"Ngươi câm miệng cho ta!"

Dương Quá quát lớn, thanh âm như sấm nổ ngang tai gã đạo sĩ trung niên. Hắn không hề có ý định chạm vào thanh kiếm gỗ đeo sau lưng, chân trái tiến một bước dài, thân hình luồn lách qua khoảng trống giữa hai người đi đường, hóa thành một luồng ảnh xám phóng tới.

Gã đạo sĩ Toàn Chân Giáo đang huênh hoang cười cợt bỗng thấy hoa mắt. Chiêu thức đón đỡ chưa kịp suy nghĩ thì một luồng gió mạnh kèm theo luồng sát khí buốt giá đã ập thẳng vào mặt. Gã hoảng hốt vung thanh trường kiếm sắt trong tay lên cản trước ngực, cố thủ theo thế "Hằng Hà Sa Số" của môn phái. Thế nhưng, mũi kiếm vừa mới nhấc lên được nửa thước thì cổ tay gã đã đau nhói như bị kìm sắt kẹp chặt.

Dương Quá vươn tay phải ra chuẩn xác như một chiếc móng vuốt chim ưng, bóp cứng lấy khớp xương cổ tay cầm kiếm của đối phương. Lực tay mạnh mẽ siết chặt, gân xanh trên mu bàn tay Dương Quá nổi lên cuồn cuộn. Hắn dùng lực bẻ ngược một vòng, tiếng khớp xương kêu răng rắc ghê người vang lên giữa phố chợ. Thanh trường kiếm rớt xuống sàn gạch, nảy lên vài nhịp rồi nằm im lìm, vang lên tiếng loảng xoảng khô khốc.

"Dương Quá! Ngươi dám phản môn nghịch tổ..." 

Gã đạo sĩ thét lên một tiếng thảm thiết, trán vã mồ hôi hột vì đau đớn. Lời mắng chửi chưa kịp dứt đã bị nghẹn lại trong cổ họng bởi một cái tát trời giáng. Dương Quá dùng tay trái quất mạnh một cú ngang mặt gã. Lực tát hung hãn khiến gã đạo sĩ trung niên văng mạnh ra ngoài, hàm răng gãy rụng kèm theo ngụm máu tươi bắn tung toe xuống nền đất bụi bặm. Cả cơ thể gã quay cuồng nửa vòng rồi ngã rầm xuống mặt đường, làm bụi đất bay mù mịt.

"Đạo sĩ Toàn Chân Giáo toàn một lũ ngụy quân tử mặt dày!" 

Dương Quá bước tới từng bước nặng nề, giẫm thẳng chiếc giày cỏ bẩn thỉu lên lồng ngực đang phập phồng thở dốc của gã đạo sĩ. Hắn cúi người xuống, ánh mắt đỏ ngầu đầy sát khí găm chặt vào gương mặt tái mét, dính đầy máu và đất cát của đối phương. Giọng hắn trầm xuống, sắc lạnh như lưỡi đao: 

"Ngươi dám dùng cái miệng bẩn thỉu đó nhục mạ sư phụ ta thêm một câu nào nữa, ta sẽ cắt đứt lưỡi ngươi, phế sạch võ công của ngươi ngay tại chỗ này. Ngươi có tin không?"

Đám đông xung quanh vốn đang ồn ào chỉ trỏ, chế giễu bỗng chốc im bặt không một tiếng động. Sát khí cuồn cuộn phát ra từ chàng thiếu niên cụt một cánh tay bên vai áo xám khiến ai nấy đều rùng mình. Những kẻ ban nãy còn lớn tiếng bàn tán về chuyện "sư đồ bất chính" giờ đây lục đục lùi lại phía sau, không dám đối diện với ánh mắt hung tợn của Dương Quá. 

