Dương Quá vội vã nhấc chân đuổi theo bóng dáng lụa trắng đang chập chờn phía trước. Bước chân hắn dồn dập, giẫm lên những phiến đá xám của Cổ Mộ, âm thanh thô ráp của đôi giày cỏ va đập vào lòng đất ẩm ướt vang lên những tiếng lộp cộp nặng nề, phá tan sự tĩnh lặng thâm nghiêm của ngôi mộ cổ. Phía trước hắn, Tiểu Long Nữ di chuyển vô cùng nhẹ nhàng, tựa như một dải sương thanh khiết dẫn đường cho hắn giữa mê cung đá xám lạnh lẽo và tối tăm. Gấu áo lụa trắng của nàng quét nhẹ trên nền đất ẩm ướt, không phát ra bất kỳ tiếng động nào, làm tăng thêm vẻ thần bí và thoát tục của người thiếu nữ mà hắn vừa bái làm sư phụ. 

Dương Quá nhìn chăm chằm vào bóng lưng thon thả của sư phụ, lòng vẫn chưa hết bối rối sau lễ bái sư kỳ lạ vừa rồi. Từng gian phòng đá nối tiếp nhau hiện ra rồi lùi lại phía sau, ánh sáng duy nhất dẫn lối cho họ chỉ là thứ ánh huỳnh quang mờ nhạt hắt ra từ những kẽ đá ẩm mục, tạo nên những cái bóng loang lổ dài ngoằn ngoèo trên vách mộ cổ xưa. Hắn cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập của mình, nhưng lồng ngực cứ phập phồng không yên. Sự đụng chạm thể xác khi nàng nắm cổ tay kiểm tra kinh mạch cho hắn lúc trước vẫn còn để lại dư âm tê dại, ấm áp nơi da thịt. Thế nhưng, khi bước đi sâu hơn vào các tầng hầm, luồng khí lạnh mỗi lúc một đậm đặc, buốt giá bao vây lấy cơ thể, dần dập tắt chút hơi ấm ít ỏi còn sót lại từ cái nắm tay ấy.

Đường đi càng lúc càng hẹp. Những bức vách đá nhô ra, rịn nước ẩm ướt và bám đầy rêu phong lạnh lẽo. Dương Quá phải nghiêng người, bả vai suýt chạm vào vách đá nhầy nhụa để không mất dấu bóng dáng màu trắng phía trước. Mỗi lần bước đi, hơi thở của hắn ngưng tụ thành những luồng khói xám nhạt trong không gian âm u. Hắn tự hỏi ngôi mộ cổ này rốt cuộc sâu bao nhiêu, và người thiếu nữ có dung nhan tựa tiên tử kia đã sống thế nào trong cõi u minh không thấy ánh mặt trời này suốt bấy nhiêu năm qua. Sự tò mò xen lẫn nỗi e sợ trỗi dậy trong lòng thiếu niên, khiến mỗi bước chân của hắn trở nên cẩn trọng nhưng cũng đầy nôn nóng. Hắn thầm nghĩ về những ngày tháng ở Toàn Chân Giáo, nơi hắn bị khinh rẻ, bị đánh đập và đối xử tệ bạc. So với nơi đó, Cổ Mộ tuy lạnh lẽo và tối tăm nhưng lại mang đến cho hắn một cảm giác an toàn kỳ lạ, nhất là khi đi sau bóng lưng trắng muốt của nàng. 

