Dương Quá siết chặt bàn tay quanh vòng hông thon thả nhưng săn chắc của Lục Vô Song, kéo mạnh cơ thể nàng vào lòng khi tiếng phất trần của Lý Mạc Sầu quét sát ngay trên đỉnh đầu. Những sợi chổi lông thép quất tung lá cây, dăm gỗ và đất đá bắn rào rào vào khoảng không gian tối om của hốc đá hẹp nơi hai người đang ẩn nấp. Hắn áp sát lưng vào vách đá gồ ghề, cố gắng nhịn thở, từng thớ cơ trên cơ thể căng lên để triệt tiêu mọi dao động chân khí. 

Lục Vô Song ngã nhào vào ngực hắn, một chân thọt đau điếng vì va quẹt vào đá nhọn. Nàng cắn chặt môi để ngăn tiếng rên rỉ rách nát thoát ra khỏi cổ họng. Trong bóng tối mù mịt, hơi ấm nồng nhiệt của Dương Quá bao trùm lấy nàng, xua đi cái lạnh buốt từ vách đá ẩm ướt phía sau. Nàng cảm nhận rõ rệt khuôn ngực trần lực lưỡng của hắn tì mạnh lên đôi gò bồng đảo đang phập phồng của mình. Khoảng cách gần gũi ngoài ý muốn khiến nàng bối rối, đặc biệt là khi nhận ra bên dưới lớp vải quần mỏng, một vật cứng rắn và nóng hổi đang trỗi dậy, đè sát vào đùi trong của nàng.

Bên ngoài hốc đá, bóng đạo bào màu vàng mơ của Lý Mạc Sầu chập chờn dưới ánh trăng mờ nhạt của cánh rừng hoang. Cổ tay đạo cô rung mạnh, cây phất trần vung lên liên tiếp tạo thành những vệt sáng trắng sắc bén xé rách màn đêm. Mỗi đường quất xuống của ả là một mảng đá tảng vỡ vụn, tiếng nổ khô khốc vang lên liên hồi giữa đêm thanh vắng. Lý Mạc Sầu lướt đi trên những tảng đá nhấp nhô với thân pháp nhẹ nhàng như quỷ mị. Đôi mắt sắc lẹm của đạo cô quét qua từng bụi cây, tai ả dựng lên để lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất của gió ngàn. Ả đang vô cùng căm phẫn. Con nhỏ Lục Vô Song kia chính là huyết mạch còn sót lại của Lục gia trang, kẻ đã lấy trộm Ngũ Độc Bí Truyền của ả. Ả không cho phép bất kỳ ai mang dòng máu của Lục Triển Nguyên được sống sót trên đời này, càng không thể để bí kíp độc môn rơi vào tay kẻ khác. Cơn giận dữ bùng lên trong lòng khiến nội lực của đạo cô tràn ra ngoài chân tay, mỗi bước chân ả lướt qua đều để lại những vết nứt sâu hoắm trên nền đất đá. Khứu giác nhạy bén của một cao thủ võ lâm giúp ả ngửi thấy mùi máu tươi thoang thoảng cùng mùi mồ hôi thiếu nữ còn sót lại trong không khí, chứng tỏ con mồi chỉ vừa mới lẩn trốn quanh đây không xa.

Lý Mạc Sầu khẽ hít một hơi thật sâu. Lồng ngực căng tròn dưới lớp đạo bào màu vàng mơ phập phồng. Khứu giác nhạy bén của một cao thủ giang hồ từng trải qua hàng trăm trận huyết chiến giúp ả nhận biết những thay đổi nhỏ nhất trong không khí. Ngoài hương đêm lạnh lẽo của rừng núi hoang vu, ả ngửi thấy mùi máu tươi tanh nồng từ vết thương ở chân của Lục Vô Song, cùng với mùi mồ hôi thiếu nữ đang hoảng sợ tột độ. Chưa hết, trong luồng gió thoảng qua, ả còn ngửi thấy một mùi hương nam nhân nồng ấm, rất quen thuộc nhưng cũng rất xa lạ. Mùi vị của một cơ thể tráng kiện đang kích thích mạnh mẽ, tràn đầy chân khí phái Cổ Mộ. 