Gã đạo sĩ nằm dưới chân Dương Quá run rẩy kịch liệt. Lồng ngực bị giẫm đến mức nghẹt thở, xương sườn nhói buốt tưởng chừng như sắp gãy vụn dưới sức nặng từ chân hắn. Gã không dám hé môi nửa lời, chỉ biết ôm lấy cái cổ tay gãy nát mà rên rỉ thảm hại, ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi tột cùng.

Dương Quá hừ lạnh một tiếng, dứt khoát nhấc chân ra khỏi ngực gã. Hắn quay đầu lại nhìn Tiểu Long Nữ.

Nàng đang đứng đó, tà áo lụa trắng khẽ tung bay trong gió nhẹ của phố thị. Gương mặt thanh tú, trắng muốt như ngọc thạch lộ rõ vẻ ngơ ngác và hoang mang tột độ. Cảnh tượng ồn ào của chợ búa, những lời lăng mạ tục tĩu bẩn thỉu từ những kẻ xa lạ cùng sự hung bạo chớp nhoáng của cựu đệ tử Toàn Chân Giáo khiến tâm trí vốn chỉ quen với sự tĩnh lặng của Cổ Mộ bị chấn động mạnh. Đôi mắt trong vắt như hồ nước mùa thu của nàng dường như mất đi tiêu cự, bàn tay nhỏ nhắn giấu trong ống tay áo rộng khẽ run lên bần bật.

Dương Quá vội vàng bước đến, dùng bàn tay thô ráp của mình nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của sư phụ. Hắn cảm nhận được sự bất an tột cùng đang lan truyền từ cơ thể nàng sang hắn.

"Sư phụ, chúng ta đi." Giọng hắn dịu đi, nhưng vẫn đầy quả quyết.

Hắn dắt nàng băng qua đám đông đang tự động dạt ra hai bên lộ trình như tránh một bầy thú dữ. Hắn không muốn nàng phải chịu đựng thêm bất kỳ ánh mắt dơ bẩn hay lời đàm tiếu nào nữa. Hắn đưa nàng lánh vào một quán trọ nhỏ nằm sâu trong ngõ vắng cách đó không xa, nơi có phần tách biệt với sự xô bồ của phố thị đầy rẫy thị phi.

Sau khi thuê một căn phòng ở tầng hai, Dương Quá nhanh chóng khép chặt các cánh cửa sổ để ngăn những tiếng ồn ào ngoài phố vọng vào. Hắn đỡ Tiểu Long Nữ ngồi xuống chiếc ghế gỗ duy nhất trong căn phòng trọ đơn sơ, rồi quỳ một gối xuống trước mặt nàng. Hắn dùng hai bàn tay ấm áp của mình bao bọc lấy bàn tay băng giá của nàng, cố gắng truyền đi chút hơi ấm để xoa dịu nỗi sợ hãi trong lòng nàng.

"Sư phụ, người có sao không? Có thấy khó chịu ở đâu không?" Giọng Dương Quá lúc này vô cùng dịu dàng, hoàn toàn khác hẳn với vẻ hung tợn đầy sát khí lúc trừng trị gã đạo sĩ ngoài phố.

Tiểu Long Nữ nhìn quanh căn phòng trọ bài trí đơn sơ với chiếc giường gỗ hẹp và chiếc bàn phủ đầy bụi nhạt. Ánh mắt nàng chậm rãi dừng lại trên gương mặt tràn đầy vẻ lo lắng của Dương Quá. Nàng khẽ thở ra một hơi dài, giọng nói nhỏ nhẹ mang theo sự hoang mang không thể giấu giếm:

"Quá nhi, tại sao họ lại mắng chửi chúng ta như vậy? Sư phụ và đệ tử ở bên nhau, chăm sóc nhau... là chuyện xấu xa lắm sao? Thế giới bên ngoài Cổ Mộ sao lại đáng sợ và khó hiểu đến thế?"

