn mộng mị chập chờn, bóng tối bao trùm lấy hắn như một tấm lưới dày đặc, đan xen là những âm thanh hỗn độn của chốn giang hồ—tiếng phất trần xé gió của Lý Mạc Sầu, tiếng chửi rủa tục tĩu của đám đạo sĩ Toàn Chân Giáo, và cả tiếng thở dài u uất của Trình Anh lúc nãy.
Khi hơi thở của Dương Quá bắt đầu trầm xuống, trở nên đều đặn nhưng nặng nề, một bóng trắng từ sau tấm bình phong tre nứa khẽ động, chầm chậm tiến về phía giường gỗ.
Tiểu Long Nữ bước đi không gây ra một tiếng động nhỏ nào trên nền đất ẩm. Bóng dáng nàng thanh mảnh, cô độc dưới ánh trăng mờ nhạt lọt qua khe cửa sổ. Nàng đã đứng ở đó từ rất lâu, ẩn mình sau bức bình phong tre, lặng lẽ chứng kiến toàn bộ những gì đã diễn ra trong căn phòng nhỏ này. Từ những lời sỉ nhục đầy ác ý, tục tĩu của gã đạo sĩ Toàn Chân Giáo ban ngày réo gọi tên nàng và hắn, cho đến ánh mắt đầy tình ý nhưng cam chịu, nhẫn nhịn của Trình Anh lúc nãy khi băng bó cho hắn, tất cả như những nhát dao đâm vào lồng ngực nàng, rỉ máu không ngừng.
Nàng đứng lặng bên giường, đôi mắt trong vắt giờ đây phủ một tầng sương mờ. Những ký ức về những ngày tháng yên bình trong Cổ Mộ lạnh lẽo ùa về, đối lập gay gắt với thực tại tàn khốc bên ngoài. Ở nơi thâm sơn cùng cốc ấy, họ chỉ là sư phụ và đồ đệ, cùng luyện công, cùng chia sẻ từng hơi ấm trên giường đá hàn ngọc. Khi ấy, mỗi lần hai cơ thể cởi bỏ y phục để thoát nhiệt khi luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh, da thịt chạm nhau tuy nóng bỏng nhưng lòng họ vẫn giữ được sự thuần khiết. Thế nhưng, khi bước chân vào chốn hồng trần cuồn cuộn này, tình cảm của họ lại bị coi là thứ đại nghịch bất đạo, bị người đời phỉ nhổ, nguyền rủa.
Nàng nhớ lại gương mặt phẫn nộ của Dương Quá ban ngày, nhớ lại cách hắn siết chặt lấy tay nàng để bảo vệ, bất chấp những lời lăng mạ tục tĩu từ miệng gã đạo sĩ kia. Hắn đang phải gồng mình chống chọi với cả giang hồ rộng lớn, gánh chịu mọi búa rìu dư luận chỉ vì muốn được ở bên cạnh nàng. Tình yêu của họ không sai, nhưng thế gian này không dung thứ cho nó. Sự tồn tại của nàng bên cạnh hắn giống như một sợi dây xích vô hình, trói buộc tương lai của hắn, biến hắn thành mục tiêu tấn công của mọi kẻ tự xưng là danh môn chính phái.
Nàng cúi người nhìn ngắm gương mặt Dương Quá. Dưới ánh trăng lu mờ, những vết sẹo dọc ngang trên làn da rám nắng của hắn hiện lên rõ mồn một. Gương mặt chàng trai trẻ tuổi vốn dĩ kiêu ngạo, bất kham giờ đây hằn sâu vẻ mỏi mệt và đau đớn. Ý nghĩ rời đi trỗi dậy, buốt nhói trong tim nàng. Nàng không muốn cướp đi tiền đồ của đồ đệ, không muốn hắn vì nàng mà bị vạn người phỉ nhổ. Nàng biết, chỉ khi nàng biến mất, giang hồ mới buông tha cho hắn, hắn mới có thể ngẩng cao đầu làm một đại hiệp đường đường chính chính.
