Dương Quá ôm ngang eo Lục Vô Song lao đi trong ngách đá tối đen như mực. Đùi hắn căng lên, từng thớ cơ bắp co rút mạnh mẽ dưới mỗi cú nhún người vọt tới trước. Trên vai hắn, đầu Lục Vô Song nghẹo sang một bên, hơi thở nóng hổi dồn dập phả thẳng vào hõm cổ hắn. Làn da thịt mịn màng nơi hông nàng dán chặt vào mạn sườn hắn qua lớp vải thô rách nát.
Sự bứt rứt truyền đến từ phần dưới cơ thể mỗi lúc một rõ rệt. Dâm dịch ấm nóng từ âm đạo của Lục Vô Song khi nãy cùng với chút tinh chất chưa kịp xuất của hắn dính dớp đầy trên dương vật, dính bết vào lớp vải quần trong thô ráp. Mỗi bước chạy, nam căn của hắn lại cọ xát vào lớp vải thô, mang theo một cơn ngứa ngáy và kích thích âm ỉ đầy khó chịu. Cảm giác nhớp nháp của nước lồn bắt đầu khô lại, co kéo lớp da quy đầu khiến hắn vừa muốn dừng lại để vuốt ve, vừa muốn lao thật nhanh để thoát khỏi sự truy đuổi của Lý Mạc Sầu.
"Cẩu nam nữ! Xem các ngươi chạy đi đâu!"
Tiếng hét lạnh lùng của Lý Mạc Sầu vang vọng trong hang đá, kéo theo những tiếng rít xé gió kinh người. Ba luồng ánh sáng xanh biếc của Băng Phách Thần Châm phóng tới như sao băng, nhằm thẳng vào lưng Dương Quá.
Hắn nghe gió đoán hướng, không dám quay đầu, lập tức nghiêng người áp sát vào vách đá ướt át. Những chiếc kim độc sượt qua vai hắn, cắm phập vào vách đá bên cạnh, phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn cùng làn khói độc màu lam nhạt. Dương Quá nín thở, chân khí phái Cổ Mộ vận chuyển đến mức tối đa, đưa hai người lướt qua một khe hẹp chỉ vừa một thân người nằm nghiêng. Hắn lách người qua, cùi chỏ cọ sát vào vách đá sắc nhọn đến rướm máu, nhưng hắn không hề giảm tốc độ.
Phía sau gáy hắn, tiếng gió rít từ những đường phất trần của nữ ma đầu vẫn đuổi theo sát sạt, quất vào đá tai mèo phát ra những tiếng chát chúa. Dương Quá nhún người nhảy vọt lên một tảng đá cao nhô ra, dùng chân đạp mạnh. Tảng đá bị lực đẩy cực mạnh làm nứt toác, đổ sụp xuống lối đi hẹp phía sau, tạm thời ngăn cản bước chân của Lý Mạc Sầu. Hắn nghe tiếng đá lở rầm rầm cùng tiếng chửi rủa đầy phẫn nộ của nữ ma đầu, lòng mừng thầm, lập tức dốc toàn lực lao về phía trước.
Một luồng gió mát rượi đột ngột ập vào mặt. Dương Quá biết mình đã thoát ra khỏi hệ thống hang ngầm. Hắn đạp mạnh vào một tảng đá rêu phong ở cửa hang, ôm chặt Lục Vô Song bay vút lên, đáp xuống bụi trúc rậm rạp phía ngoài.
Dưới ánh trăng mờ nhạt lọt qua tán trúc, Trình Anh đang đứng tựa lưng vào một gốc tre, tay cầm thanh kiếm gãy, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ lo lắng. Thấy bóng người lao ra, nàng vội vàng giơ kiếm phòng thủ, nhưng khi nhận ra gương mặt đầy mồ hôi của Dương Quá, nàng khẽ kêu lên một tiếng nhỏ:
"Dương công tử!"