Dương Quá lòng đau nhói khi nghe những câu hỏi ngây thơ của nàng. Nàng sinh ra và lớn lên trong bóng tối lạnh lẽo của ngôi mộ cổ, chưa từng tiếp xúc với nhân tình thế thái, càng không hiểu thế nào là quy củ, lễ giáo phong kiến trói buộc của cõi trần. Đối với nàng, yêu thương và bảo vệ đệ tử là lẽ tự nhiên của trời đất, đâu ngờ lại bị người đời coi là thứ đồi bại, đại nghịch bất đạo cần phải dìm lồng heo.

"Sư phụ, người đừng bận tâm đến lời của lũ người phàm tục ngu muội đó." Dương Quá áp mu bàn tay lạnh ngắt của nàng lên má mình, ánh mắt tràn đầy sự kiên định không gì lay chuyển nổi: "Họ tự dùng những xiềng xích vô hình để trói buộc bản thân, rồi lại muốn ép người khác phải chịu khổ giống họ. Cho dù cả giang hồ này có quay lưng lại, đệ tử vẫn sẽ luôn ở bên cạnh bảo vệ người. Chỉ cần hai ta hiểu lòng nhau là đủ, mặc kệ miệng đời dơ bẩn."

Tiểu Long Nữ cúi đầu nhìn thiếu niên trước mặt. Sự kiên quyết và hơi ấm từ lòng bàn tay hắn giúp xoa dịu đi phần nào nỗi hoang mang trong lòng nàng. Nàng khẽ gật đầu, đưa bàn tay còn lại vuốt nhẹ mái tóc rối bù vì gió bụi của hắn. Cảm giác ấm áp quen thuộc lan tỏa khắp da thịt giúp nàng tìm lại sự bình yên vốn có.

"Ta mệt rồi, muốn nằm nghỉ một chút." Nàng khẽ nói, mi mắt khẽ cụp xuống.

"Được, sư phụ nằm nghỉ đi. Đệ tử xuống lầu bảo tiểu nhị chuẩn bị chút nước ấm và thức ăn thanh đạm mang lên cho người." 

Dương Quá đỡ nàng nằm xuống chiếc giường gỗ, đắp lại tấm chăn mỏng cho nàng rồi nhẹ nhàng lui ra ngoài, khép hờ cửa phòng để tránh tiếng động.

Hắn bước dọc theo hành lang gỗ tối tăm và ẩm mốc của quán trọ, tâm trí vẫn trĩu nặng những suy nghĩ về tương lai đầy sóng gió của hai người. Những lời nhục mạ ban nãy vẫn như những cái gai cắm sâu vào lòng hắn. Nhưng khi hắn vừa đi qua khúc quanh của cầu thang gỗ hẹp, một bàn tay nhỏ nhắn, thô ráp nhưng cực kỳ mạnh mẽ đột ngột vươn ra từ bóng tối của một căn phòng trống bên cạnh. Bàn tay ấy nắm chặt lấy cổ tay hắn, dùng lực kéo mạnh hắn vào trong phòng.

Dương Quá giật mình định vận kình phản kháng, nhưng khứu giác của hắn lập tức nhận ra mùi hương quen thuộc cùng tiếng thở dốc dồn dập đầy kích động của đối phương.

Cửa phòng bị đóng sầm lại bằng một cú đạp chân, chốt cửa gỗ lập tức được cài chặt.

Trong không gian tối tăm chỉ có chút ánh sáng yếu ớt lọt qua khe cửa sổ gỗ hẹp, Lục Vô Song đứng chắn ngay trước cửa. Nàng thở hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo xanh. Đôi mắt của nàng đỏ hoe, ngập tràn nước mắt và cả sự oán hận tột cùng. Gương mặt tròn trịa thường ngày vốn tinh nghịch, bướng bỉnh giờ đây vặn vẹo vì đau khổ. Cổ áo xanh lục của nàng xộc xệch, để lộ một mảng da thịt trước ngực trắng ngần. Chân trái tàn tật của nàng khẽ run lên vì phải đứng trụ quá lâu.