Tiểu Long Nữ nhớ lại những lời đàm tiếu tàn nhẫn của người đời. Họ gọi nàng là yêu nữ dụ dỗ đồ đệ, gọi hắn là kẻ nghịch luân súc sinh. Mỗi lời nói như một mũi tên tẩm độc găm vào tâm trí nàng. Nàng có thể không quan tâm đến miệng lưỡi thế gian, nhưng nàng không thể trơ mắt nhìn Dương Quá bị hủy hoại. Hắn có một tiền đồ xán lạn, hắn có bản lĩnh để trở thành một đại hiệp được vạn người kính trọng. Nhưng chỉ cần nàng còn ở bên hắn, hắn sẽ mãi là kẻ thù của võ lâm, bị săn đuổi và khinh ghét. Nàng nghĩ đến Trình Anh, một cô nương dịu dàng, thông tuệ, xuất thân danh môn. Trình Anh có thể chăm sóc hắn, có thể cho hắn một cuộc sống bình yên, không bị người đời dị nghị. Nỗi ghen tuông nữ tính thoáng qua nhanh chóng bị dập tắt bởi nỗi tự ti và xót xa vô bờ bến. Nàng nhận ra mình chỉ mang lại tai họa cho người mình yêu thương nhất.
Sự đấu tranh nội tâm diễn ra dữ dội trong lòng Tiểu Long Nữ. Một nửa trong nàng gào thét muốn ôm lấy hắn, cùng hắn trốn chạy đến góc bể chân trời, mặc kệ thế gian điên đảo. Nhưng nửa kia, lý trí lạnh lùng của một người sư phụ, lại bảo nàng phải buông tay để hắn được sống. Nàng không thể ích kỷ cướp đi cuộc đời của đồ đệ. Nàng đứng lặng bên mép giường, giọt nước mắt lạnh buốt đọng nơi bờ mi dài rơi xuống, vỡ tan trên gò má đầy sẹo của Dương Quá. Nàng quyết định rồi. Nàng phải đi. Phải biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời hắn để hắn được tự do, được sống một cuộc đời bình thường.
Thế nhưng, trước khi bước vào bóng tối của sự chia ly mãi mãi, nàng muốn trao cho hắn tất cả những gì tinh khiết nhất của thân xác mình, muốn khắc ghi hơi ấm của hắn vào tận xương tủy.
Tiểu Long Nữ chầm chậm cúi người xuống. Khoảng cách giữa hai gương mặt thu hẹp lại cho đến khi hơi thở nóng hổi của Dương Quá phả lên làn da mát lạnh của nàng. Đôi môi nàng run rẩy, nhẹ nhàng đặt lên môi hắn một nụ hôn khẽ khàng. Đó là một nụ hôn đong đầy xót xa, dịu dàng chạm vào làn môi khô ráp của chàng trai đang ngủ say. Nàng khẽ mút nhẹ, cảm nhận sự ấm áp từ hắn, nước mắt nàng chảy xuống, hòa vào nụ hôn mặn chát. Nàng hôn hắn thật lâu, như muốn truyền hết tình yêu và sự tuyệt vọng của mình vào nụ hôn này. Dương Quá trong cơn mơ màng khẽ động đậy môi, vô thức đáp lại nụ hôn của nàng bằng một tiếng thở dài nhè nhẹ.
Dứt khỏi nụ hôn, Tiểu Long Nữ đưa tay lên gáy, nhẹ nhàng cởi bỏ dải lụa trắng buộc tóc. Mái tóc đen dài như thác đổ xuống vai, che hờ khuôn mặt thanh tú đẫm lệ. Nàng từ tốn cởi bỏ lớp áo lụa ngoài màu trắng, tiếp đó là chiếc yếm mỏng manh, để lộ ra thân hình khỏa thân thanh khiết dưới ánh trăng mờ. Da thịt nàng trắng muốt như ngọc thạch, hơi nhợt nhạt vì lạnh nhưng lại mang một vẻ khêu gợi tột cùng. Hai bầu ngực tròn trịa, căng đầy khẽ rung lên theo từng nhịp thở dồn dập, đầu vú hồng hào nhỏ nhắn dựng đứng lên trong không khí lạnh lẽo của căn phòng. Nàng bước hẳn lên giường, nhẹ nhàng quỳ gối bên cạnh Dương Quá. Đôi chân thon dài mở rộng, phơi bày khe lồn hồng hào, mịn màng đã bắt đầu rỉ ra những giọt dâm dịch ấm áp vì tình ý đè nén bấy lâu nay. Nàng đưa ngón tay ngọc ngà vuốt nhẹ mép lồn ướt át, cảm nhận sự nhạy cảm và ham muốn đang dâng tràn trong cơ thể mình.