Nỗi cô độc của Dương Quá từ thuở ấu thơ vốn dĩ rất sâu sắc, nay đứng trước một người sư phụ lạnh lùng nhưng sẵn sàng dang tay che chở hắn trước sự truy đuổi của đạo sĩ Toàn Chân, lòng hắn dâng lên một sự tôn kính pha lẫn khao khát được nương tựa. Hắn ngắm nhìn dải lụa buộc tóc màu trắng của nàng đang khẽ bay nhẹ theo làn gió lạnh phát ra từ các ngóc ngách sâu trong lòng đất, ngửi thấy mùi hương hoa nhài nhạt nhòa nhưng thanh tao thoảng qua. Mùi hương ấy không giống bất kỳ thứ gì hắn từng ngửi thấy trên giang hồ, nó sạch sẽ, thuần khiết và khiến tâm trí hắn vốn đang hỗn loạn bỗng dịu lại đôi chút. Hắn hít thật sâu, cố lưu giữ làn hương dịu ngọt ấy trong khoang mũi để xua đi mùi ẩm mốc khó chịu của lòng đất, cảm nhận lồng ngực mình căng lên một nhịp đập rạo rực khó tả.

Đi qua một khúc quanh hẹp đến mức bả vai suýt chạm vào vách đá ướt nhầy, một luồng khí lạnh thấu xương đột ngột ập thẳng vào mặt Dương Quá. Hắn rùng mình một cái thật mạnh, hai hàm răng lập cập va vào nhau phát ra những tiếng kêu khô khốc. Trước mắt hắn lúc này là một gian phòng đá rộng rãi và trống trải hơn hẳn những nơi khác. Nằm sừng sững ngay chính giữa phòng là một khối đá lớn màu xanh biếc, tỏa ra làn khói trắng mờ ảo do hơi lạnh cực hạn ngưng tụ lại trong không khí. Đó chính là giường đá hàn ngọc, bảo vật gia truyền của phái Cổ Mộ, được chế tác từ khối ngọc vạn năm nằm sâu dưới lòng biển lạnh giá phía cực bắc xa xôi. Luồng hàn khí tỏa ra từ khối ngọc xanh biếc ấy mạnh đến nỗi mắt thường cũng có thể nhìn thấy những dải sương mù màu trắng đục chầm chậm lượn lờ xung quanh, tựa như một con quái thú đang thở ra những luồng khí lạnh để đóng băng mọi sinh linh bén mảng đến gần.

Dương Quá dừng bước, hai tay vô thức siết chặt vạt áo đạo bào rách nát của Toàn Chân Giáo. Hắn nhìn khối đá xanh đang tỏa sương lạnh kia mà trong lòng dấy lên một cảm giác kinh hoàng. Chỉ đứng cách đó vài trượng, hắn đã cảm thấy máu trong huyết quản như muốn đông cứng lại, da thịt trên mặt tê buốt như bị hàng trăm cây kim châm cứu cắm vào. Khí lạnh lan qua lớp vải thô, thấm sâu vào da thịt hắn, khiến cơ thể hắn run rẩy không ngừng. Hắn vốn nghe danh võ học phái Cổ Mộ kỳ bí, nhưng không ngờ ngay cả một chiếc giường ngủ cũng được làm từ thứ ngọc vạn năm mang tà khí âm hàn kinh khủng thế này. Hắn run run đưa mắt nhìn quanh gian phòng, bốn phía vách đá trơn nhẵn không một kẽ hở, chỉ có những tia sáng huỳnh quang yếu ớt chiếu rọi lên những làn sương khói bay lờ lững quanh khối ngọc, tạo nên một khung cảnh huyền ảo nhưng đầy rẫy sự nguy hiểm đáng sợ.

Tiểu Long Nữ dừng bước ngay trước mép giường ngọc, xoay người lại đối diện với Dương Quá. Khuôn mặt thanh tú, thoát tục của nàng dưới làn sương lạnh mờ ảo càng thêm nhợt nhạt, trắng bệch như không có giọt máu nào. Đôi mắt nàng tĩnh lặng như nước hồ mùa thu không một gợn sóng, lạnh lùng nhìn thẳng vào gương mặt đang tái đi vì lạnh của đứa đệ tử mới thu nhận. Nàng đưa hai ngón tay thon dài khẽ vén nhẹ tà áo trắng, giọng nói trong vắt nhưng lạnh buốt vang lên trong không gian tĩnh mịch của ngôi mộ cổ:

"Cởi bỏ áo ngoài ra."