Ả dừng bước, mắt nheo lại. Kình lực phất trần thu về, từng sợi lông thú trắng rủ xuống nhưng sẵn sàng phóng ra kình lực xuyên đá bất cứ lúc nào. Ả nhớ lại những chiêu thức của phái Cổ Mộ. Dương Quá tuy chỉ là một tên tiểu tử lông bông nhưng đã tiếp thu võ học của Lâm Triều Anh, thân pháp vô cùng quỷ quyệt. Còn Lục Vô Song, con nhỏ què quặt ấy làm sao chạy xa được nếu không có nam nhân dìu dắt? Lý Mạc Sầu nhớ đến Lục Triển Nguyên, người đàn ông năm xưa từng ôm ấp ả, trao cho ả những lời thề non hẹn biển rồi phũ phàng bỏ rơi ả để cưới Hà Nguyên Quân. Mối hận ấy thấm sâu vào xương tủy, biến thành nỗi căm ghét tột cùng đối với tất cả những kẻ yêu nhau trên đời này. Sự kết hợp giữa Dương Quá và Lục Vô Song trong mắt ả chỉ là một trò đồi bại dơ bẩn cần phải bị tiêu diệt bằng những đòn thế độc ác nhất.

Ả vung tay, cây phất trần quét qua một bụi cây rậm rạp bên cạnh. Một tiếng vút xé gió vang lên, kình lực vô hình từ đầu phất trần bắn ra, biến bụi gai thành vô số mảnh vụn bay tư tán. Những chiếc lá sắc như dao cạo sượt qua vách đá, tạo ra những vệt xước trắng xóa. 

Bên trong hốc đá, Lục Vô Song nhắm nghiền mắt, toàn thân run rẩy. Nàng cảm nhận rõ rệt hơi nóng từ lồng ngực trần của Dương Quá phả vào mặt mình. Hốc đá quá hẹp, ép sát hai cơ thể vào nhau không còn một kẽ hở. Đầu nàng tựa vào vai hắn, tai nghe rõ tiếng tim hắn đập thình thịch, dồn dập nhưng đầy uy lực. Nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết cận kề hòa quyện với sự kích thích xác thịt mãnh liệt đang diễn ra ngay trên cơ thể nàng. 

Chân thọt của nàng đau nhức, nhưng vùng nhạy cảm giữa hai đùi còn nhức nhối hơn gấp bội. Lòng bàn tay to lớn, chai sần của Dương Quá vẫn đang siết chặt lấy vòng eo thon thả của nàng, ngón tay hắn vô thức ấn mạnh vào da thịt, truyền qua lớp áo mỏng một luồng điện nóng hổi. Sự đụng chạm ấy làm lồn của Lục Vô Song co thắt liên tục. Nước nhờn từ cửa mình nàng rỉ ra mỗi lúc một nhiều, ướt sũng cả chiếc quần lót bằng vải mỏng, tạo ra một cảm giác nhớt nháp, dính dớp đầy xấu hổ. Nàng có thể cảm nhận được đầu dương vật to thô của Dương Quá đang cương cứng đến mức cực hạn bên dưới lớp quần của hắn, cách hai lớp vải mà như một thanh sắt nung đỏ đâm thẳng vào khe lồn nhạy cảm của nàng. Mỗi lần hắn hít thở, lồng ngực hắn phập phồng làm hai đầu vú cứng ngắc của nàng cọ xát trực tiếp qua làn da ngực ấm áp của hắn, khiến cơ thể nàng nóng bừng như bị lửa đốt.