Nàng tiếp tục cúi xuống, kéo nhẹ chiếc quần trong của Dương Quá xuống tận đùi. Nam căn của hắn lập tức lộ ra dưới ánh trăng nhạt. Chiếc cu to lớn, thô cứng và nóng bóng của hắn đang trong trạng thái cương cứng, dựng thẳng lên đầy uy lực. Đầu cu sưng to, gân guốc nổi dọc thân cu giật nhẹ theo từng nhịp mạch đập. Tiểu Long Nữ nhìn chăm chú vào thứ nam tính thô ráp ấy, lòng nàng dâng lên một nỗi khát khao mãnh liệt pha lẫn e thẹn. Nàng dùng bàn tay mềm mại của mình nắm lấy thân cu của hắn, vuốt ve chậm rãi từ gốc đến ngọn, cảm nhận sức nóng hừng hực tỏa ra từ da thịt hắn. Đầu khấc sưng to bắt đầu rỉ ra một chút dịch trong suốt, dính vào lòng bàn tay nàng.
Tiểu Long Nữ áp trọn cơ thể trần trụi của mình lên lồng ngực nóng hổi của Dương Quá. Làn da lạnh băng của nàng va chạm với thân thể hừng hực nhiệt lượng nam tính của hắn tạo nên một luồng điện chạy dọc sống lưng cả hai. Nàng ôm siết lấy bờ vai rộng của hắn, hai bầu ngực căng tròn bị ép chặt vào vòm ngực rắn chắc của Dương Quá, đầu vú cọ xát tạo ra những luồng khoái cảm tê dại.
Tiểu Long Nữ chủ động dịch chuyển hông, ghé sát lồn hồng hào của mình vào đầu cu nóng hổi của hắn. Nàng chầm chậm ngồi xuống, dẫn dắt đầu khấc to lớn của hắn xâm nhập vào bên trong mình. Cánh lồn hồng hào, ướt đẫm dâm dịch từ từ bị nong rộng ra. Cảm giác căng đầy, nóng bỏng ngập tràn khiến nàng run lên bần bật. Nàng nhắm chặt mắt, cắn môi để chịu đựng sự xâm nhập thô bạo nhưng đầy ngọt ngào này. Từng phân của chiếc cu to lớn lún sâu vào âm đạo chật hẹp, ma sát với những vách thịt mềm mại đang co thắt liên hồi. Dâm dịch tuôn ra xối xả làm ướt sũng cả vùng nhạy cảm của hai người, tạo ra những tiếng nước nhóp nhép nhè nhẹ khi nàng hạ hông xuống hết cỡ, nuốt trọn nam căn của hắn vào tận cùng lòng lồn.
Khi hai cơ thể đã hoàn toàn khít khao, Tiểu Long Nữ bắt đầu di chuyển hông nhịp nhàng. Nàng nâng người lên rồi lại hạ xuống, chậm rãi nhưng đầy sức nặng. Khoái cảm nhục dục từ nơi giao hợp truyền đi khắp cơ thể, khiến thần trí nàng trở nên mê muội. Nước mắt nàng rơi lả tả trên mặt Dương Quá, hòa cùng mồ hôi đang rịn ra trên trán hắn. Cơn khoái cảm đan xen với nỗi đau lòng khiến lồn nàng co thắt dữ dội, ôm chặt lấy thân cu của hắn.