Dương Quá giật mình, ngẩng đầu nhìn sư phụ, hai tai thoáng chốc đỏ ửng lên dù cơ thể hắn đang run rẩy vì lạnh. Hắn lắp bắp, giọng nói run run:

"Sư... sư phụ, đệ tử phải cởi áo sao?"

Tiểu Long Nữ khẽ nhíu đôi lông mày thanh tú, nét mặt vẫn lạnh băng không chút biểu cảm, tựa như một pho tượng ngọc không có hơi thở thế tục. Nàng lạnh nhạt giải thích:

"Giường đá hàn ngọc này được làm từ ngọc cực âm cực hàn dưới đáy biển sâu, có tác dụng trợ giúp người luyện công đẩy nhanh tốc độ tích lũy nội lực, ép chân khí chạy khắp các kinh mạch trong người. Nhưng luồng hàn khí dội lên từ giường đá vô cùng hung hãn và mãnh liệt. Nếu ngươi mặc áo ngoài, khí lạnh sẽ bị lớp vải thô cản lại, không thể thoát ra ngoài mà tích tụ trong da thịt, làm tắc nghẽn kinh mạch, nhẹ thì liệt nửa người, nặng thì đứt kinh mạch mà chết. Muốn luyện công trên chiếc giường này, bắt buộc phải để da thịt trần trụi tiếp xúc trực tiếp với đá ngọc để hàn khí dễ dàng thâm nhập và giải tỏa theo các lỗ chân lông."

Nghe lời giải thích lạnh lùng nhưng đầy tính mạng của nàng, Dương Quá không dám chần chừ thêm nữa. Hắn đưa bàn tay đã bắt đầu run rẩy vì lạnh lên ngực, tháo từng chiếc nút áo đạo bào rách nát của Toàn Chân Giáo. Chiếc áo vải thô tuột khỏi vai hắn, rơi xuống nền đất lạnh lẽo ẩm ướt thành một đống xám xịt. Thân hình thiếu niên mười mấy tuổi của hắn lộ ra dưới ánh sáng mờ ảo của phòng đá. Tuy vóc dáng còn hơi gầy gò của một đứa trẻ lang bạt, nhưng bả vai hắn đã bắt đầu mở rộng, những múi cơ ngực săn chắc ẩn hiện dưới làn da rám nắng gió giang hồ. Khi không còn lớp áo che chắn, luồng hàn khí xung quanh lập tức ập đến áp sát vào da thịt hắn, khiến những gai ốc trên cánh tay, vai và ngực hắn nổi lên dựng ngược. Dương Quá co người lại, hai tay khoanh trước ngực để cố giữ chút nhiệt lượng cuối cùng của cơ thể.

Lần đầu tiên phơi bày thân thể trước mặt một nữ tử tuyệt mỹ, Dương Quá thấy lồng ngực mình phập phồng dữ dội, một mặt vì lạnh, mặt khác vì nỗi thẹn thùng của tuổi dậy thì. Hắn lén nhìn Tiểu Long Nữ, nhưng nàng vẫn giữ nguyên thần thái băng thanh ngọc khiết, không có chút gì là bối rối trước thân hình trần trụi của hắn. Sự thản nhiên của nàng càng khiến hắn cảm thấy mình thật tầm thường và nhỏ bé. Ánh mắt hắn đảo qua bờ vai gầy guộc cùng những vết sẹo ngang dọc trên lưng mình—vết tích của những trận đòn roi tàn nhẫn từ đám đạo sĩ mũi trâu Toàn Chân Giáo. Hắn khẽ cắn răng, cảm giác nhục nhã từ quá khứ đan xen với sự tự ti trước vẻ thanh cao của nàng làm lồng ngực hắn nghẹn đắng.

Tiểu Long Nữ đưa mắt nhìn lướt qua thân trên trần trụi của hắn, ánh mắt nàng thản nhiên, trong vắt như nhìn một phiến đá vô tri vô giác trong hang tối. Nàng đưa ngón tay chỉ vào chiếc giường đá đang tỏa khói trắng nghi ngút:

"Ngồi lên đi. Xếp bằng đối diện với ta."

