Tiếng gào khóc khản đặc của Dương Quá dội thẳng vào vách đá Đoạn Trường Nhai lạnh lẽo, xé toạc màn sương mù dày đặc đang cuộn lên từ vực sâu không đáy. Lý Mạc Sầu ẩn mình sau bụi gai hoa tình đầy răng cưa nhọn hoắt, mắt phượng nheo lại, đăm đăm nhìn từng cử động điên cuồng của gã thanh niên vừa bị người yêu bỏ rơi. Hắn quỳ sụp dưới đất, đôi bàn tay trầy xước rướm máu bấu chặt lấy những nét chữ "Mười sáu năm sau" vừa được khắc sâu vào thớ đá. Nước mắt cùng máu tươi từ đầu ngón tay hắn tuôn ra, nhuộm đỏ cả vách đá, tạo nên một cảnh tượng thê lương đến tột cùng.

Nhìn kẻ si tình trước mắt gào thét tên Tiểu Long Nữ, lồng ngực Lý Mạc Sầu chợt thắt lại. Tiếng khóc của gã thanh niên như một thứ búa tạ nện liên hồi vào tâm trí nàng, khơi dậy những ký ức đen tối nhất mà nàng đã cố tình chôn giấu suốt bao năm qua. Đêm Lục Triển Nguyên quay lưng bỏ đi theo Hà Nguyên Quân bỗng chốc hiện về rõ mồn một trong đầu đạo cô. Nỗi đau bị phản bội, sự sỉ nhục của một kẻ bị ruồng rẫy đè nặng lên ngực nàng, khiến nàng nghẹt thở. Nàng tự hỏi tại sao trên đời này lại có những kẻ có thể yêu nhau đến chết đi sống lại, sẵn sàng vì nhau mà nhảy xuống vực sâu, trong khi nàng chỉ nhận lại sự phản bội tàn nhẫn sau khi đã dâng hiến tất cả những gì quý giá nhất của đời con gái. 

Mỗi tiếng gào khóc của Dương Quá tựa như nhát dao khoét sâu vào vết thương cũ chưa bao giờ lành trong lòng đạo cô, nhắc nhở nàng về sự cô độc vĩnh viễn mà nàng phải gánh chịu. Lồng ngực Lý Mạc Sầu đột ngột thắt chặt. Một cơn đau buốt nhói chạy dọc theo các kinh mạch, lan ra khắp ngực rồi cắm thẳng vào tim. Chất độc hoa tình trong huyết quản lập tức phát tác khi ý nghĩ về tình ái vừa nhen nhóm. Cơn đau này không giống bất kỳ vết thương ngoài da nào nàng từng chịu đựng; nó nóng bỏng như lửa đốt, lại sắc lẹm như hàng ngàn cây kim châm cứu nung đỏ đâm vào tận tâm can. Nàng run rẩy áp chặt lòng bàn tay vào ngực, cắn chặt đôi môi đỏ mọng đến bật máu để ngăn không cho mình phát ra tiếng rên rỉ đau đớn trước mặt kẻ khác. Nàng thù ghét thứ tình cảm yếu đuối của Dương Quá, nhưng sâu trong thâm tâm, sự đồng bệnh tương lân rách nát lại khiến nàng thấy nhục nhã. Nàng hận Lục Triển Nguyên, hận Hà Nguyên Quân, hận cả thế gian này vì đã bắt nàng phải chịu đựng sự cô độc ghẻ lạnh trong khi kẻ khác lại có được chân tình khắc cốt ghi tâm.

Không thể chịu đựng thêm tiếng khóc than thê lương của Dương Quá, Lý Mạc Sầu lặng lẽ quay người, lướt nhanh qua những lối mòn đầy gai nhọn của thung lũng để trở về căn phòng gạch hoang vắng bìa rừng. Từng chiếc gai hoa tình nhô ra cào xước tà đạo bào màu vàng mơ của nàng, để lại những vệt rách nham nhở và những vết xước rớm máu trên làn da đùi mịn màng. Nhưng nỗi đau thể xác ngoài da lúc này chẳng thấm tháp gì so với cơn co thắt dữ dội nơi lồng ngực. Hơi thở của nàng trở nên ngắn và dồn dập, lồng ngực phập phồng liên tục dưới lớp vải thô ráp. Nàng cần phải thoát khỏi nơi này, thoát khỏi tiếng khóc của Dương Quá vốn đang không ngừng kích thích độc tính trong người nàng trỗi dậy, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng nàng trong ngọn lửa ghen tuông và khao khát thể xác.