Dương Quá trong cơn mơ màng dường như cũng cảm nhận được sự sung sướng tột cùng này. Bản năng nam tính của hắn trỗi dậy mãnh liệt. Hắn vô thức đưa hai bàn tay to lớn lên ôm chặt lấy hông nàng, phối hợp đẩy hông từ dưới lên để đón nhận mỗi cú nhấn của nàng. Mỗi lần hắn thúc mạnh, chiếc cu to lớn lại cắm sâu vào cổ tử cung nàng, cọ xát vào hạt mầm nhạy cảm khiến Tiểu Long Nữ run rẩy dữ dội. Nàng cúi người xuống, mái tóc đen dài xõa tung che phủ cả hai gương mặt. Nàng hôn lên cổ hắn, cắn nhẹ vào bả vai rắn chắc của hắn để ngăn tiếng rên rỉ bật ra khỏi cổ họng.
Nàng đổi tư thế, nằm nghiêng xuống giường, co một chân lên để hắn nằm nghiêng ôm lấy nàng từ phía sau. Trong tư thế úp thìa này, chiếc cu to lớn của hắn vẫn cắm ngập trong lồn nàng, tiếp tục đưa đẩy thô bạo từ phía sau. Lưng nàng áp sát vào lồng ngực nóng rực của hắn, mông cong tròn tì chặt vào gốc cu gân guốc. Sự cọ xát trực tiếp, da thịt chạm da thịt mang lại cảm giác thân mật đến nghẹt thở. Nàng cảm nhận rõ ràng từng đợt mạch đập rộn ràng của chiếc cu bên trong lồn mình, nó nóng bỏng và cứng rắn như một khúc gỗ ngâm nước nóng. Nàng khao khát được hắn đâm xuyên qua mãi mãi, được lấp đầy bởi thứ nam tính thô bạo kia, nhưng nỗi đau ly biệt kìm giữ nàng lại ở ranh giới cuối cùng.
Cơn cực khoái ập đến dữ dội. Lồn nàng co thắt kịch liệt, dâm dịch tuôn ra xối xả như muốn bao bọc lấy toàn bộ nam căn của hắn. Dương Quá rên rỉ một tiếng trầm đục trong giấc ngủ, chiếc cu của hắn giật mạnh liên hồi bên trong nàng, bắn ra những luồng tinh dịch nóng ấm xối xả vào tận cùng âm đạo của nàng. Tiểu Long Nữ siết chặt lấy tay hắn, đón nhận dòng nước nóng ấm ấy chảy tràn trong cơ thể mình. Cả hai run rẩy ôm chặt lấy nhau, chìm đắm trong sự thăng hoa nhục cảm đau đớn cuối cùng trước khi buông bỏ.
Khi cơn rùng mình run rẩy của cực khoái qua đi, Tiểu Long Nữ chầm chậm ngồi dậy, cơ thể rã rời nhưng tâm trí lại vô cùng tỉnh táo và lạnh lẽo. Nàng nhìn Dương Quá lần cuối, khuôn mặt hắn lúc này đã giãn ra, vẻ mệt mỏi được thay thế bằng sự thỏa mãn nhè nhẹ trong giấc ngủ. Nàng vội vàng bước xuống giường, nhặt quần áo dưới đất khoác nhanh lên người. Nàng buộc lại dải lụa trắng lên tóc, dọn dẹp mọi dấu vết như chưa từng có cuộc gặp gỡ vừa rồi, ngoại trừ vệt ẩm ướt đầy dâm dịch và tinh dịch trên chiếc quần trong và chăn đệm của hắn. Thân ảnh trắng muốt nhẹ nhàng lướt ra phía cửa sổ, biến mất vào màn đêm lạnh giá hoang vu, chỉ để lại chiếc giường gỗ trống không bên cạnh chàng trai đang ngủ say.