Dương Quá hít một hơi thật sâu, cố lấy can đảm bước tới sát mép giường ngọc. Hắn vịn hai bàn tay nóng hổi của mình vào mép đá trơn nhẵn, cái lạnh từ đá lập tức truyền thẳng vào lòng bàn tay khiến hắn giật mình. Hắn cắn răng, nhấc chân leo lên giường ngọc. Ngay khi phần mông và đùi tiếp xúc với bề mặt trơn nhẵn của khối ngọc xanh, Dương Quá suýt chút nữa đã hét toáng lên và nhảy dựng xuống đất vì kinh hãi. Cái lạnh thấu xương, buốt nhức như có hàng ngàn mũi kim châm bằng băng cùng lúc cắm sâu vào da thịt dội lên từ dưới thân hắn. Hàn khí hung hãn luồn qua lớp quần mỏng, trực tiếp cắn nuốt da thịt mông và đùi trong, rồi men theo xương cụt chạy dọc lên sống lưng hắn như một luồng điện băng giá.

"A..." Hắn rên lên một tiếng nhỏ qua kẽ răng, toàn thân run bắn lên bần bật như một cành khô trước gió bão. Hai tay hắn bám chặt lấy mép giường đá để giữ cho cơ thể khỏi ngã nhào. Cái lạnh này vượt xa mọi sự chịu đựng của hắn từ trước đến nay, tưởng chừng như chỉ cần ngồi yên thêm chốc lát nữa, toàn bộ dòng máu nóng hổi trong huyết quản của hắn sẽ đông cứng thành những dòng băng vỡ vụn. Hắn thấy da thịt mình tê dại đi, các mạch máu dưới da co rút lại, khiến làn da rám nắng trở nên tái mét dưới ánh huỳnh quang mờ nhạt. Mỗi hơi thở hắn hít vào lúc này cũng buốt buốt tận tâm can, lồng ngực thắt lại đau đớn.

Tiểu Long Nữ khẽ nhấc tà áo, nhẹ nhàng bước lên giường đá. Nàng di chuyển vô cùng thanh thoát, tà áo lụa trắng nhẹ nhàng hạ xuống khi nàng ngồi xếp bằng đối diện với hắn, chỉ cách hắn chưa đầy hai gang tay. Ở khoảng cách cực gần như thế này, Dương Quá có thể ngửi thấy mùi hương hoa nhài thanh mát thoang thoảng phát ra từ mái tóc đen tuyền và làn da của nàng. Mùi hương ấy tinh khiết, đối lập hoàn toàn với hơi thở ẩm mốc, lạnh lẽo của gian phòng đá. Nàng nhìn hắn, thấy cơ thể thiếu niên đang run rẩy dữ dội đến mức các cơ bắp co rút lại, hàm răng đánh vào nhau cồm cộp, liền cất giọng nhắc nhở bằng tông giọng đều đều:

"Giữ vững tâm thần, tuyệt đối không được vận dụng nội lực của Toàn Chân Giáo để chống cự lại hàn khí. Ngươi càng dùng nội lực kháng cự, hàn khí của ngọc thạch sẽ càng tấn công dữ dội hơn, tàn phá kinh mạch của ngươi. Hãy buông lỏng toàn thân, mở rộng các huyệt đạo để hàn khí tự nhiên đi vào, sau đó ta sẽ giúp ngươi dẫn dắt nó chạy theo lộ trình."

Dương Quá cắn chặt môi dưới đến mức rớm ra một vệt máu đỏ tươi để ngăn bản thân không nhảy khỏi giường ngọc, cố gắng làm theo lời nàng chỉ dạy. Hắn nhắm nghiền mắt lại, thả lỏng hai vai và cố gắng giãn các cơ bắp đang co rúm vì lạnh ở đùi và lưng. Thế nhưng, cái lạnh từ giường đá hàn ngọc quá mức tàn nhẫn và hung bạo. Nó giống như một con thú dữ đang liếm áp khắp da thịt nhạy cảm ở phần dưới cơ thể hắn, rồi từng chút một thấm sâu vào tận tủy xương, làm tê dại các dây thần kinh. Dương Quá cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, hơi thở trở nên dồn dập, đứt quãng, mỗi hơi thở ra đều tạo thành một luồng khói trắng đục trong không khí.