"Dương Quá! Huynh là đồ khốn nạn! Đồ phụ bạc!" Lục Vô Song nấc lên một tiếng nghẹn ngào, nước mắt lã chã rơi xuống hai bên má.

Dương Quá nhíu mày, lùi lại một bước để tạo khoảng cách giữa hai người: "Lục cô nương, cô làm cái gì vậy? Sao cô lại ở đây? Mau mở cửa ra."

"Ta làm cái gì ư?" Lục Vô Song tiến sát tới một bước, bàn tay nhỏ nhắn đập mạnh lên lồng ngực rắn chắc của hắn. Giọng nói của nàng nghẹn ngào, chứa đựng tất cả nỗi uất ức kìm nén suốt thời gian qua: 

"Huynh còn hỏi ta câu đó sao? Trong hang đá tối tăm đêm hôm đó, huynh đã làm gì ta? Huynh ôm chặt lấy ta dưới đất cát, cơ thể huynh đè nghiến lên người ta. Nam căn nóng hổi, cứng ngắc của huynh cấn thẳng vào đùi trong của ta! Huynh còn ghé sát vào cổ ta, liếm đi từng giọt mồ hôi, khiến ta run rẩy dâng hiến tất cả xúc cảm của mình cho huynh! Bây giờ huynh lại giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, quay sang quấn quýt, cung phụng bên vị sư phụ thần tiên của huynh sao?"

Dương Quá lặng thinh không biết trả lời thế nào. Ký ức về đêm trốn chạy Lý Mạc Sầu trong hang đá ẩm ướt, chật hẹp hiện về rõ mồn một trong tâm trí hắn. Khi đó, sự đụng chạm thể xác trực tiếp, hơi ấm nóng bỏng từ da thịt thiếu nữ cùng mùi hương cơ thể của Vô Song đã khơi dậy bản năng nam tính hoang dại trong hắn. Sự cọ xát dữ dội giữa đùi nàng và dương vật cứng ngắc của hắn đã đẩy cả hai đến sát ranh giới của dục vọng. Hắn biết mình đã gieo vào lòng người thiếu nữ này một hạt mầm khao khát thể xác mạnh mẽ, nhưng lòng hắn lúc này chỉ có Tiểu Long Nữ.

"Lục cô nương, đêm đó tình thế cấp bách, tính mạng treo trên sợi tóc. Ta chỉ muốn bảo vệ cô thoát khỏi tay Lý Mạc Sầu..."

"Ta không cần huynh cứu kiểu đó!" Vô Song hét lên cắt ngang lời hắn, tiếng khóc nấc nghẹn ngào vang lên trong căn phòng tối. Nàng tiến sát hơn nữa, hơi thở dồn dập nóng hổi phả thẳng vào ngực hắn: 

"Đêm đó lồn ta đã ướt đẫm vì huynh, tâm trí và thể xác ta hoàn toàn thuộc về huynh rồi! Huynh bắt ta phải đối diện thế nào với những cảm giác nhục dục này đây? Hay là huynh chê ta... huynh chê ta là một đứa con gái tàn tật, đi đứng khập khiễng xấu xí, không bằng một góc thanh khiết của sư phụ huynh?"

"Ta chưa bao giờ nghĩ như vậy về cô cả." Dương Quá trầm giọng nói, ánh mắt hắn thoáng hiện vẻ bối rối.

"Vậy thì chứng minh đi!"

Lục Vô Song đột nhiên kêu lên một tiếng điên cuồng. Nàng đưa hai tay lên cổ áo, thô bạo giật phăng chiếc cúc đồng đầu tiên. Chiếc áo ngắn màu xanh lục bảo tuột khỏi hai bờ vai tròn trịa, rơi tuột xuống nền đất bụi bặm của phòng trọ. Tiếp theo đó, dải yếm thắm che ngực cũng bị bàn tay run rẩy của nàng tự tay giật đứt dải buộc phía sau lưng.