Nàng dùng một tay đẩy mạnh, đóng sập cánh cửa gỗ mục nát của căn phòng hoang, khóa chặt mọi âm thanh thê thảm bên ngoài. Gian phòng tối om, chỉ có ánh trăng nhợt nhạt hắt qua khe cửa sổ xập xệ, rọi lên chiếc gương đồng bám đầy bụi bặm đặt ở góc phòng. Lý Mạc Sầu chầm chậm bước đến trước gương. Nàng giơ bàn tay thon dài gạt đi lớp bụi mờ trên mặt kính, để lộ khuôn mặt kiều diễm nhưng lạnh lẽo của chính mình. Dưới ánh trăng mờ ảo, gương mặt đạo cô hiện lên với những đường nét sắc sảo, đôi mắt phượng hẹp dài ẩn chứa sự tàn độc nhưng cũng đầy vẻ u uất của một người đàn bà bị bỏ rơi. Nàng nhìn chằm chằm vào dung nhan vẫn còn giữ được nét xuân thì của mình, lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Nhan sắc này, thân thể này, rốt cuộc là để cho ai ngắm nhìn?

Với những ngón tay run rẩy vì cơn đau của độc hoa tình đang âm ỉ cháy, nàng bắt đầu cởi bỏ dải thắt lưng bằng lụa màu vàng mơ. Chiếc đạo bào tuột khỏi vai nàng, trượt dần xuống khuỷu tay rồi rơi thẳng xuống sàn nhà đầy bụi. Lý Mạc Sầu đứng trần trụi trước chiếc gương đồng cũ kỹ. Ánh trăng bọc lấy làn da trắng mịn màng của nàng, phản chiếu một cơ thể chín muồi đang phập phồng theo từng hơi thở dồn dập. Bầu ngực căng tròn của đạo cô ba mươi lăm tuổi nhô cao, đầy đặn và săn chắc, hai núm vú hồng sẫm se lại vì cái lạnh của đêm sương và sự kích thích run rẩy đang lan tỏa từ sâu trong xương tủy. Vòng eo thon thả dắt xuống phần bụng dưới phẳng lỳ, nơi có vùng tam giác mật được bao phủ bởi đám lông lồn đen nhánh, xoăn nhẹ. Dưới lớp lông rậm rạp là khe lồn mập mạp với hai cánh môi lồn khép hờ, hơi sậm màu ở mép ngoài do năm tháng nhưng vẫn giữ được nét hồng hào ấm áp phía trong. Cặp đùi thon dài, mượt mà hơi khép lại như muốn che giấu bí mật nhục dục đang dần trỗi dậy mạnh mẽ.

Nàng tự vòng tay qua vai, ôm chặt lấy cơ thể cô độc của mình. Hai bàn tay nàng miết mạnh lên bờ vai trần, lướt dọc theo sườn dốc của xương quai xanh rồi bóp chặt lấy hai bầu sữa căng mọng. Nàng siết mạnh, để mặc các ngón tay hằn sâu vào da thịt mềm mại, tự tạo ra những vết đỏ tấy trên làn da trắng muốt. Sự đụng chạm này không mang lại sự ấm áp, nó chỉ khắc sâu thêm sự trống trải trống rỗng trong tâm hồn nàng. Lòng bàn tay nàng cảm nhận được sự săn chắc của cặp tuyết lê, nhưng bộ ngực này đã quá lâu không được vuốt ve bởi bàn tay của một nam nhân. Nàng thèm khát một bàn tay thô ráp, mạnh mẽ siết chặt lấy hông mình, đè nghiến nàng xuống và chiếm đoạt nàng bằng tất cả sự cuồng nhiệt thô bạo.

"Triển Nguyên... Lục Triển Nguyên..."