Đúng lúc hắn tưởng chừng như mình sắp ngất lịm đi vì cái buốt giá cực hạn, hắn đột ngột cảm nhận được hai luồng xúc giác ấm áp và mềm mại chạm vào cơ thể trần trụi của mình.

Tiểu Long Nữ đã vươn hai tay ra. Bàn tay phải của nàng đặt nhẹ lên ngực trái của Dương Quá, ngay vị trí trái tim đang đập điên cuồng của hắn. Bàn tay trái của nàng vòng ra phía sau lưng hắn, áp chặt vào vùng da thịt nóng hổi ở huyệt Mệnh Môn.

Bàn tay nàng tuy mềm mịn như lụa nhưng lạnh buốt như băng tuyết quanh năm trên đỉnh núi cao. Nhưng đối với thân thể đang lạnh đến mức tê dại, đau buốt của Dương Quá lúc này, sự đụng chạm đó lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác biệt. Làn da trần trụi áp vào lòng bàn tay mềm mại của nàng, hai bàn tay của Tiểu Long Nữ giống như hai mảnh ngọc mịn màng, tuy mang hơi lạnh nhưng bên trong lại chứa đựng một nguồn nội lực thâm hậu, nhu hòa đang chầm chậm truyền qua da thịt hắn. Sự chênh lệch nhiệt độ cực hạn giữa da thịt nóng rực của thiếu niên và lòng bàn tay băng giá của nàng tạo ra một sức hút thể xác mãnh liệt, làm dấy lên những luồng điện li ti chạy dọc khắp cơ thể hắn.

Ngay lập tức, Dương Quá cảm nhận được một luồng chân khí mát lạnh nhưng vô cùng nhu hòa từ lòng bàn tay nàng thâm nhập vào ngực và lưng mình. Luồng chân khí này đi tới đâu, cảm giác đau buốt, tê dại do giường ngọc gây ra lập tức dịu đi tới đó. Chân khí của Tiểu Long Nữ tựa như một dòng nước mát lành chạy dọc theo các kinh mạch trong người hắn, bao bọc lấy luồng hàn khí hung hãn đang quấy phá ở đan điền, rồi từ từ dẫn dắt chúng di chuyển tuần hoàn qua các huyệt đạo.

"Tập trung tinh thần, dẫn khí chạy theo ta," Tiểu Long Nữ khẽ nói, giọng nói trong vắt của nàng vang lên sát bên tai hắn, mang theo hơi thở thơm ngát phả nhẹ lên làn da cổ nóng hổi của Dương Quá.

Dương Quá cố gắng giữ cho tâm trí mình tỉnh táo, không bị cuốn vào những cảm giác đụng chạm da thịt đê mê kia. Hắn hé mắt nhìn qua màn sương mù mờ ảo, nhìn thấy gương mặt phóng đại của Tiểu Long Nữ ở cự ly cực gần. Gương mặt nàng nhợt nhạt, những sợi tóc tơ dán chặt vào gò má trắng ngần vì hơi ẩm. Ánh mắt nàng tập trung, hàng mi dài khẽ rung động theo từng nhịp thở. Lòng bàn tay nàng đặt trên ngực hắn dường như đang dần ấm lên bởi nhiệt độ cơ thể thiếu niên. Lớp lụa mỏng trên người nàng không thể ngăn cản được luồng hơi ấm từ da thịt nàng truyền qua, khiến Dương Quá cảm thấy một làn sóng rạo rực trào dâng từ sâu trong bụng dưới.