Dương Quá đáp xuống đất, chân hắn hơi khụy đi vì kiệt sức. Hắn lập tức đặt Lục Vô Song xuống bãi cỏ mềm dưới chân Trình Anh. Vạt váy của Vô Song rách tả tơi, để lộ cặp đùi thon thả còn loang lổ những vệt nước bóng loáng, nhầy nhụa chưa kịp lau sạch. Mùi hương ngai ngái của xác thịt vừa trải qua một cuộc mây mưa vụng trộm tỏa ra trong không gian ẩm ướt của rừng trúc.
Lục Vô Song tựa người vào gốc tre, hơi thở vẫn còn đứt quãng. Nàng ngước nhìn Dương Quá, đôi mắt to tròn long lanh đầy nước, hai tay vô thức bấu chặt lấy vạt áo hắn như không muốn rời xa. Dương vật của Dương Quá cọ mạnh vào lớp quần lót dính dính, làm hắn run nhẹ. Hắn cố gắng gỡ những ngón tay của nàng ra, giọng nói khàn đặc:
"Lý Mạc Sầu sắp đuổi tới nơi rồi. Trình cô nương, mau mang nàng đi trước. Đi lối phía nam, tránh xa những con đường lớn."
Trình Anh nhìn lướt qua vệt ướt át dính trên quần Dương Quá, rồi lại nhìn sang vẻ mặt đỏ bừng đầy xuân sắc của biểu muội mình. Đôi mắt nàng khẽ dao động. Nàng là người tinh tế, chỉ nhìn qua vạt áo rách nát lộ ra bầu ngực căng đầy phập phồng của Lục Vô Song cùng mùi vị ái tình nồng đượm trong không khí liền hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra trong hang tối. Lòng nàng dâng lên một nỗi xót xa mơ hồ, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có. Nàng không hỏi một câu nào về những gì đã xảy ra trong hang đá, chỉ cúi người dìu Lục Vô Song đứng dậy.
"Còn huynh thì sao?" Trình Anh khẽ hỏi, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào khó nhận biết.
"Ta đi tìm sư phụ của ta." Dương Quá quay lưng lại, giọng hắn dứt khoát nhưng có phần vội vã, như thể hắn đang trốn chạy khỏi chính sự ham muốn đang bùng cháy trong cơ thể mình. "Chúng ta sẽ hội hợp sau."
Lục Vô Song mím chặt môi, nhìn theo bóng lưng hắn. Nàng muốn gọi to tên hắn, muốn kéo hắn lại để tiếp tục cuộc hoan ái thô bạo vào sâu trong cơ thể mình mà hắn đã bỏ dở, nhưng cái lạnh buốt của gió đêm thổi qua bắp đùi trần trụi khiến nàng tỉnh táo lại. Nàng cắn môi đến bật máu, để mặc Trình Anh dìu đi vào sâu trong rừng trúc tối tăm. Trình Anh ngoảnh đầu nhìn bóng dáng cao lớn của Dương Quá lần cuối, thầm thở dài một tiếng, ghì chặt vai biểu muội bước nhanh hơn.
Dương Quá không ngoảnh lại nhìn. Hắn phi thân băng qua những tán cây, hướng về phía bìa rừng phía đông, nơi hắn và Tiểu Long Nữ đã hẹn trước. Hơi nóng dưới hạ bộ vẫn chưa tan. Dương vật của hắn vẫn nửa cương nửa mềm nằm trong chiếc quần trong dơ bẩn. Mỗi nhịp nhảy của hắn lại khiến da thịt cọ xát với dâm dịch khô cứng, gợi lại cảm giác âm đạo ấm nóng, khít khao của Lục Vô Song đang co thắt liên tục quanh dương vật hắn.
Hắn tự sỉ nhục bản thân trong lòng. Sư phụ của hắn là một người băng thanh ngọc khiết, như tiên nữ trên trời không vướng bụi trần. Vậy mà hắn, chỉ vì một chút dụ dỗ thể xác và hoàn cảnh ép buộc, lại dám cùng một cô nương khác làm chuyện đồi bại ngay dưới mũi của kẻ thù. Sự hổ thẹn dâng lên ngập tràn trong lồng ngực, xen lẫn với sự thèm khát đê hèn của một gã trai mới lớn vừa nếm trải mùi vị đàn bà.