Tiếng gọi khẽ khàng thoát ra từ kẽ răng đang cắn chặt. Ký ức nhục dục năm xưa tràn về làm đầu óc nàng mê loạn. Đó là những ngày tháng tươi đẹp ngắn ngủi ở Giang Nam, khi nàng còn là một thiếu nữ trong sáng của phái Cổ Mộ, chưa từng biết đến mùi vị của đàn ông. Lục Triển Nguyên đã xuất hiện, dùng những lời đường mật dụ dỗ nàng, rồi thô bạo lột phăng xiêm y của nàng trong một ngôi miếu đổ nát vào đêm mưa gió. Nàng nhớ đến hơi ấm nóng bỏng từ dương vật của Lục Triển Nguyên khi gã đè nghiến nàng xuống chiếc giường gỗ kẽo kẹt. Gã đã dùng bàn tay to lớn bóp chặt hai bầu ngực nàng, đầu ngón tay thô ráp miết mạnh lên núm vú cho đến khi chúng sưng đỏ, khiến nàng vừa đau đớn vừa run lên vì khoái cảm mới lạ.

Cảnh tượng gã thô bạo cắn vào cổ nàng, luồn tay vào giữa hai đùi để tìm kiếm sự ẩm ướt hiện lên rõ mồn một. Nàng nhớ rõ cảm giác đau đớn đến xé rách khi con cu thô lớn, nóng hổi của gã lần đầu tiên đâm xuyên qua màng trinh của nàng, cắm thẳng vào tận đáy âm đạo. Lúc đó nàng đã khóc, đã cào cấu lưng gã đến rớm máu, nhưng gã vẫn không dừng lại, liên tục thúc mạnh hông, dập lên dập xuống điên cuồng bên trong lồn nàng. Tiếng nước nhóp nhép của dâm dịch hòa quyện cùng tiếng mưa rơi ngoài hiên tạo nên một khúc nhạc dâm mỹ mà cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhắm mắt lại, nàng vẫn nghe thấy rõ ràng. Nghĩ đến đó, hai đùi Lý Mạc Sầu vô thức khép chặt lại, cọ xát vào nhau để tìm kiếm chút kích thích cho cửa mình đang dần ướt át.

Nàng nhớ lại lần thứ hai gã chiếm đoạt nàng, khi cơn mưa ngoài miếu hoang đã ngớt nhưng mặt đất vẫn ẩm ướt. Lục Triển Nguyên không còn kiên nhẫn bế nàng lên giường, gã bắt nàng quỳ gối dưới sàn đất, hai tay chống lên bệ thờ đổ nát. Từ phía sau, gã kéo ngược hông nàng lên, để lộ toàn bộ mông và cửa lồn đang sưng đỏ vì đợt ân ái trước. Gã vuốt ve hai bầu ngực nàng từ phía dưới, ngón tay thô bạo luồn vào khe lồn chọc ngoáy liên tục cho đến khi dâm dịch chảy ra đầy tay gã. Rồi không một lời báo trước, gã nắm lấy hông nàng, đâm mạnh con cu đang cương cứng vào âm đạo nàng.

Cú đâm từ phía sau thô bạo đến mức làm cơ thể nàng lao về phía trước, trán va vào cạnh gỗ bệ thờ. Nàng khóc thét lên, nhưng sự đau đớn ấy nhanh chóng bị thay thế bởi sự ma sát nóng bỏng của dương vật. Gã liên tục thúc hông, tiếng thịt va chạm bạch bạch vang lên dồn dập trong gian miếu đổ nát. Dương vật gã to lớn, mỗi lần đâm vào đều nông sâu chạm tận cổ tử cung, khiến âm đạo nàng co thắt điên cuồng để ôm chặt lấy con cu của gã. Lục Triển Nguyên gầm rú như một con thú hoang, hai bàn tay gã bóp chặt lấy hai bầu ngực nàng, kéo căng ra phía sau khi gã dập liên tục vào lồn nàng. Khoảnh khắc gã bắn tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong âm đạo, nàng cảm nhận được luồng nước đặc sệt phun trào, lấp đầy mọi ngóc ngách bên trong cơ thể mình, biến nàng thành một con đàn bà hoàn toàn phục tùng dưới thân gã.