Dương Quá nhìn chằm chằm vào bờ vai trần và một phần da thịt trắng ngần nơi bầu ngực của Lục Vô Song đang lộ ra ngoài sau lớp áo rách. Trong bóng tối âm u, làn da thiếu nữ mịn màng như ngọc thạch phản chiếu chút ánh trăng mờ nhạt từ cửa động hắt vào. Mùi thơm cơ thể quyến rũ của nàng quyện với mùi mồ hôi và mùi dâm dịch ngọt sắc xộc thẳng vào mũi hắn, kích thích bản năng đàn ông trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn đang phải trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm vô cùng dữ dội. 

Trong tâm trí Dương Quá, gương mặt thanh khiết, lạnh lùng như băng tuyết của sư phụ Tiểu Long Nữ hiện lên rõ ràng. Nàng là người hắn kính trọng nhất, là người hắn đã thề sẽ bảo vệ suốt đời, thanh tịnh vô ngần trên chiếc giường đá hàn ngọc. Thế nhưng, cơ thể nóng ấm, mềm mại và đầy dục vọng của Lục Vô Song đang dán chặt vào hắn lại là một thứ ma lực trần tục không thể chối từ. Sự cám dỗ xác thịt của thiếu nữ phàm trần này đang từng bước phá vỡ sự kiên định của hắn. Dòng máu nóng trong người gã trai trẻ cuồn cuộn chảy, thúc đẩy cu của hắn trướng to thêm một vòng, dọc theo đùi trong của nàng mà chọc thẳng lên vùng nhạy cảm nhất. Đầu dương vật nóng rực đè chặt lên cửa mình nàng, vô thức đẩy đưa nhẹ nhàng để tìm kiếm sự thỏa mãn.

Bên ngoài, tiếng bước chân của Lý Mạc Sầu đột ngột dừng lại. Cán phất trần đập nhẹ vào lòng bàn tay ả, phát ra những tiếng bạch, bạch đều đặn đầy đe dọa. 

"Dương Quá, Lục nha đầu, ta biết hai đứa bay đang trốn quanh đây." Giọng Lý Mạc Sầu thanh thót nhưng lạnh lẽo như băng, vang vọng khắp các ngóc ngách của khu rừng tối. "Ra đây chịu chết, ta sẽ cho hai đứa bay một toàn thây. Bằng không, để ta tìm ra, ta sẽ lột da rút xương từng đứa một."

Bóng đạo cô màu vàng mơ di chuyển chậm rãi về phía hốc đá. Mỗi bước đi của ả đều mang theo một luồng kình lực vô hình ép xuống mặt đất, làm những viên sỏi nhỏ nảy lên rào rào. Ánh mắt sắc lẹm của ả quét qua từng bụi cây, từng kẽ đá. Ả đang vận dụng chân khí Băng Phách Thần Châm để dò xét nguồn nhiệt và hơi thở của sinh vật sống. Chỉ cần ả tiến thêm ba bước nữa, dải dây leo che phủ cửa động sẽ bị phát hiện.

Trong hang tối, Lục Vô Song nín thở hoàn toàn, cơ thể nàng căng cứng như một sợi dây đàn sắp đứt. Nước mắt sinh lý vì căng thẳng đọng đầy nơi khóe mắt nàng. Bàn tay nàng siết chặt lấy bờ vai rắn chắc của Dương Quá, đầu ngón tay run rẩy bấu chặt, móng tay cắm sâu vào da thịt hắn để giữ bản thân không phát ra tiếng động nào. Nàng cảm thấy một sự sỉ nhục và hối hận tột cùng khi cơ thể mình lại phản ứng dâm đãng đến thế trong hoàn cảnh sinh tử này. Lồn nàng liên tục tiết ra dâm dịch ấm nóng, dính dớp đầy giữa hai đùi, khiến mỗi cử động nhỏ nhất của Dương Quá cũng làm nàng run rẩy vì khoái cảm.