Đến bìa rừng, dưới bóng một cây tùng cổ thụ, một bóng người màu trắng đang đứng lặng lẽ.
Tiểu Long Nữ đứng đó, tà áo lụa trắng muốt buông thõng, không một nếp nhăn, không một vệt bụi. Nàng như một pho tượng ngọc thạch được tạc từ băng tuyết của đỉnh núi Chung Nam, tĩnh lặng và thanh khiết đến mức khiến người ta không dám thở mạnh. Đôi mắt trong vắt như nước hồ mùa thu của nàng khẽ chuyển động khi nghe tiếng bước chân của hắn.
Dương Quá dừng bước cách nàng ba trượng. Hắn nhìn lại bản thân mình: áo quần xộc xệch, bụi đất bám đầy người, và tệ hại hơn cả là mùi vị hoan ái của Lục Vô Song vẫn còn vương trên da thịt hắn. Hắn cảm thấy mình giống như một vũng bùn dơ bẩn đang đứng trước một đóa hoa sen tuyết.
"Quá nhi." Tiểu Long Nữ khẽ gọi, giọng nói của nàng trong trẻo, không chút gợn sóng.
"Sư phụ." Dương Quá cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt nàng. Hắn sợ nàng sẽ nhìn thấy sự tà ác và dục vọng vẫn còn đang âm ỉ trong mắt hắn.
Tiểu Long Nữ bước lại gần. Nàng di chuyển nhẹ nhàng như lướt đi trên mặt đất. Khi nàng đứng trước mặt hắn, một mùi hương hoa nhài thanh khiết, dịu nhẹ tỏa ra, hoàn toàn lấn át mùi hương ngai ngái dơ bẩn trên người Dương Quá. Nàng đưa bàn tay nhỏ nhắn, trắng muốt và mát lạnh lên, nhẹ nhàng chạm vào vệt máu trên cùi chỏ của hắn.
Cảm giác mát lạnh từ đầu ngón tay nàng truyền qua da thịt khiến Dương Quá rùng mình một cái. Luồng hơi lạnh ấy chạy dọc sống lưng, dội thẳng xuống hạ bộ, khiến dương vật đang cương cứng của hắn lập tức thu nhỏ lại. Nhưng sự va chạm ấy cũng khơi dậy một khát khao khác sâu kín hơn. Hắn muốn nắm lấy bàn tay lạnh giá này, muốn đè nàng xuống bãi cỏ kia và dùng hơi nóng của mình để sưởi ấm cho nàng. Sự mâu thuẫn giữa kính trọng và thèm khát xác thịt giằng xé tâm can hắn.
"Con bị thương sao?" Nàng hỏi, giọng điệu mang theo chút quan tâm nhạt nhòa nhưng chân thành.
"Đệ tử không sao. Chỉ là vết thương nhỏ khi chạy trốn Lý Mạc Sầu." Dương Quá vội vàng lùi lại nửa bước để tránh sự đụng chạm của nàng. "Chúng ta mau xuống núi thôi. Nơi này không an toàn."
Tiểu Long Nữ khẽ gật đầu. Nàng không nhận ra sự bối rối và tà ý trong lòng đồ đệ, chỉ xoay người đi trước. Dương Quá nhìn theo bóng lưng thon thả của nàng dưới lớp lụa trắng, hít một hơi thật sâu để đè nén ngọn lửa lòng đang chực chờ bùng phát, rồi chầm chậm bước theo sau.
***
Hai người đi bộ suốt đêm, đến sáng thì tới một trấn nhỏ dưới chân núi. Đây là một thị trấn biên thùy náo nhiệt, người qua kẻ lại đông đúc. Tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng vó ngựa lọc cọc trên đường đá, và tiếng trò chuyện ồn ào của khách bộ hành tạo nên một bầu không khí hồng trần cuồn cuộn.