Cơ thể thanh xuân đầy sức sống của cô gái tuổi đôi mươi phơi bày trọn vẹn dưới ánh sáng lờ mờ, ẩm ướt của căn phòng.

Làn da bánh mật khỏe khoắn của Lục Vô Song hiện lên mịn màng, căng tràn nhựa sống dưới ánh chiều tà hắt qua khe cửa. Bầu ngực căng tròn, săn chắc nhô cao phập phồng theo từng nhịp thở hổn hển, hai đầu vú màu hồng sẫm dựng đứng lên vì hơi lạnh và sự kích thích tột cùng của xúc cảm ái dục. Vòng eo thon uốn lượn dẻo dai dẫn xuống cặp đùi đầy đặn, săn chắc. Nơi ngã ba đùi của nàng, gò mu hơi nhô cao được bao phủ bởi lớp lông tơ đen nhánh, thưa thớt, để lộ khe lồn non nớt đang phập phồng nhẹ, rỉ ra những giọt dâm dịch bóng ướt, lấp lánh như sương đêm.

Dương Quá nhìn cảnh tượng trần trụi trước mặt mà cổ họng khô khốc. Bản năng nam tính cuộn trào dữ dội trong huyết quản khi đối diện với cơ thể thiếu nữ đầy gợi hoặc. Dưới lớp quần thô, dương vật của hắn lập tức cương cứng, to dài ra và dựng đứng lên, chống mạnh vào vạt áo xám tạo thành một đường cong nhô cao rõ rệt.

Lục Vô Song nhận ra phản ứng sinh lý mãnh liệt của hắn. Ánh mắt nàng lóe lên một tia hy vọng điên cuồng xen lẫn hổ thẹn. Nàng lao thẳng vào lòng hắn, hai cánh tay trần ôm chặt lấy bả vai rộng lớn của Dương Quá. Đôi vú mềm mại căng đầy ép sát vào lồng ngực nóng như lửa của hắn, truyền sang hắn sự đàn hồi êm ái cùng nhiệt độ ấm nóng từ da thịt nàng.

"Dương đại ca, ta cầu xin huynh... yêu ta đi..."

Vô Song nấc nghẹn, vừa khóc vừa ghé sát môi vào tai hắn thì thầm khẩn cầu. Nàng nắm lấy bàn tay phải thô ráp của Dương Quá, thô bạo kéo mạnh xuống dưới bụng mình. Nàng dẫn ngón tay hắn luồn qua kẽ đùi đang hé mở, ấn thẳng lòng bàn tay hắn vào vùng nhạy cảm ướt át giữa hai chân nàng.

Bàn tay Dương Quá chạm vào mép lồn mềm mại, dấp dính nước nhờn của Lục Vô Song. Cảm giác nóng hổi, trơn ướt từ nơi sâu kín nhất của người con gái truyền qua da thịt, chạy dọc cánh tay rồi dội thẳng vào não bộ hắn như một luồng điện mạnh. Lục Vô Song rên rỉ đầy kích thích, hai chân nàng hơi khụy xuống, đùi trong kẹp lấy các ngón tay hắn, cọ xát điên cuồng để tìm kiếm sự thỏa mãn. Dâm dịch nóng ấm tuôn ra ào ạt, nhuộm ướt cả ngón tay thô ráp của chàng thiếu niên.

"Ôm lấy ta... dùng cu của huynh đâm vào ta đi..." Vô Song thở dốc, giọng nói đã lạc đi vì dục vọng mê muội. Nàng không ngừng ưỡn hông, áp sát gò mu đầy lông tơ vào bàn tay hắn, cố sức tìm kiếm sự ma sát mạnh mẽ hơn.