Vùng bụng dưới của hắn bắt đầu nóng ran lên, một phản ứng sinh lý bản năng của một nam nhân đang ở tuổi dậy thì trước một nữ nhân tuyệt mỹ. Dương vật dưới lớp quần thô của hắn vô thức cứng ngắc, cương to và cấn chặt vào đùi trong. Đầu cu trướng căng, giật giật nhè nhẹ đầy khó chịu dưới lớp vải thô ráp. Dương Quá xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất, hắn cố co chân lại để che giấu sự bất thường của hạ bộ, nhưng không gian trên giường ngọc quá hẹp. Khi hắn dịch chuyển, đầu gối và đùi trần của hắn vô tình cọ sát mạnh vào đùi của Tiểu Long Nữ qua lớp áo lụa mỏng manh của nàng. 

Sự cọ xát trực tiếp ấy làm cho cả hai người cùng khẽ run lên. Dương Quá cảm nhận rõ ràng sự mềm mại, mát rượi và săn chắc từ đùi nàng qua lớp lụa trắng. Cái nóng từ đùi hắn và cái lạnh từ đùi nàng giao hòa, tạo nên một xúc cảm tê dại chạy dọc sống lưng hắn, khiến dương vật của hắn càng thêm cương cứng, trướng to đến mức đau nhức. Hắn thở dốc dồn dập, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán rồi chảy dọc xuống cổ, thấm vào làn da trần trụi.

Để giữ cho cơ thể đang run rẩy không ngã nhào về phía trước, bàn tay phải của Dương Quá theo bản năng vươn ra, vô tình chạm sát và bám chặt lấy đùi của Tiểu Long Nữ. Lòng bàn tay hắn nóng rực như lửa, bóp nhẹ vào lớp da thịt mềm mại ẩn sau lớp lụa trắng của nàng. Xúc giác từ đầu ngón tay truyền về bộ não một cảm giác đê mê kinh khủng. Đùi nàng mịn màng và mát lạnh tựa như một khối ngọc được bao bọc trong nhung lụa, nhưng dưới lực bóp vô tình của hắn, da thịt nàng hơi lún xuống, đàn hồi đầy sức sống. 

Tiểu Long Nữ khẽ chấn động, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt lại. Nàng cảm nhận được bàn tay nóng bỏng của hắn đang áp chặt trên đùi mình, cùng với hơi thở dồn dập, nóng hổi phả vào cổ và ngực nàng. Nhưng lúc này đang là khoảnh khắc mấu chốt của việc dẫn khí, nếu nàng thu tay lại hoặc phân tâm, cả hai sẽ lập tức bị hàn khí của giường ngọc phản phệ, nhẹ thì kinh mạch đứt đoạn, nặng thì tẩu hỏa nhập ma mà chết. Nàng cắn chặt răng, cố gắng đè nén sự bối rối và cảm giác kỳ lạ đang lan tỏa từ đùi lên đến tim, cất giọng nghiêm nghị nhưng có phần gấp gáp hơn trước:

"Không được cử động! Giữ vững tâm thần, dẫn khí qua huyệt Đản Trung!"

Dương Quá nghe tiếng quát khẽ của nàng, giật mình cố gắng rút tay lại nhưng cái lạnh buốt của giường ngọc dưới thân đột ngột bùng phát dữ dội như một đợt sóng triều dâng, cắn nuốt lấy xương chậu của hắn. Cơn đau buốt thấu xương khiến hắn mất đi trọng tâm, cả cơ thể trần trụi nhào mạnh về phía trước. Bàn tay hắn theo bản năng bấu chặt lấy đùi nàng để không bị ngã, năm ngón tay miết sâu vào da thịt đùi trong của nàng, kéo tuột một mảng lụa trắng lên cao, để lộ ra một khoảng da thịt đùi trắng muốt, mịn màng không tỳ vết dưới ánh huỳnh quang mờ ảo. 