Tiểu Long Nữ bước đi chậm rãi, đôi mắt vốn luôn tĩnh lặng nay khẽ dao động trước những cảnh tượng xa lạ. Nàng nhìn những xửng bánh bao bốc khói nghi ngút bên đường, những sạp vải rực rỡ sắc màu, rồi lại giật mình né tránh khi một cỗ xe ngựa chạy sượt qua. Nàng chưa từng xuống núi, cuộc sống biệt lập trong Cổ Mộ u tối khiến nàng hoàn toàn xa lạ với âm thanh và nhịp sống của nhân gian. Sự ồn ã này làm nàng cảm thấy ngột ngạt và có chút hoang mang.
Dương Quá đi bên cạnh Tiểu Long Nữ. Để bảo vệ nàng khỏi những kẻ chen lấn trên con phố chật hẹp, hắn chủ động đưa tay ra, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng.
Bàn tay Tiểu Long Nữ không chút ấm áp, mềm mại và mát rượi như một miếng ngọc thạch vừa được vớt lên từ dòng suối lạnh. Dương Quá siết nhẹ những ngón tay thon dài của nàng trong lòng bàn tay thô ráp của mình. Sự xúc chạm da thịt này lập tức truyền một luồng điện chạy dọc cánh tay hắn. Hơi nóng trong người hắn lại bắt đầu trỗi dậy. Hắn nhớ lại cảm giác khi tay hắn bóp mạnh vào bầu ngực căng tròn của Lục Vô Song, nhớ lại tiếng rên rỉ của nàng ta.
Hắn cắn chặt răng, vận chuyển chân khí Ngọc Nữ Tâm Kinh để xua tan những hình ảnh đồi bại đó ra khỏi đầu. Hắn tự nhắc nhở bản thân rằng người bên cạnh hắn là sư phụ, là người hắn phải dùng cả mạng sống để tôn kính, chứ không phải là công cụ để thỏa mãn dục vọng đê hèn.
Tiểu Long Nữ khẽ quay đầu nhìn hắn. Nàng để mặc cho hắn nắm tay, dắt đi giữa dòng người ngược xuôi. Cảm giác ấm áp từ bàn tay to lớn, thô ráp của Dương Quá truyền sang giúp nàng vơi đi phần nào nỗi bất an giữa chốn đông người. Nàng nhìn hắn, khẽ hỏi:
"Quá nhi, thế giới bên ngoài lúc nào cũng ồn ào như thế này sao?"
"Sư phụ, đây chỉ là một trấn nhỏ thôi. Những thành trì lớn còn náo nhiệt hơn nhiều. Sau này đệ tử sẽ dẫn người đi xem khắp nơi." Dương Quá mỉm cười, lòng tràn ngập cảm giác muốn chở che cho người nữ tử thanh khiết này.
Vẻ ngoài thoát tục của hai người nhanh chóng thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Tiểu Long Nữ quá đẹp, vẻ đẹp của nàng không thuộc về nhân gian này, khiến bất cứ nam nhân nào đi qua cũng phải ngoảnh lại nhìn với ánh mắt thèm thuồng, kinh ngạc. Còn Dương Quá, dù ăn mặc đơn giản, nhưng thân hình cao lớn, gương mặt góc cạnh phong trần cũng toát lên vẻ khí khái của một thiếu niên anh tuấn.
Tuy nhiên, sự thân mật của hai người lại gieo vào mắt đám người giang hồ những suy nghĩ khác.
Tại một quán trà lớn bên đường, một nhóm võ phu ăn mặc nhếch nhác, tay lăm lăm binh khí đang ngồi uống rượu. Bọn họ nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm chặt của Dương Quá và Tiểu Long Nữ. Một gã râu quai nón, mắt chéo hung ác, nốc cạn bát rượu lớn rồi đập mạnh xuống bàn, cười hô hố:
"Này các huynh đệ, nhìn xem kia là ai? Không phải là truyền nhân của Cổ Mộ phái đó sao?"