Lòng căm hận và dục vọng điên cuồng đan xen, cào xé tâm can Lý Mạc Sầu. Nàng hận gã đã thề non hẹn biển rồi lại ruồng bỏ nàng để cưới một nữ nhân khác, để lại nàng với một tâm hồn tàn phế và một cơ thể luôn khát khao hơi ấm nam nhân. Càng hận, nàng lại càng thèm khát cảm giác được gã lấp đầy bằng con cu gân guốc đó. Sự mâu thuẫn này tàn phá thần trí nàng, khiến nàng trở nên điên loạn.

Ngực nàng lại nhói lên dữ dội. Cơn đau từ độc hoa tình chạy dọc các mạch máu, cắm thẳng vào tim như hàng ngàn mũi kim châm nung đỏ. Chất độc tựa như một con rắn độc đang bò trườn trong ngực nàng, mỗi khi ý nghĩ dục vọng bùng lên, nó lại cắn một phát chí mạng vào tim nàng. Mồ hôi lạnh vã ra trên trán Lý Mạc Sầu, chảy dài xuống cổ, lướt qua khe ngực sâu thẳm rồi đọng lại nơi rốn. Càng đau đớn, dục vọng trong nàng lại càng bùng cháy dữ dội hơn, biến thành một thứ khoái cảm bệnh hoạn. Nàng muốn dùng nỗi đau thể xác để lấn át nỗi đau tinh thần, muốn hành hạ bản thân để tìm kiếm sự giải thoát trong cơn mê loạn ái tình này.

Lý Mạc Sầu trượt bàn tay phải xuống bụng, vượt qua rốn, rồi luồn sâu vào giữa hai đùi thon thả. Khe lồn rậm rạp đen nhánh của nàng đã ướt đẫm dâm dịch từ lúc nào. Dịch thủy trong suốt, nhớt nháp rỉ ra từ cửa lồn, dính đầy trên các ngón tay khi nàng khẽ chạm vào hai cánh môi lồn đang sưng mọng vì khát khao. Cửa mình nàng nóng hổi, kẹp chặt lấy ngón tay nàng như muốn nuốt chửng lấy nó. Lý Mạc Sầu rên rỉ một tiếng khàn đục, ngón tay trỏ và ngón giữa lập tức thọc mạnh vào trong âm đạo.

"A... Triển Nguyên..."

Tiếng nước nhóp nhép vang lên rõ mồn một trong căn phòng vắng lặng. Nàng đẩy ngón tay thô bạo vào sâu bên trong, miết chặt vào thành lồn đang co thắt nóng hổi. Sự ma sát điên cuồng bắt đầu. Lý Mạc Sầu cong người, tựa một tay lên cạnh bàn gỗ cũ kỹ, hông vô thức đẩy đưa theo nhịp ngón tay đang cắm rút liên tục. Lồn nàng chảy nước càng lúc càng nhiều, dâm dịch ấm nóng rỉ ra dọc theo kẽ đùi trắng nõn, nhỏ từng giọt xuống nền đất bám đầy bụi. Nàng dùng ngón tay cái liên tục day nghiến, ép mạnh lên âm vật đang sưng cứng bên trên, đồng thời hai ngón tay kia thụt sâu vào tận đáy lồn, cào cấu đầy hoang dại bên trong thành âm đạo nhạy cảm.

Nàng nhắm nghiền mắt, tưởng tượng ngón tay của mình chính là con cu to lớn của Lục Triển Nguyên đang đâm chọc điên cuồng. Nàng nhớ lại tư thế cưỡi ngựa năm xưa, khi nàng chủ động ngồi lên người gã, để dương vật gã cắm sâu vào lồn mình trong khi gã hai tay bóp chặt mông nàng, nâng lên hạ xuống nhịp nhàng. Cảm giác lồn bị lấp đầy, bị cọ xát đến nóng rát khiến nàng run lên bần bật.