Dưới sự kích thích trực tiếp đó, cu của Dương Quá trướng to đến mức đau nhức trong chiếc quần chật chội. Bản năng nam nhi gầm rú, thúc giục hắn xé toạc lớp quần thô, đè nghiến cô gái này xuống chiếc giường gỗ mà điên cuồng đâm chọc để giải tỏa ngọn lửa nóng bỏng đang thiêu đốt cơ thể. Hắn là một chàng trai trẻ đang tuổi khí huyết tràn trề, cơ thể cường tráng đầy sinh lực, làm sao có thể dễ dàng kháng cự lại sự dâng hiến trần trụi và ngọt ngào đến thế.

Thế nhưng, ngay khi ngọn lửa dục vọng chực chờ thiêu rụi lý trí, gương mặt thanh khiết của Tiểu Long Nữ đột ngột hiện lên trong tâm trí hắn. 

Đôi mắt trong vắt không gợn chút bụi trần của nàng, giọng nói dịu dàng thanh tao như gió thoảng bên tai: "Quá nhi..." 

Dương Quá giật mình thức tỉnh. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng dập tắt đi phần nào ngọn lửa dục vọng. Hắn tự hỏi bản thân: Nếu hôm nay hắn buông thả bản thân theo dục vọng xác thịt với Lục Vô Song, hắn lấy tư cách gì để tiếp tục đứng trước mặt Tiểu Long Nữ? Tình cảm của hắn dành cho nàng là một thứ đức tin thiêng liêng, là báu vật duy nhất cứu rỗi cuộc đời phong trần, đầy rẫy hận thù của hắn. Hắn không thể để thứ dục vọng phàm tục này làm vấy bẩn lên tấm chân tình son sắt đó.

"Lục cô nương, dừng tay lại!" 

Dương Quá nghiến chặt răng, gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng. Hắn vận chuyển nội lực phái Cổ Mộ, luồng chân khí lạnh lẽo nhanh chóng lan tỏa khắp kinh mạch, giúp hắn lấy lại sự tỉnh táo tuyệt đối. Hắn dùng bàn tay độc nhất của mình, gạt mạnh tay Lục Vô Song ra khỏi vùng nhạy cảm, đồng thời lùi phắt lại phía sau hai bước, giữ khoảng cách tuyệt đối với nàng.

Bàn tay thô ráp đột ngột rút khỏi nơi tư mật khiến Lục Vô Song hụt hẫng tột cùng. Nàng loạng choạng suýt ngã, đôi mắt ngấn lệ đầy hoang mang nhìn Dương Quá.

Dương Quá đứng thẳng người trong bóng tối của căn phòng, ngực phập phồng dữ dội. Hắn cố gắng điều hòa hơi thở, dùng vạt áo che đi phần nam căn vẫn còn đang cương cứng nổi rõ dưới lớp quần thô. Ánh mắt hắn lạnh lùng, nghiêm nghị nhìn thẳng vào gương mặt đang đầm đìa nước mắt của Vô Song:

"Lục cô nương, xin hãy tự trọng! Dương Quá ta tuy là kẻ phong trần, không coi trọng lễ giáo phàm tục, nhưng tuyệt đối không phải loại cầm thú thừa cơ nước đục thả câu, hủy hoại trinh tiết của con gái nhà lành. Đêm ở hang đá là tình thế bắt buộc để lánh nạn, ta hoàn toàn không có ý xúc phạm cô."

"Huynh nói dối!" Lục Vô Song khóc rống lên, tiếng khóc nghẹn ngào đầy uất ức. Nàng run rẩy bước tới, cơ thể trần trụi không chút che chắn phơi bày trước mắt hắn, nhưng lần này Dương Quá lập tức quay mặt đi chỗ khác, không thèm liếc nhìn lấy một lần.

"Nếu huynh không có ý gì với ta, tại sao đêm đó huynh lại ôm ta chặt như vậy? Tại sao cu của huynh lại cứng ngắc đè lên đùi ta? Huynh rõ ràng cũng có cảm giác với ta, tại sao bây giờ lại giả vờ thanh cao? Có phải vì nàng ta không? Vì vị sư phụ thanh khiết như tiên nữ của huynh đúng không?"