Một gã khác, gầy gò như bộ xương khô, ghé tai nói nhỏ điều gì đó, rồi cả bọn cùng cười rộ lên một cách tục tĩu. Những tiếng bàn tán thô thiển bắt đầu truyền vào tai Dương Quá.
"Hóa ra là hai thầy trò nhà nọ à? Nhìn cô ả trắng trẻo, thanh khiết thế kia, ai ngờ lại thích ăn thịt tươi."
"Sư phụ dắt tay đồ đệ đi giữa phố thế này, chắc đêm đến cũng truyền thụ võ công trên giường chứ gì? Nghe nói phái Cổ Mộ có môn Ngọc Nữ Tâm Kinh phải cởi trần luyện công, chắc hai người bọn họ ngày nào cũng cởi truồng ôm lấy nhau chứ!"
"Ha ha! Đồ đệ cắp nách sư phụ, chuyện này đúng là đệ nhất kỳ quan giang hồ!"
Những lời nhục mạ thô tục, dơ bẩn như những mũi tên tẩm độc cắm thẳng vào tai Dương Quá. Huyết dịch trong người hắn lập tức sôi trào. Mặt hắn đỏ gay, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn. Tay phải hắn vô thức siết chặt lấy bàn tay của Tiểu Long Nữ đến mức khớp xương của nàng phát ra những tiếng kêu nhỏ.
Tiểu Long Nữ khẽ nhíu mày, định rút tay ra vì cảm giác đau nhói ở các ngón tay và cả sự ngượng ngùng trước những ánh nhìn dò xét. Nhưng Dương Quá không buông, hắn ghì chặt lấy tay nàng hơn, truyền vào đó một luồng hơi ấm kiên định và bảo bọc.
"Sư phụ, đừng sợ. Có đệ tử ở đây." Giọng hắn trầm xuống, chứa đựng một sự kiên quyết không thể lay chuyển.
Tiểu Long Nữ nhìn vào mắt hắn, thấy được sự phẫn nộ và tình cảm nồng nhiệt của đồ đệ, trái tim nàng khẽ run lên. Nàng ngừng giãy giụa, để mặc cho hắn nắm tay, nhưng cơ thể nàng vẫn không ngừng run rẩy trước những lời nhục mạ vẫn đang tiếp tục vang lên từ phía quán trà.
"Nhìn kìa! Thằng ranh con kia còn siết chặt tay sư phụ nó kìa! Đúng là loại súc sinh vô đạo đức!" Gã râu quai nón tiếp tục gào lên, vẻ mặt đầy sự khinh bỉ. "Đồ đệ ngủ với sư phụ, thiên lý bất dung! Loại đàn bà lăng loàn kia đáng lẽ phải bị dìm lồng heo!"
Dương Quá dừng bước. Hắn chầm chậm quay người lại hướng về phía quán trà. Bàn tay hắn đã buông tay Tiểu Long Nữ ra, di chuyển về phía chuôi thanh kiếm gỗ đeo sau lưng. Sát khí từ người hắn tỏa ra lạnh buốt, khiến những người dân thường đi ngang qua phải vội vàng tránh né.
Ngay lúc đó, từ trong đám đông phía trước, một bóng người mặc đạo bào màu xám xanh chầm chậm bước ra, chặn ngay trước lối đi của hai người.
Đó là một đạo sĩ trung niên của Toàn Chân Giáo, gương mặt gầy gò, đôi mắt hí dài đầy vẻ nham hiểm và khinh bạc. Gã liếc nhìn Dương Quá, rồi trượt ánh mắt dâm tà xuống khuôn mặt xinh đẹp của Tiểu Long Nữ, khóe miệng nhếch lên nụ cười chế giễu:
"Sư điệt Dương Quá, quả nhiên ngươi trốn ở đây để làm chuyện đồi bại với yêu nữ phái Cổ Mộ. Toàn Chân Giáo chúng ta sao lại có loại môn đồ bôi tro trát trấu vào mặt tổ sư như ngươi?"