Dương Quá nhìn chằm chằm vào chiếc cổ thon thả của nàng đang lộ ra ngay dưới cằm mình. M���t giọt mồ hôi từ dải tóc mai của Vô Song chậm rãi lăn xuống, băng qua làn da trắng ngần, đọng lại nơi hõm cổ thanh tân. Sự kích thích từ cơ thể mềm mại đang run rẩy trong lòng, cùng với nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết cận kề ngoài kia làm bùng nổ bản năng hoang dại của hắn. Dương Quá không kìm chế được nữa. Hắn cúi đầu, áp bờ môi nóng bỏng của mình vào làn da cổ mịn màng của Lục Vô Song, đầu lưỡi ấm nóng vươn ra, nhẹ nhàng liếm đi giọt mồ hôi đang đọng lại đó.

Cơ thể Lục Vô Song run bắn lên một cái dữ dội. Nàng há miệng thở dốc nhưng vội vàng dùng tay kia tự bịt chặt miệng mình, đôi mắt trợn tròn nhìn vào bóng tối, hai bàn tay siết chặt lấy vai Dương Quá như muốn ghì chặt hắn vào sâu trong cơ thể mình. Đầu lưỡi ấm nóng của hắn lướt đi trên làn da nhạy cảm ở cổ, tạo ra một luồng điện chạy dọc sống lưng, thẳng xuống vùng bụng dưới đang nóng ran. Khe lồn nàng co thắt liên tục, ép chặt lấy đầu cu to thô của Dương Quá qua hai lớp quần ướt sũng. Sự chà xát này mang lại khoái cảm mãnh liệt đến mức nàng suýt nữa đã buông xuôi tất cả để dạng rộng hai chân ra, đón nhận dương vật của hắn đâm vào sâu bên trong.

Lý Mạc Sầu tiến thêm một bước. Tiếng gót giày vải của đạo cô nện trên nền đá xám ngoài cửa động nghe rõ mồn một. Sát khí tỏa ra từ cơ thể ả khiến những chiếc lá trên dải dây leo khẽ rung rinh. Đạo cô đứng dừng lại ngay trước bụi dây leo dày đặc che giấu cửa hang, mũi ả khẽ hếch lên. Khứu giác bén nhạy của ả ngửi thấy một mùi hương rất lạ, không phải mùi máu tươi mà là mùi dâm dịch nồng đượm của thiếu nữ đang độ xuân thì, quyện cùng mùi mồ hôi của nam nhân. Đôi lông mày lá liễu của đạo cô khẽ nhướng lên, một nụ cười khinh bỉ xuất hiện trên gương mặt kiều diễm nhưng tàn độc.

"Hóa ra là một đôi gian phu dâm phụ đang trốn ở đây hành lạc." Lý Mạc Sầu cười khẩy, giọng nói tràn đầy vẻ chế giễu nhưng lạnh thấu xương. "Dương Quá, ngươi quả không hổ danh là đồ đệ của Tiểu Long Nữ, mới xuống núi đã cùng con ả thọt này làm chuyện đồi bại. Để ta xem hai đứa bay có thể trốn được bao lâu."

Ả vận kình lực phái Cổ Mộ vào cánh tay phải, cây phất trần lập tức dựng đứng lên, các sợi lông trắng như kim thép đâm thẳng ra ngoài. Ả vung tay, một đường phất trần mang theo Băng Phách Thần Chưởng quét thẳng vào dải dây leo che miệng hang.

Dương Quá biết nếu còn tiếp tục đứng yên chịu trận, cả hai chắc chắn sẽ bị phát hiện và mất mạng dưới tay nữ ma đầu này. Hắn vội vàng vận chuyển nội công phái Cổ Mộ, dồn toàn bộ sức lực vào một bên chân. Hắn xoay người, một tay ôm chặt lấy eo Lục Vô Song, tay còn lại tung ra một chưởng hướng về phía vách đá phía sau để mượn lực. Chiêu thức này hắn học từ khẩu quyết Ngọc Nữ Tâm Kinh, mượn lực phản chấn của vách đá để đẩy cơ thể đi. Cơ thể hai người nhẹ nhàng như một chiếc lá cuốn theo chiều gió, lách qua kẽ hở hẹp ở góc trong cùng của hang đá, tiến sâu vào lòng núi tối tăm trước khi cây phất trần của Lý Mạc Sầu kịp phá hủy hoàn toàn dải dây leo phía ngoài.

