Dương Quá vừa bước qua ngưỡng cửa phòng Lục Vô Song, khép cánh cửa gỗ ẩm mốc lại thì tầm mắt lập tức tối sầm, cả cơ thể to lớn lảo đảo như một thân cây sắp đổ. Chân khí hỗn loạn từ trận chiến kịch liệt với Lý Mạc Sầu rít gào bên trong kinh mạch, va đập liên hồi vào đan điền trống rỗng khiến hắn không còn chút sức lực để chống đỡ. Ngay khi đầu gối hắn sắp khuỵu xuống nền hành lang gỗ ẩm ướt, một bờ vai mảnh dẻ nhưng ấm áp đã nhanh chóng nhích tới, đón lấy thân hình nặng nề của hắn.

Mùi hương hoa lan rừng thanh khiết tỏa ra từ bộ nho phục màu xanh lá mạ bao bọc lấy khứu giác của Dương Quá, xua đi thứ mùi hôi hám, ẩm mốc của quán trọ rẻ tiền. Trình Anh vòng một tay qua eo hắn, tay còn lại đỡ lấy cánh tay trái của hắn đặt lên vai mình, ghì chặt lấy tấm lưng rộng đang run rẩy vì kiệt sức.

"Dương công tử, cố chịu một chút." Giọng nói của Trình Anh vang lên bên tai hắn, dịu nhẹ và trong trẻo như tiếng suối chảy qua khe đá.

Dương Quá nghiêng đầu, thái dương đẫm mồ hôi tựa sát vào hõm cổ mịn màng của nàng. Hơi thở nóng hổi của hắn phả thẳng lên làn da cổ trắng ngần, làm Trình Anh run khẽ. Nàng gồng đôi vai gầy, dồn toàn bộ sức lực nâng đỡ hắn bước đi dọc theo dãy hành lang tối tăm của quán trọ. Những tấm ván gỗ dưới chân trơn trượt, phát ra những tiếng kêu kẽo kẹt run rẩy theo mỗi bước chân của hai người.

"Sư phụ..." Dương Quá lẩm bẩm trong cơn mê sảng, đôi mắt nhắm nghiền, hai môi mấp máy không ra hơi. "Người... người đừng bỏ con..."

Trình Anh siết chặt ngón tay vào vạt áo xám rách rưới của hắn, lòng thắt lại một nhịp đau nhói. Nàng khẽ nghiêng đầu nhìn gương mặt đang co rúm vì đau đớn của hắn dưới ánh trăng mờ nhạt lọt qua khe cửa sổ hành lang.

"Ta không phải sư phụ của huynh." Nàng khẽ đáp, giọng rất nhỏ, như nói cho chính mình nghe. "Ta là Trình Anh."

"Vô Song... biểu muội của nàng..." Dương Quá lại thốt ra một câu đứt quãng, chân bước hụt một nhịp khiến cả hai suýt ngã nhào vào vách ván gỗ.

"Vô Song đã an toàn rồi, huynh đừng nghĩ ngợi nhiều nữa." Trình Anh cố gắng giữ thăng bằng, kéo hắn sát vào ngực mình hơn. Sự đụng chạm thể xác trực tiếp qua những lớp vải mỏng khiến nàng cảm nhận rõ ràng từng thớ cơ bắp săn chắc của hắn đang co giật liên tục. Tấm lưng to lớn của hắn nóng rực như một tấm gang vừa được lôi ra khỏi lò than, truyền qua lớp áo mỏng đốt cháy làn da ngực mềm mại của nàng.

Nàng dẫn hắn lách qua những gian phòng ồn ào tiếng cười nói của khách trọ ở dãy ngoài, rẽ vào một góc khuất sâu kín nhất của quán. Căn phòng tranh nhỏ mà nàng thuê tạm hiện ra dưới bóng tối tĩnh mịch. Trình Anh dùng một chân đẩy cửa phòng, rồi cẩn thận dìu hắn bước vào trong.