Trong ký ức của nàng, đêm ấy nàng đã chủ động leo lên người gã. Nàng dạng rộng hai chân, đặt hai đầu gối xuống hai bên hông Lục Triển Nguyên khi gã đang nằm ngửa. Nàng dùng bàn tay run rẩy cầm lấy con cu nóng hổi, gân guốc của gã, hướng nó thẳng vào cửa lồn đang ướt át của mình. Khi nàng hạ hông xuống, nuốt trọn dương vật thô lớn của gã vào sâu trong âm đạo, cảm giác căng đầy khiến nàng phải ưỡn cong người lên, miệng phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Lục Triển Nguyên nằm dưới, hai bàn tay to lớn bấu chặt lấy mông nàng, các ngón tay ấn sâu vào da thịt mềm mại tạo nên những vết lún đỏ. Gã nâng hông nàng lên rồi hạ xuống, phối hợp với sự chuyển động lên xuống đầy chủ động của nàng. Dương vật gã cọ xát dữ dội vào thành âm đạo nóng bỏng, mỗi lần nàng nhún xuống là một lần con cu ấy cắm ngập vào tận đáy lồn nàng, dâm dịch văng tung tóe ra xung quanh. Tiếng thịt va chạm và tiếng dâm thủy chảy ra nhớt nháp hòa cùng hơi thở hổn hển của cả hai khiến không gian xung quanh trở nên vô cùng dâm mỹ.

Nàng lắc đầu điên cuồng, cố xua tan hình ảnh Lục Triển Nguyên đang cười đùa cùng Hà Nguyên Quân, nhưng cơn ghen tuông và sự thèm khát thể xác càng đẩy nàng vào trạng thái mê loạn hơn. 

Cơn đau từ độc hoa tình ở ngực thắt chặt lại làm nàng nghẹt thở, ngực nàng đau như bị xé đôi, nhưng ngón tay dưới hạ bộ của nàng lại càng chuyển động nhanh hơn, thô bạo hơn. Nàng tự hành hạ cơ thể mình, móng tay cào vào thành âm đạo tạo nên những vết xước nhỏ tê dại, trộn lẫn giữa khoái cảm và đau đớn. Nước mắt nàng trào ra, hòa lẫn với mồ hôi đầm đìa chảy dài từ trán xuống cằm, nhỏ xuống hai bầu ngực đang phập phồng dữ dội. Sự cô độc tột cùng bao trùm lấy không gian tăm tối này, chỉ có tiếng thở dốc dồn dập và tiếng nước lồn nhớp nháp vang lên đầy nhục dục.

Nàng cắn chặt răng đến mức bật máu, tiếng rên rỉ trở nên dứt quãng, nghẹn ngào. Hông nàng giật mạnh liên hồi, lồn kẹp chặt lấy hai ngón tay đang cắm sâu bên trong. Dưới sự cọ xát tàn nhẫn và liên tục, một luồng điện tê dại chạy khắp sống lưng, đẩy Lý Mạc Sầu chạm đến cực khoái. Nàng co rúm người, lồng ngực ưỡn cong lên, lồn co thắt kịch liệt phun ra một dòng dâm dịch nóng hổi phủ đầy lên bàn tay phải của mình. Sự sung sướng tột độ xen lẫn cơn đau tim dữ dội khiến nàng suýt ngất đi.

Lực kiệt, Lý Mạc Sầu ngã quỵ xuống nền đất lạnh buốt ngay dưới chân chiếc gương đồng. Thân thể trần trụi của nàng run rẩy co quắp, hai đùi vẫn còn giần giật theo bản năng. Bàn tay dính đầy dâm dịch trượt từ bụng lên mặt, quệt ngang qua bờ môi đang run rẩy, nếm trải mùi vị dâm mỹ của chính cơ thể mình. Vị mặn của nước mắt, vị tanh nồng của dâm dịch và vị sắt của máu từ bờ môi bị cắn rách hòa quyện vào nhau, tạo thành một hương vị đắng chát trong miệng nàng. Nàng nhìn vào gương, thấy gương mặt kiều diễm của mình nhòa đi trong nước mắt và mồ hôi đầm đìa, rồi đột ngột bật ra tiếng cười điên dại. Tiếng cười khàn đặc, méo mó chứa đầy sự oán hận và đau đớn vang lên, dội vào bốn bức tường trống trải của căn phòng hoang. Nàng vừa cười vừa khóc, bàn tay run rẩy bấu chặt lấy ngực trần, nơi trái tim đang co thắt từng cơn đau đớn vì độc tính phát tác dữ dội, như muốn tự móc quả tim tội lỗi này ra khỏi lồng ngực mình để vĩnh viễn không còn biết đến mùi vị của tình ái nhân gian.