Tiếng đá lở đất đá vụn rơi loảng xoảng phía sau vang lên chói tai. Cú quất phất trần của Lý Mạc Sầu đã đánh sập hoàn toàn cửa hốc đá, nhưng lúc này Dương Quá và Lục Vô Song đã lăn xả vào một lối đi hẹp sâu hun hút bên trong. Cả hai ngã nhào xuống đất, lăn vài vòng trên nền đất ẩm ướt của hang sâu.

Trong bóng tối dày đặc của lòng đất, Dương Quá nằm đè hẳn lên người Lục Vô Song. Cơ thể nàng mềm nhũn, hơi thở dồn dập đứt quãng vì hoảng sợ và kiệt sức. Sự va chạm mạnh khi ngã khiến vạt áo ngoài của nàng rách toang thêm một mảng lớn, phơi bày trọn vẹn hai bầu ngực trần trắng ngần trước mắt Dương Quá dẫu trong bóng tối chỉ có thể cảm nhận bằng xúc giác. Hai bầu ngực căng tròn, săn chắc của thiếu nữ ép chặt vào lồng ngực trần của hắn, đầu vú cứng ngắc cọ xát liên tục vào da thịt hắn mỗi khi nàng hít thở.

Chân của Lục Vô Song bị trẹo nặng hơn sau cú ngã, đau đớn truyền thẳng lên thắt lưng khiến nàng rên rỉ nhỏ trong cổ họng. Nhưng cơn đau ấy nhanh chóng bị che lấp bởi sức nóng kinh người từ cơ thể Dương Quá. Hắn đang đè chặt lên người nàng, đùi hắn chen vào giữa hai chân nàng, ép sát vùng nhạy cảm nhất của cả hai vào nhau. Dương vật của hắn lúc này đã cương cứng đến cực điểm, như một thanh củi gộc nóng bỏng nằm dọc theo khe đùi trong của nàng, đè trực tiếp lên lớp vải quần lót đã ướt đẫm dâm dịch.

Lục Vô Song thở dốc, hai tay vòng qua cổ Dương Quá, cố kéo đầu hắn thấp xuống. Nàng không còn nghĩ đến việc chạy trốn hay Lý Mạc Sầu nữa. Nỗi sợ hãi cái chết đã nhường chỗ cho ngọn lửa tình dục đang bùng cháy dữ dội trong cơ thể. Nàng muốn hắn. Nàng muốn được lấp đầy bởi nam căn khổng lồ đang cấn mạnh vào cửa mình của mình. 

"Dương Quá..." Nàng thì thầm bên tai hắn, giọng nói run rẩy chứa đựng sự van nài trần trụi. "Ôm ta... mạnh hơn nữa..."

Dương Quá nghe tiếng gọi của nàng, trong đầu lập tức hiện lên một trận hỗn loạn. Lý trí của hắn mách bảo rằng đây là đồ đệ của kẻ thù, bản thân hắn chỉ yêu thương sư phụ Tiểu Long Nữ thanh cao thoát tục. Nhưng cơ thể của hắn lại phản ứng hoàn toàn ngược lại. Luồng khí nóng từ vùng đan điền cuồn cuộn bốc lên, thúc đẩy dòng máu nóng chạy rần rần khắp cơ thể. Hắn cảm nhận được sự ẩm ướt ấm áp từ lồn của Lục Vô Song đang thấm qua lớp quần của mình, hương thơm quyến rũ của xác thịt thiếu nữ vây hãm lấy mọi giác quan.

Bàn tay to lớn của Dương Quá luồn vào bên trong vạt áo rách của nàng, vuốt ve làn da eo mịn màng rồi từ từ leo lên phía trên. Khi lòng bàn tay hắn chạm vào bầu ngực căng tròn, săn chắc của Lục Vô Song, hắn không tự chủ được mà bóp mạnh một cái. Nàng khẽ ưỡn người, đầu vú cứng ngắc cọ vào lòng bàn tay hắn, mang lại cảm giác tê dại khó tả. Hắn cúi xuống, ngậm lấy một bên đầu vú của nàng, dùng đầu lưỡi liếm láp rồi mút nhẹ. 