Cánh cửa khép lại, ngăn cách hoàn toàn thế giới hỗn loạn bên ngoài. Trình Anh chật vật đỡ Dương Quá đến bên chiếc giường tre đơn sơ đặt ở góc phòng. Thân hình cao lớn của hắn sụm xuống mặt nệm rơm mỏng, kéo theo cả nàng ngã nhào lên lồng ngực nóng hổi của hắn. 

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Trình Anh áp sát mặt vào vòm ngực trần lấp ló sau lớp đạo bào rách nát của Dương Quá. Tiếng tim đập dồn dập, mạnh mẽ của nam tử va đập vào tai nàng, cùng với mùi mồ hôi nam tính nồng đượm bao trùm lấy giác quan. Nàng hốt hoảng chống tay xuống nệm tre, vội vàng ngồi dậy, gương mặt thanh tú đỏ ửng lên dưới ánh sáng vàng vọt của ngọn nến sáp ong đặt trên chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh giường.

Dương Quá nằm thở dốc, hai mắt nhắm nghiền, gương mặt xám ngoét không còn một giọt máu, đôi môi khô khốc nứt nẻ rỉ ra những vệt máu tươi nhỏ. Trình Anh hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh, rồi đứng dậy đi lấy chậu nước ấm và hộp thuốc trị thương đã chuẩn bị sẵn từ trước.

Nàng khom người bên mép giường tre, đưa những ngón tay mềm mại chạm vào vạt áo đạo bào rách nát của Dương Quá. Những mảnh vải thô ráp dính đầy máu khô đã bết chặt vào da thịt hắn. Trình Anh phải cẩn thận dùng một chiếc kéo nhỏ cắt mở lớp vải, rồi nhúng chiếc khăn trắng vào chậu nước ấm, nhẹ nhàng thấm lên những chỗ máu đông để tách dần lớp áo ra ngoài.

Khi lớp đạo bào rách nát hoàn toàn được lột bỏ, thân hình trần trụi của Dương Quá lộ ra dưới ánh nến chập chờn. Đó là một cơ thể cường tráng của nam tử đang ở độ tuổi sung mãn nhất, với khuôn ngực rộng, bờ vai dày và những thớ cơ bắp săn chắc nhấp nhô theo từng nhịp thở gấp gáp. Trên làn da rám nắng phong sương ấy chằng chịt những vết sẹo cũ mới. Có vết sẹo dài lồi lên bên vai trái từ những ngày hắn chịu khổ cực ở Toàn Chân Giáo, lại có những vết cào xước mới đỏ hỏn, rỉ máu do chổi lông thép của Lý Mạc Sầu quét trúng khi hai người trốn chạy qua rừng mận hoang.

Trình Anh nhẹ nhàng đặt chiếc khăn ấm lên ngực hắn, cẩn thận lau đi những vệt máu loang lổ. Mỗi lần ngón tay nàng lướt qua một vết sẹo, cơ thể Dương Quá lại run lên một cái, những thớ cơ bụng co rút lại đầy nam tính. Hơi nóng tỏa ra từ da thịt hắn làm đầu ngón tay Trình Anh bỏng rát. Nàng cố giữ cho hơi thở mình thật nhẹ, mở hộp thuốc mỡ, dùng đầu ngón tay trỏ lấy ra một chút thuốc màu xanh nhạt rồi thoa đều lên các miệng vết thương đang sưng tấy trên ngực hắn.

"Ưm..." Dương Quá khẽ rên lên một tiếng trầm đục trong cổ họng khi thuốc mỡ mát lạnh chạm vào da thịt đang bỏng rát. Hắn xoay nhẹ người, cánh tay trái buông thõng vô thức quờ quạng rồi đặt lên đùi Trình Anh.

Cái chạm tay đột ngột của hắn khiến toàn thân Trình Anh cứng đờ. Bàn tay thô ráp, chai sần của hắn ép chặt vào đùi nàng qua lớp nho phục mỏng, sức nóng từ lòng bàn tay hắn xuyên thấu qua vải, chạy thẳng vào da thịt đùi trong của nàng. Tim nàng đập điên cuồng, lồng ngực phập phồng gấp gáp dưới lớp y phục. Nàng nhìn chằm chằm vào vết thương nặng nhất nằm ở bên hông của hắn, gần sát bụng dưới. Miệng vết thương bị xé rách sâu hoắm, máu tươi vẫn đang rỉ ra thành dòng, nhuộm đỏ cả một khoảng hông.