Dương Quá đột ngột giật mình thức giấc, lồng ngực phập phồng thở dốc giữa khoảng tối tĩnh mịch. Hắn vừa trải qua một giấc mộng xuân vô cùng chân thực, nơi hắn được ôm ấp bởi một thân thể ngọc ngà mát lạnh, được hôn lên bờ môi ngọt ngào và được cọ xát nam căn vào một nơi mềm mại, ướt át. Cơn sảng khoái tột đỉnh vẫn còn để lại dư âm tê dại ở vùng dưới cơ thể, khiến chiếc cu của hắn vẫn còn cương cứng, đầu cu dính dớp chất dịch ẩm nóng. Theo bản năng, hắn đưa bàn tay run rẩy quờ quạng sang khoảng giường bên cạnh, nhưng ngón tay chỉ chạm vào lớp chăn đệm lạnh ngắt, trống rỗng.
"Cô cô..." Hắn khẽ gọi, giọng nói lạc đi trong bóng tối.
Hắn ngồi bật dậy, đôi mắt mở to cố gắng nhìn xuyên qua màn đêm tĩnh mịch của căn phòng lá. Căn phòng trống rỗng đến lạnh người. Ánh trăng nhạt nhòa chiếu qua khe cửa sổ mở hờ, hắt những vệt sáng cô liêu lên mặt đất. Sự hoang mang bắt đầu lan tỏa trong tâm trí hắn. Hắn đưa tay chạm vào chiếc quần trong của mình, cảm nhận được mảng ướt đẫm, ẩm ướt và mùi hương hoa trà tiêu sầu nhàn nhạt quen thuộc của nàng. Mùi hương ấy không thể là giả. Giấc mơ ấy... không phải là mơ.
"Cô cô! Nàng ở đâu?"
Dương Quá hét lên, giọng nói khản đặc đầy hoảng loạn. Hắn bật dậy khỏi giường, bất chấp những vết thương trên người đang nhói đau khi chân khí hỗn loạn chưa điều hòa hẳn. Hắn loạng choạng bước đi, suýt ngã quỵ bên cạnh chiếc bàn gỗ. Hắn chạy nhào ra sau tấm bình phong tre, nơi nàng từng đứng ẩn hiện. Trống rỗng. Chỉ có bóng tối u ám đáp lại tiếng gọi của hắn.
Hắn lao đến bên cửa sổ, đẩy mạnh hai cánh cửa gỗ ra. Cơn gió đêm lạnh buốt ùa vào phòng, thổi tung mái tóc bù xù của hắn, rít lên những tiếng u uất qua các khe lá. Dương Quá nhoài người ra ngoài cửa sổ, dáo dác nhìn quanh. Màn đêm hoang vu bao trùm lấy vạn vật, núi rừng đen kịt lặng ngắt như tờ, không một bóng người, không một tiếng động. Chỉ có tiếng xạc xào của lá cây và tiếng côn trùng kêu râm ran dưới bụi cỏ.
"Cô cô! Nàng đừng bỏ ta! Nàng ở đâu? Mau ra đây đi!" Hắn gào lên vào khoảng không vô định, giọng nói nghẹn ngào chứa đựng nỗi tuyệt vọng tột cùng.
Nỗi hụt hẫng dữ dội ập đến, bóp nghẹt lồng ngực Dương Quá. Hắn cảm thấy mặt đất dưới chân như đang sụp đổ. Tại sao nàng lại bỏ đi? Có phải nàng đã nghe thấy những lời lăng mạ của gã đạo sĩ kia? Có phải nàng nghĩ rằng nàng là gánh nặng của hắn? Hắn đâu có cần cái danh tiếng đại hiệp giả tạo đó, hắn chỉ cần nàng mà thôi! Dương Quá khuỵu gối xuống bên bậu cửa sổ, hai tay đấm mạnh vào tường gỗ đến rỉ máu. Sự bất lực và đau đớn cào xé tâm can hắn. Hắn đã mất nàng một lần nữa, ngay khi hắn ngỡ rằng họ đã có thể cùng nhau vượt qua giông bão. Căn phòng trống rỗng và khoảng giường lạnh ngắt như một hố sâu ngăn cách họ, chỉ còn vương lại mùi hương hoa trà tiêu sầu nhàn nhạt như trêu ngươi nỗi đau lòng của chàng trai trẻ độc hành giữa thế gian.