Lục Vô Song rên lên một tiếng dâm đãng, hai chân nàng vô thức dang rộng ra, kẹp chặt lấy hông Dương Quá. Hành động này khiến cửa mình ướt nhầy của nàng áp sát hơn nữa vào dương vật của hắn. Cách hai lớp vải mỏng, đầu cu của Dương Quá chà xát liên tục lên hạt châu nhạy cảm của nàng, tạo ra những đợt khoái cảm như sóng triều đập mạnh vào tâm trí thiếu nữ. Lồn nàng co thắt kịch liệt, dâm dịch ấm nóng tuôn ra như suối, ướt đẫm cả một vùng đùi trong của hai người.

Hắn buông đầu vú nàng ra, di chuyển nụ hôn lên bờ vai, rồi lại tìm đến đôi môi đỏ mọng của nàng. Dương Quá thô bạo ghì chặt gáy Lục Vô Song, ngấu nghiến đôi môi mềm mại. Đầu lưỡi hắn luồn sâu vào khoang miệng nàng, quấn quýt lấy lưỡi nàng, hút lấy mật ngọt trong miệng thiếu nữ. Lục Vô Song đáp lại một cách điên cuồng, nàng dùng chiếc lưỡi nhỏ nhắn của mình quấn chặt lấy lưỡi hắn, tay ghì chặt tấm lưng trần đẫm mồ hôi của Dương Quá, móng tay cắm sâu vào da thịt hắn, lưu lại những vệt đỏ dài.

Bản năng nam tính trong Dương Quá hoàn toàn trỗi dậy. Hắn buông lỏng tay khỏi eo nàng, lần mò xuống phía dưới vạt quần lót ướt sũng của Lục Vô Song. Ngón tay hắn chạm vào mép quần vải mỏng, thô bạo kéo lệch sang một bên, để lộ ra khe lồn non nớt, trơn nhẵn và đầy nước của nàng. Khi những ngón tay nóng hổi của hắn chạm trực tiếp vào làn da môi âm hộ mềm mại, Lục Vô Song run lên bần bật, tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng bị chặn lại bởi nụ hôn của hắn.

Hắn dùng ngón tay giữa từ từ miết nhẹ dọc theo khe lồn nhạy cảm của nàng, từ đỉnh âm vật kéo dài xuống tận lỗ âm đạo đang hé mở phập phồng. Nước lồn nhầy nhụa dính đầy trên ngón tay hắn, trơn tuột và ấm áp. Dương Quá khẽ dùng đầu ngón tay ấn mạnh vào hạt châu nhỏ đang sưng tấy vì kích thích. Lục Vô Song lập tức uốn cong thắt lưng, mông nàng vô thức nhấc lên, cọ sát mạnh mẽ vào bàn tay hắn để tìm kiếm thêm sự đụng chạm.

"Ôi... Dương Quá... đau... sướng quá..." Nàng đứt quãng kêu lên khi hắn lách ngón tay vào bên trong lỗ lồn chật hẹp của nàng. Âm đạo của Lục Vô Song vô cùng khít khao, ngón tay hắn vừa vào đã bị những thớ thịt ấm nóng bên trong siết chặt lấy, mút mát không ngừng. Dương Quá chậm rãi rút ngón tay ra rồi lại đẩy vào, mỗi lần như vậy đều mang theo một lượng dâm dịch ngọt lịm chảy tràn ra ngoài đùi.

Lúc này, bên ngoài cửa hang bị sập, tiếng gầm rú của Lý Mạc Sầu lại vang lên. Cơn giận dữ của ả đã đạt đến đỉnh điểm khi nhận ra hai kẻ lẩn trốn đã dùng chiêu thức phái Cổ Mộ để thoát thân vào lòng núi.