Để quấn băng gạc cho vết thương này, Trình Anh bắt buộc phải nới lỏng chiếc thắt lưng quần trong của hắn. Nàng run rẩy đưa tay nắm lấy cạp quần xám sờn rách của Dương Quá, chầm chậm kéo thấp xuống dưới xương hông.

Khi lớp quần trong mỏng manh bị kéo trễ xuống, dương vật to lớn của Dương Quá lộ ra ngay trước mắt nàng. Do nhiệt độ cơ thể hắn đang tăng cao bởi chân khí hỗn loạn và tác động của thuốc mỡ kích thích tuần hoàn máu, cu của hắn đã cương cứng lên một nửa. Khúc thịt thô dài, gân guốc có màu đỏ sẫm cựa quậy nhẹ, đầu cu tròn trịa hơi ướt dính một giọt dịch trong suốt. Sự thô cứng và kích thước to lớn đầy uy hiếp của nam căn ấy phơi bày trần trụi dưới ánh nến vàng.

Trình Anh ngạt thở, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào vật nóng hổi đang nằm sát bên đùi mình. Nàng run rẩy cầm cuộn băng vải trắng, cúi rạp người để vòng dải băng qua tấm lưng rộng của hắn. Trong lúc dịch chuyển cơ thể để quấn băng, mu bàn tay của nàng vô tình chạm sát vào thân cu nóng hổi của Dương Quá.

Sự va chạm da thịt đột ngột và trần trụi ấy như một luồng điện mạnh mẽ chạy thẳng từ đầu ngón tay nàng dọc theo cánh tay, xộc thẳng xuống bụng dưới. Nam căn thô cứng của hắn khẽ giật mạnh dưới sự tiếp xúc ấm áp từ bàn tay nữ tử, đầu cu cọ nhẹ vào kẽ ngón tay nàng. 

"Á..." Một tiếng rên nhỏ từ kẽ răng Trình Anh thoát ra. 

Một luồng nhiệt lượng mãnh liệt và tê dại bùng phát tại vùng kín của nàng. Lồn nàng vô thức co thắt kịch liệt dưới lớp quần lót. Dâm dịch ấm áp và trơn ướt từ âm đạo ồ ạt rỉ ra, thấm đẫm đệm quần trong tạo nên một cảm giác ẩm ướt, ngứa ngáy khó tả. Hai bầu ngực căng đầy của nàng săn cứng lại, đầu vú nhô lên cọ xát liên tục vào lớp vải nho phục mỗi khi nàng cúi người quấn băng. Hơi thở nàng dồn dập, hương lan rừng trên người hòa quyện cùng mùi nam tính nồng đậm của Dương Quá tạo nên một bầu không khí nhục dục đậm đặc trong căn phòng nhỏ.

Cu của Dương Quá dưới sự đụng chạm liên tục từ bàn tay mềm mại và hơi thở dồn dập của nàng lại càng nở to hơn, các đường gân nổi rõ rệt dọc theo thân cu dài, đầu khấc đỏ hồng áp sát vào cổ tay nàng. 

Sự khao khát thể xác trỗi dậy mãnh liệt chưa từng có trong lòng người thiếu nữ khuê các. Trình Anh nhìn gương mặt góc cạnh cương nghị của Dương Quá đang ở ngay sát tầm mắt, bờ môi dày mọng của hắn chỉ cách môi nàng vài tấc. Nàng chỉ cần cúi xuống một chút là có thể chạm vào bờ môi ấy, có thể buông bỏ mọi xiềng xích lễ giáo để ghé sát vào vòm ngực nóng bỏng, to lớn kia, dâng hiến cơ thể đang rạo rực của mình cho hắn. 

Lồn nàng thắt chặt liên hồi, dâm dịch trào ra mỗi lúc một nhiều làm ướt sũng đùi trong. Đầu óc nàng mụ mị đi vì dục vọng, tay nàng run rẩy áp sát vào gốc cu nóng bỏng của hắn, cảm nhận rõ rệt nhịp đập của mạch máu đang chạy dọc thân cu thô cứng.