"Đúng vậy!" 

Dương Quá dứt khoát đáp, giọng nói của hắn không có một chút do dự hay né tránh. Hắn quay đầu lại, ánh mắt kiên định găm chặt vào Vô Song:

"Trong lòng Dương Quá này chỉ có duy nhất một mình sư phụ. Cả đời này, thể xác và linh hồn ta đều thuộc về nàng. Cho dù thế gian có phỉ nhổ, có mắng chửi hai ta là đại nghịch bất đạo, ta cũng quyết không thay lòng đổi dạ. Ta không thể đón nhận tình cảm của cô, càng không thể dùng thân xác này để lừa dối cô hay phản bội nàng. Nếu cô cần một kẻ chịu trách nhiệm vì những đụng chạm vô tình đêm đó, Dương Quá xin chịu một đao của cô để tạ tội, nhưng bảo ta lấy cô, hoặc làm chuyện này với cô, tuyệt đối không bao giờ có chuyện đó!"

Lời nói của Dương Quá như những nhát dao bén nhọn cắm thẳng vào trái tim Lục Vô Song. Sự dứt khoát và lạnh lùng của hắn dập tắt hoàn toàn tia hy vọng cuối cùng trong lòng nàng. Nàng nhìn chằm chằm vào gương mặt cương nghị của hắn, nhận ra sự kiên định đến mức tàn nhẫn trong ánh mắt đó. Người đàn ông này, dù cho nàng có dâng hiến cả tấm thân trinh bạch, có khóc lóc cầu xin thế nào, lòng hắn vẫn chỉ hướng về người phụ nữ mặc áo trắng kia.

Sự tủi nhục dữ dội ập đến như sóng thần, cuốn trôi chút tự tôn cuối cùng của người thiếu nữ. Lục Vô Song nhìn xuống thân thể trần trụi của chính mình, nhìn lồn non nớt vẫn còn dính dớp dâm dịch chưa kịp khô, rồi nhìn bàn tay mình vừa kéo tay hắn vào đó. Sự ghê tởm bản thân và nỗi nhục nhã ê chề khiến nàng nghẹt thở.

"Dương Quá... huynh tàn nhẫn lắm..." 

Vô Song nấc nghẹn, hai chân không còn chút sức lực nào để chống đỡ cơ thể. Nàng ngã quỵ xuống nền đất lạnh lẽo, bụi bẩn bám vào làn da mịn màng, vào đôi đầu vú đang run rẩy vì lạnh và vì đau đớn. Nàng ôm lấy hai đầu gối, gục đầu xuống khóc nức nở, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống đất cát bẩn thỉu của phòng trọ.

Dương Quá nhìn dáng vẻ thảm hại của nàng, trong lòng thoáng chút xót xa. Nhưng hắn biết, nếu lúc này hắn thể hiện sự mềm lòng hay thương hại, chỉ càng khiến nàng lún sâu vào mối nghiệt duyên không có kết quả này. Hắn hít một hơi thật sâu, quay lưng lại phía cửa phòng.

Hắn không ngoảnh đầu lại nhìn cơ thể trần trụi đang run rẩy trên đất, tay trái đưa lên gạt chốt cửa gỗ, dứt khoát đẩy cửa bước nhanh ra ngoài.

Tiếng cửa phòng đóng sầm lại vang lên khô khốc, cắt đứt hoàn toàn chút ánh sáng yếu ớt cuối cùng. Lục Vô Song run rẩy ngước mắt lên giữa những giọt nước mắt nhạt nhòa, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng màu xám tro của Dương Quá biến mất sau cánh cửa gỗ khép chặt. Nàng cô độc nằm bó gối trên sàn đất lạnh lẽo, tiếng khóc u uất vang vọng trong căn phòng trọ ẩm mốc, tối tăm.