"Dương Quá! Ngươi tưởng trốn vào đây là thoát sao? Băng Phách Thần Chưởng của ta sẽ đánh sập cả ngọn núi này!"

Tiếng nổ lớn vang lên liên tiếp từ phía cửa động. Kình lực chưởng pháp của Lý Mạc Sầu oanh kích dữ dội vào những tảng đá lớn ngăn cách lối đi. Những rung chuyển mạnh mẽ truyền qua lòng đất làm trần hang rơi xuống những hạt cát bụi li ti. Sát khí lạnh lẽo từ lòng bàn tay ả len lỏi qua các kẽ đá, mang theo cái lạnh thấu xương của chân khí phái Cổ Mộ tràn vào bên trong.

Sự đe dọa từ cái chết cận kề bên ngoài và khoái cảm thể xác đang diễn ra bên trong tạo nên một sự tương phản tột độ. Dương Quá cảm nhận rõ rệt nguy hiểm đang đến gần, nhưng cu của hắn đã trướng to đến mức đau nhức, không thể nào dừng lại được nữa. Hắn vội vàng đưa tay kéo phăng chiếc quần của mình xuống, giải phóng con quái vật to thô, đỏ ửng đang giận dữ ngẩng đầu. Dương vật của hắn dài hơn nửa gang tay, gân guốc nổi lên cuồn cuộn dọc theo thân cu nóng bỏng.

Hắn tách rộng hai chân của Lục Vô Song ra hơn nữa, nâng hông nàng lên rồi đưa đầu khấc to tròn, nhầy nhụa dâm dịch tì sát vào cửa lồn đang mở rộng của nàng. Cảm giác da thịt chạm trực tiếp không còn rào cản khiến cả hai cùng rùng mình một cái dữ dội. Đầu khấc nóng bỏng vừa chạm vào làn môi lồn nhạy cảm đã khiến Lục Vô Song run bắn, nước nhờn từ âm đạo nàng lại phun ra thêm một đợt, bôi trơn hoàn toàn cho sự xâm nhập sắp tới.

Dương Quá nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ ửng, đôi mắt nhắm nghiền đang run rẩy của nàng dưới chút ánh sáng yếu ớt của lòng đất. Trong đầu hắn, hình ảnh Tiểu Long Nữ một lần nữa hiện lên, như một lời cảnh báo lạnh lùng về sự phản bội. Sư phụ của hắn, người con gái thuần khiết như sương mai, liệu có tha thứ cho hắn khi biết hắn đang ở đây, trong hang tối ẩm ướt này, chuẩn bị đâm dương vật thô bạo vào cơ thể của một thiếu nữ khác? Sự cắn rứt lương tâm khiến động tác của hắn thoáng khựng lại.

Thế nhưng, sự chủ động của Lục Vô Song đã phá vỡ chút do dự cuối cùng của hắn. Nàng cảm thấy đầu cu nóng rực của hắn đang tì ở cửa mình nhưng chưa chịu đâm vào, lòng bồn chồn không yên. Nàng dùng hai chân kẹp chặt lấy hông hắn, mông chủ động nhấc lên, ép chặt cửa lồn của mình nuốt lấy đầu khấc của Dương Quá.

"A..." Lục Vô Song khẽ kêu lên một tiếng đau đớn khi đầu dương vật to lớn của hắn nông rộng cửa mình nhỏ hẹp của nàng. Cảm giác căng tức, nóng bỏng tràn ngập vùng dưới khiến nàng vừa đau đớn vừa sung sướng tột cùng.

Dương Quá không kìm chế được nữa. Hắn cúi người xuống, ôm chặt lấy bả vai nàng, dùng sức hông thúc mạnh một cái. 

Phập!

Dương vật to dài của hắn cắm thẳng vào sâu bên trong âm đạo của Lục Vô Song. Sự chật hẹp và ấm nóng của thành âm đạo co bóp dữ dội quanh thân cu khiến Dương Quá sướng đến mức suýt chút nữa đã xuất tinh ngay lập tức. Hắn gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, bắt đầu di chuyển hông, thực hiện những cú thúc thô bạo và dồn dập vào sâu trong cơ thể nàng.