Nhưng ngay trong khoảnh khắc lý trí sắp sửa bị ngọn lửa dục vọng thiêu rụi hoàn toàn, một tiếng khóc nghẹn ngào u uất từ căn phòng bên cạnh chợt thoáng qua tâm trí nàng. 

Hình ảnh Lục Vô Song trần trụi, tủi nhục nằm khóc trên nền đất lạnh lẽo sau khi bị Dương Quá từ chối hiện lên rõ mồn một. Biểu muội của nàng đã dâng hiến cả tôn nghiêm của một người con gái nhưng đổi lại chỉ là sự khước từ tàn nhẫn. Nếu bây giờ nàng đầu hàng trước dục vọng, lợi dụng lúc hắn bất tỉnh để thỏa mãn bản thân, thì nàng có khác gì những kẻ đê tiện trên giang hồ? Tình chị em biểu muội bao năm qua, và cả lòng tự tôn của một đệ tử Đào Hoa Đảo thanh cao không cho phép nàng làm điều đó.

Trình Anh cắn chặt môi dưới đến bật máu. Vị tanh ngọt của máu cùng nỗi đau thể xác giúp nàng lấy lại chút lý trí tỉnh táo. Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi sâu để đè nén sự co thắt nóng rực nơi lồn mình, rồi chủ động dịch chuyển cơ thể lùi lại phía sau, giãn khoảng cách với nam căn to lớn của hắn.

Đôi bàn tay nàng run rẩy nhưng dứt khoát hoàn thành vòng quấn cuối cùng, siết nhẹ và thắt nút băng vải quanh hông hắn. Nàng vội vàng kéo chiếc quần trong của hắn lên, phủ tấm chăn mỏng che khuất đi thân hình trần trụi và nam căn đang cương cứng dần hạ nhiệt của Dương Quá.

Cơn chấn động nhẹ bên ngoài khiến Dương Quá khẽ động đậy. Đầu óc hắn dần tỉnh táo lại sau khi chân khí trong người được thuốc mỡ xoa dịu. Dưới ánh nến chập chờn, hắn chầm chậm mở mắt. Gương mặt thanh tú nhưng đầy vẻ mệt mỏi của Trình Anh hiện ra trước mắt hắn, đôi mắt nàng đượm buồn nhưng chứa đựng một sự quan tâm thầm lặng, sâu sắc.

Dương Quá vươn bàn tay thô ráp của mình ra khỏi chăn, tìm kiếm và nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của Trình Anh.

"Trình cô nương... đa tạ nàng..." Giọng hắn khản đặc, yếu ớt nhưng đầy sự chân thành.

Cái chạm tay ấm áp của hắn khiến tim Trình Anh một lần nữa đập loạn nhịp. Hơi ấm nam tính bao bọc lấy các ngón tay nàng, dấy lên một nỗi khát khao được chở che, được hắn ôm vào lòng. Nhưng khi nàng nhìn thẳng vào đôi mắt trầm buồn của hắn, nàng chỉ nhìn thấy một lòng biết ơn đơn thuần, trong vắt như nước hồ thu, hoàn toàn không có lấy một tia ái tình hay dục vọng đối với nàng. Trong mắt hắn, nàng chỉ là một vị ân nhân, một người bằng hữu tốt, chứ không phải người con gái mà hắn hướng về.

Nỗi u uất và tủi thân dâng trào trong lồng ngực. Trình Anh nhẹ nhàng nhưng kiên quyết rút những ngón tay mình ra khỏi lòng bàn tay hắn, cúi đầu thật thấp để che đi giọt nước mắt nóng hổi chực trào nơi khóe mắt.

Dương Quá nhìn bàn tay mình trống rỗng trong khoảng không lạnh lẽo, ngón tay hắn vô thức co lại, cảm nhận hơi ấm của nàng vừa tan biến. Trình Anh đứng dậy, quay lưng về phía hắn, bóng lưng màu xanh lá mạ của nàng chìm dần vào khoảng tối của căn phòng lá, để lại giữa hai người một khoảng cách tĩnh lặng đầy u uất.