Cả người hắn áp sát vào người nàng, lồng ngực trần nóng rực dán chặt vào bầu ngực căng tròn của Tiểu Long Nữ qua lớp áo lụa mỏng. Dương Quá ngửi thấy mùi hương hoa nhài ngào ngạt phả ra từ khe ngực nàng, hơi thở nóng hổi của hắn phả thẳng vào bờ vai trắng ngần của sư phụ. Cảm giác mềm mại, ấm áp từ hai bầu ngực của nàng ép sát vào ngực hắn làm nổ tung mọi lý trí của thiếu niên. Dương vật của hắn lúc này đã cương cứng đến cực hạn, đầu cu nóng hổi cắm chặt qua lớp quần mỏng, cọ sát liên tục vào vùng đùi trong trần trụi vừa lộ ra của nàng.

Sự tiếp xúc da thịt quá mức mật thiết và trần trụi này khiến cơ thể Tiểu Long Nữ căng cứng. Lần đầu tiên trong đời, nàng để một nam nhân chạm vào những vùng nhạy cảm nhất trên cơ thể mình. Cảm giác nóng bỏng từ dương vật cương cứng của Dương Quá cọ sát vào đùi trong làm nàng run rẩy, một luồng điện tê dại chạy dọc từ vùng kín lên thẳng đại não, khiến chân khí trong người nàng thoáng chốc hỗn loạn. Bầu ngực nàng phập phồng dữ dội dưới lồng ngực của hắn, đầu vú nhạy cảm cọ qua lớp vải áo lụa, dựng đứng lên vì kích thích. 

Nàng cố gắng điều hòa hơi thở, dùng nội lực nhu hòa để bao bọc lấy luồng chân khí đang hỗn loạn trong người cả hai. Hai bàn tay nàng vẫn áp chặt trên ngực và lưng hắn, không ngừng truyền chân khí để dẫn dắt hàn khí của giường ngọc chạy khắp kinh mạch Dương Quá. Sự chênh lệch nhiệt độ giữa hai cơ thể lúc này đã đạt đến đỉnh điểm. Cơ thể trần trụi của Dương Quá nóng như một lò than, hấp thu cái lạnh từ cơ thể và chân khí của Tiểu Long Nữ, trong khi nàng lại cảm nhận được hơi ấm cuồn cuộn từ hắn đang sưởi ấm làn da băng giá của mình.

Trong không gian âm u của Cổ Mộ, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của Dương Quá và tiếng hít thở dồn dập cố gắng kiềm chế của Tiểu Long Nữ. Thời gian như ngưng đọng lại trên chiếc giường đá hàn ngọc. Dương Quá nhắm nghiền mắt, tận hưởng sự mềm mại và ấm áp từ cơ thể sư phụ. Hắn thấy mình giống như một kẻ sắp chết đuối vớ được cọc, vô thức dùng cả hai tay ôm chặt lấy hông nàng, kéo sát cơ thể nàng vào lòng mình để tìm kiếm thêm hơi ấm. 

Khi chân khí trong người Dương Quá hoàn toàn ổn định, chảy đều đặn theo lộ trình của phái Cổ Mộ, Tiểu Long Nữ mới từ từ thu hồi nội lực. Nàng chậm rãi rút hai bàn tay ra khỏi ngực và sau lưng hắn, cố gắng dịch chuyển cơ thể để tạo khoảng cách. Thế nhưng, cơ thể Dương Quá lúc này đã hoàn toàn bị bản năng nam tính khống chế, hắn không những không buông ra mà còn vô thức tiến sát hơn nữa.

Hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau trong làn sương lạnh mờ ảo. Dương Quá lờ đờ mở mắt, nhìn vào gương mặt đang ửng hồng đầy quyến rũ của sư phụ ở sát ngay trước mặt. Đôi môi nàng đỏ mọng, hơi hé mở để thở dốc, phả ra làn hương hoa nhài ngào ngạt. Hắn không thể kiềm chế được sự khao khát trỗi dậy trong huyết quản, vô thức tiến sát khuôn mặt mình vào sát ngực Tiểu Long Nữ, mũi hắn cọ nhẹ vào làn da cổ mịn màng và bầu ngực căng tròn đang phập phồng bên dưới lớp áo lụa trắng.