Mỗi lần hắn thúc vào, cơ thể Lục Vô Song lại bị đẩy lên phía trước một chút, hai bầu ngực trần căng tròn nảy lên liên tục, cọ xát mạnh mẽ vào ngực hắn. Tiếng da thịt va chạm phành phạch vang lên đều đặn trong không gian tối tăm của hang đá, hòa quyện với tiếng thở dốc nồng nặc dục vọng của hai người. Lồn của nàng ôm khít lấy dương vật của hắn, mỗi nhịp đâm rút đều mang theo tiếng nước nhóp nhép đầy dâm mỹ.

"Dương Quá... cu của ngươi to quá... cắm sâu quá... ưm..." Lục Vô Song vừa khóc vừa rên rỉ, hai tay nàng ôm chặt lấy đầu hắn, kéo xuống để môi hai người lại quấn lấy nhau. Nàng hoàn toàn chìm đắm trong sự hoan lạc xác thịt này, mặc kệ những chấn động từ những cú đánh của Lý Mạc Sầu phía ngoài đang ngày một lớn hơn.

Dương Quá như một con thú hoang dại, liên tục thay đổi góc độ thúc để dương vật có thể chạm vào những điểm nhạy cảm nhất sâu bên trong âm đạo nàng. Mỗi lần hắn đâm lút cán, đầu khấc to thô lại va chạm mạnh mẽ vào cổ tử cung của Lục Vô Song, khiến nàng run lên từng đợt, nước lồn chảy ra lênh láng dọc theo kẽ mông đọng lại trên nền đất ẩm.

Cơn chấn động bên ngoài đột ngột mạnh lên. Một tiếng rầm lớn vang lên kèm theo tiếng đá lở dữ dội ngay sát bên cạnh lối đi. Một mảng trần hang lớn đổ sập xuống, chỉ cách chỗ hai người đang ân ái vài bước chân. Lý Mạc Sầu đã phá vỡ được lớp đá chắn ngoài cùng, luồng gió lạnh mang theo sát khí buốt giá của Băng Phách Thần Chưởng ùa vào, thổi bay những hạt bụi đất mù mịt trong hang.

"Hai đứa bay ở đâu! Ra đây!" Giọng nói của Lý Mạc Sầu đã ở rất gần, chỉ cách một góc rẽ của lối đi hẹp.

Dương Quá giật mình tỉnh táo lại phần nào từ cơn mê muội xác thịt. Hắn biết nếu còn tiếp tục đứng yên ở đây, cả hai sẽ bị chôn sống hoặc chết dưới tay nữ ma đầu. Hắn thúc mạnh thêm ba cú liên tiếp vào sâu trong lồn Lục Vô Song, cố gắng kiềm chế cơn khoái cảm đang chực chờ bùng nổ ở đầu dương vật, rồi thô bạo rút cu ra ngoài. 

Sự rời đi đột ngột của vật nóng hổi khiến Lục Vô Song hụt hẫng, nàng khẽ rên lên một tiếng tiếc nuối khi lỗ lồn trống rỗng co thắt liên tục, dâm dịch ấm nóng từ bên trong trào ra ngoài như suối.

Dương Quá vội vàng vớ lấy quần áo của cả hai, một tay ôm ngang eo Lục Vô Song đang mềm nhũn vì dư âm của cuộc ân ái dở dang, tay còn lại vận chuyển nội lực phái Cổ Mộ. Hắn nhún người vọt đi, thân pháp nhẹ nhàng lướt sâu vào bóng tối hun hút của lòng đất khi tiếng bước chân của Lý Mạc Sầu bắt đầu nện bước vào lối rẽ phía sau. Cơn khao khát thể xác vẫn còn dang dở cuồn cuộn cháy trong huyết quản của cả hai người khi họ tiếp tục chạy trốn giữa làn ranh sinh tử.